Mục lục
Đồ Đệ Xuống Núi, Vô Địch Thiên Hạ - Ss Tần (full)
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Diệp Thanh Lam biến sắc: “Minh Nhi, đừng giỡn nữa, mau trả chín đỉnh về đi!”

Diệp Bắc Minh lắc đầu nói: “Con hấp thu long mạch rồi, xem thử mọi người lấy gì để hiến tế!”

Anh quát to: “Hấp thụ hết cho tôi!”

Gầm gừ!

Chín tiếng rồng ngâm vang lên.

Long tích của Diệp Bắc Minh tỏa sáng long lanh rực rỡ.

Ầm!

Long mạch trong chín đỉnh gào lên hóa thành hai mươi bảy tia sáng.

Hai mươi bảy tia sáng thành hai mươi bảy long mạch.

Chúng không chui vào long tích của Diệp Bắc Minh ngay.

Gầm gừ!

Ngay sau đó, tiếng rồng ngâm như xé rách trời cao vang vọng khắp chín tầng mây.

Gian phòng Diệp Bắc Minh đứng nổ tung, lực lượng từ long mạch giúp anh lơ lửng trên bầu trời Tổng viện Giám Sát.

“Diệp Bắc Minh?”

Vương Bình An, Hoa Côn Luân và các quản lý khác của Tống viện Giám Sát đều khiếp sợ.

“Có chuyện gì thế?”

Đạm Đài u Nguyên và Vương Chỉ Dao xuất hiện.

Hầu Tử lao tới nói: “ôi mẹ ơi, anh Diệp đang phát sáng kìa!”

Lăng Thi Âm và Ngô Kinh Diên kinh ngạc: “Đã xảy ra chuyện gì?”

Mặt Trần Lê Y đỏ bừng, bàn tay trắng nõn nắm chặt: “Chủ nhân, chủ nhân đang lột xác!”

“Lột xác?”

Cả bọn sửng sốt.

Gầm gừ!

Một tiếng rồng ngâm đáng sợ hơn lại vang vọng.

Lúc này đây, tiếng vang ấy như xuyên thủng cả thê’ giới.

Chấn động cả bầu trời.

Vào thời khắc ấy, cả thế giới Cao Võ!

Lấy Tổng viện Giám Sát làm trung tâm.

Đại lục Huyết Thiên, đại lục Trung Thiên, đại lục Linh La, đại lục Linh Cốt và hàng chục đại lục khác của thế giới Cao Võ đều chấn động.

Rất nhiều người ngẩng đầu nhìn bầu trời.

“Có chuyện gì thế?”

“Khí tức mạnh quá, là long mạch!”

Trong một ngôi đền cũ kỹ, một bóng người già nua đang bước ra.

“Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?”

“Là hướng Tổng viện Giám Sát!”

“Đi, đi xem thử!”

Vô số lão quái vật đứng ngồi không yên, dốc toàn bộ sức mạnh chạy tới Tổng viện Giám Sát.

Cùng lúc đó, ở sâu trong Thánh Tộc.

Một đám cầm quyền Thánh Tộc khiếp sợ nhìn về hướng Tống viện Giám Sát.

Bỗng nhiên.

Rầm!

Cánh cửa truyền tống tỏa sáng rực rỡ, mấy người thong dong bước ra.

Bọn họ vừa tới thế giới Cao Võ liền biến sắc.

Xoạt! Xoạt! Xoạt!

Ánh mắt đều cùng nhìn về một hướng.

“Ôi! Khí tức thật đáng sợ!”

Hít một hơi thật sâu.

“Không ổn, có người đang cắn nuốt long mạch!”

“Từ khí thế này có thể thấy cắn nuốt ít nhất mười con!”

“Thế giới Cao Võ lại có kẻ như vậy sao?”

“Lẽ nào là tên Diệp Bắc Minh kia?”

Hạ Bội Cúc kinh hãi nhìn hướng khí tức kia xuất phát.

Vương Quá Giang vô cùng kinh ngạc, mắt lóe ra sát ý lạnh như băng: “Cho dù là ai đi chăng nữa, gây ra động tĩnh lớn như vậy thì đều phải chết!”

“Đi thôi!”

Vút! Vút! Vút!

Vài người phóng vút lên trời cao, đi thẳng tới Tống viện Giám Sát.

Lúc này, trên bầu trời Tổng viện Giám Sát.

Diệp Bắc Minh chìm trong một ngọn lửa: “Tháp nhỏ, tòi cảm thấy mình sắp nổ tung tới nơi rồi…”

Tháp Càn Khôn Trấn Ngục chưa bao giờ cảm thấy nguy hiếm như vậy: “Nhóc à, đây là lúc quan trọng!”

“Nhất định phải giữ vững tinh thần!”

“Tận hai mươi bảy long mạch đó!”

“Nếu cậu hấp thụ hết tất cả thì trong cơ thế sẽ có ba mươi tư long

mạch cung cấp nguồn sức mạnh cuồn cuộn vô tận cho cậu đấy!”

“Khi cậu chỉ có một long mạch, nếu bùng nổ toàn bộ sức mạnh!”

“Cần mười lăm phút mới có thế khôi phục!”

“Ba mươi tư long mạch thay phiên khôi phục có nghĩa là trong vòng mười lăm phút, bổn tháp có thể giúp cậu bùng nổ sức mạnh ba mươi tư lần!”

Nghe vậy, đến cả Diệp Bắc Minh cũng phải kích động.

“Vãi đạn!”

Hai mắt anh đỏ bừng: “Mười lăm phút bùng nố sức mạnh ba mươi tư lần ư?”

“Đó chẳng phải là gặp thần giết thần, gặp phật giết phật à?”

Tháp Càn Khôn Trấn Ngục trả lời: “Chính là ý đó!”

Diệp Bắc Minh gầm nhẹ: “Vậy còn chờ gì nữa? Tiếp tục hấp thụ cho tôi!”

Lúc này.

Người trong Tổng viện Giám Sát đều ngẩng đầu nhìn trời.

Vương Bình An, Hoa Côn Luân, Vương Chỉ Dao, Đạm Đài u Nguyệt.

Lăng Thi Âm, Ngô Khinh Diên, Hầu Tử và Trần Lê Y.

Tiếng rồng ngâm vang vọng không dứt bên tai bọn họ.

Trong ánh mắt họ tràn đầy sự kinh hãi.

Bỗng nhiên.

Đằng sau truyền tới một giọng nói đầy sự ngạc nhiên: “Diệp Bắc Minh, đúng là Diệp Bắc Minh rồi!”

“Long mạch hả? Diệp Bắc Minh đang hấp thu long mạch ư?”

“Tên này đã đáng sợ lắm rồi, giờ nếu đế cậu ta hấp thu hết những long mạch ấy chẳng phải sẽ trở thành thiên hạ vô địch hay sao?”

Người của Thiên Vũ Tông, tám gia tộc Thần Huyết, Kiếm Tông và Quỷ Sát Mòn đã tới.

Diệp Bắc Minh chỉ giết lão tổ cảnh giới Giới Chủ của bọn chúng chứ không giết sạch tất cả.

Nên hỏm nay chúng mới ngóc đầu trở lại.

Ngay sau đó.

Lão tổ Đế tộc, Đế Giang, Đế Khuyết và Đế Khởi La đều tới đây.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK