Mục lục
Xuyên không: sống một cuộc đời khác - Du Kỳ (full)
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Dứt lời, một cận vệ chạy như bay vào: “Tiên sinh, Tiết Hoành Lư xông vào chuồng ngựa rồi. Còn đánh chết mấy người dân trông coi ngựa nữa!”

“Cái gì?”

Kim Phi sửng sốt.

Sau khi Cửu công chúa chia ngựa chiến cho y, Kim Phi bèn cho người dẫn ngựa tới dốc Đại Mãng, nuôi tại khu đất trống ở doanh trại phía Bắc.

Vì không có đủ người, nên đã chiêu mộ vài người từ những người dân bị bắt làm tù binh lúc đó, tạm thời giúp y chăm sóc. cho ngựa chiến.

Những người dân này đều là những người đáng thương. Rất nhiều ngôi nhà của họ đã bị ky binh của Đan Châu thiêu rụi rồi.

Kim Phi cho bọn họ một công việc, cũng xem như là tạm thời cho bọn họ một chỗ để nương thân.

Ai mà ngờ những người dân này không chết ở trong tay ky binh, không chết ở trại tù binh, không chết trong cuộc chiến đấu chiếm lấy trại ngựa của Đan Châu, mà lại bị một tên công tử bột đánh chết ở dốc Đại Mãng.

Kim Phi cảm thấy phẫn nộ trào dâng trong lòng, lạnh lùng hỏi: “Bọn chúng tới bao nhiêu người?”

“Hình như có một nghìn người.” Cận vệ đáp.

“Biết ta có một nghìn ngựa chiến, bèn dẫn hơn một nghìn người tới. Chuẩn bị thật chu đáo!”

Kim Khi cười khẩy, quát lớn: “Đại Lưu, phóng tên, tập kết!”

“Vâng! Đại Lưu lao ra khỏi lều, giơ tay bản liên tiếp ba mũi tên lệnh lên trời.

Cách đó vài trăm mét, Hầu Tử đang ở võ đài tỉ thí với Trân Phượng Chí. Nghe thấy mũi tên lệnh, lập tức vứt đao gỗ đi, nhanh chóng lao về phía lều.

Hai phút sau, khi Hầu Tử lại xuất hiện, đã mặc áo giáp đen lên người, võ trang đầy đủ!

Không chỉ có Hầu Tử, những nhân viên hộ tống đang hoạt động ở võ đài cũng như vậy.

Chỉ trong chốc lát, vài trăm nhân viên hộ tống còn có thể chiến đấu được đều đã tập kết lại. Dưới sự chỉ huy của Trương Lương, tất cả đi thẳng tới lều của Kim Phi.

“Tiên sinh, ngài đừng kích động!”

Cửu công chúa thấy dáng vẻ muốn ăn thịt người của Kim Phi, bèn vội vàng khuyên giải: “Tiết Hành Lư không phải là Chu Văn Viên. Hẳn ta là con trai ruột thứ hai của Tiết quốc công, cũng là tâm phúc của Thái tử. Tiên sinh tốt nhất đừng nên xảy ra xung đột với hẳn!”

“Điện hạ đừng lo lằng, ta chỉ là đi xem thử thôi.” Kim Phi cười với Cửu công chúa, khập khễnh đi ra khỏi lều.

Trải qua mấy ngày nghỉ ngơi dưỡng sức, y đã không cần phải nhảy lò cò băng một chân để đi lại nữa rồi.

Ra khỏi lầu, đúng lúc thấy Trương Lương đang dẫn đội nhân viên hộ tống tới.

“Có người muốn trưng dụng ngựa chiến của chúng ta, còn đánh chết người dân nuôi ngựa. Mọi người nói xem phải làm thế nào?”

Kim Phi nhìn nhân viên hộ tống hỏi.

“Đánh hắn!”

Các nhân viên hộ tống đồng thời gào lên giận dữ.

“Đi!"

Kim Phi dẫn đầu đi đến trại nuôi ngựa tạm thời.

Cửu công chúa vội vàng dẫn Thấm Nhi đi theo, và để Châu Nhi đi gọi Khánh Hâm Nghiêu và Mạnh Thiên Hải đến.

Trên đường, Cửu công chúa còn muốn khuyên Kim Phi lần nữa, nhưng Kim Phi lại không hề tiếp lời. Cuối cùng, đành dứt khoát trốn giữa dòng nhân viên hộ tống.

Dốc Đại Mãng ở phía Bắc, có một khu đất trống.

Một nghìn ngựa chiến của Kim Phi được thả ở đấy, định qua vài ngày khi sự việc ở Tây Xuyên kết thúc, sẽ mang ngựa chiến về Kim Xuyên.

Khi Kim Phi bọn họ đuổi tới chuồng ngựa. Từ rất xa đã nhìn thấy một đám đông binh lính đang bao vây chuồng ngựa.

Những tên binh lính này đều mang vẻ cợt nhả. Vừa nhìn là biết một đám binh lính chẳng ra gì.

Bên ngoài chuồng ngựa có một dấy lầu, đó là của người dân giúp Kim Phi chăm sóc ngựa chiến nên tạm thời sống ở đây.

Một tên công tử vẻ mặt tràn đầy sự kiêu căng, mặc quần áo lộng lẫy, vẻ mặt ghét bỏ bịt mũi.

Ở đẳng sau hắn ta, mấy chục người dân chăm sóc ngựa chiến đang xếp thành hàng quỳ trên mặt đất.

Trên mặt nhiều người đều còn có vết xanh, vết đỏ.

Quỳ ở phía trước chính là Chu Du Đạt, trên mặt hắn cũng có một vết tát rất to.

Cho dù người thân đã bị ky binh cướp sạch rồi, nhưng nhà của nhà họ Chu vẫn còn, ruộng mà tổ tiên để lại vẫn còn.

Với gia thế và bản lĩnh của Chu Du Đạt, tất nhiên không thể nào đến để giúp Kim Phi cho ngựa ăn được.

“Tại sao hắn lại ở đây?”

Kim Phi sửng sốt, có phần bất ngờ.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK