Mục lục
Xuyên không: sống một cuộc đời khác - Du Kỳ (full)
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

"Xây dựng một xưởng đóng tàu cần rất nhiều tiền bạc, nhà họ Hồng bị cướp biển cướp sạch tiền của, của cải đều bị cướp sạch rồi, đâu có thế xây dựng lại được nữa?"

Người dẫn đường thở dài nói: "Nghe nói trước khi nhà họ Hồng bị cướp, còn có mấy chiếc tàu lớn vẫn chưa được giao, năm ngoái có người làm ầm mọi chuyện lên, cũng không biết bây giờ như thế nào nữa?"

"Xem ra cuộc sống nhà họ Hồng không được tốt lắm: Kim Phi hơi cau mày.

Tình hình của nhà họ Hồng phức tạp hơn so với y tưởng tưởng

Nhưng đã đến đây rồi, dù có thế thành công hay không thì cũng phải đi gặp mặt Hồng Đào Bình đã.

Người dẫn đường rất quen thuộc với thị trấn Ngư Khê, không cần hỏi thăm mà đưa nhóm người Kim Phi đến thẳng nhà họ Hồng luôn.

Lạc đà gầy còn hơn ngựa lớn, nhà họ Hồng dù sao. cũng đã từng là một gia tộc giàu có, tuy đã suy tàn nhưng trong ngôi nhà cũ to lớn vẫn có thể nhìn ra được. sự huy hoàng trước đây của nhà họ Hồng.

Nhưng khi người dẫn đường dẫn nhóm người Kim Phi đến được cổng lớn, mới phát hiện ra tấm biển trên cửa viết "Triệu Phủ".

Kim Phi và Đường Tiểu Bắc đều nghỉ ngờ nhìn về phía người dẫn đường

Bản thân người đường cũng bối rối: "Đây là nhà họ Hồng mà, tại sao lại treo tấm biển nhà họ Triệu chứ? Kim tiên sinh, ngài chờ một chút, ta đi hỏi xem."

Người gác cổng thấy Kim Phi đưa theo nhiều người đến thì sợ hãi, nhìn thấy người dẫn đường đi tới vội vàng tiến lên hành lễ hỏi: "Vị quân gia này, ngài có gì dặn dò ạ?"

Người dẫn đường là một tiểu đội trưởng thủy. quân, khách khí với Kim Phi là vì hắn ta đã tận mắt chứng kiến sức chiến đấu của đội nhân viên hộ tống.

Hàng trăm người hộ tống, đã ép số lượng kẻ thù gấp đôi xuống vách đá, cảnh tượng đó thực sự quá chấn động.

Cả đời này người dẫn đường cũng sẽ không thế quên được.

Hơn nữa, Kim Phi và thủy quân hiện đang rất thân thiết.

Những chiếc cung nỏ hạng nặng và xe bắn đá mà Kim Phi đã hứa với Trịnh Trì Viễn trước trận chiến, bây giờ đã được dỡ bỏ khỏi thuyền chở hàng thương hội và lắp lên tàu chiến thủy quân.

Phần còn lại sẽ được giao trong thời gian tới

Trịnh Trì Viễn cũng đặt rất nhiều bom chớp sáng và lựu đạn.

Cung nỏ hạng nặng do Kim Phi chế tạo tiên tiến hơn nhiều so với cung nỏ truyền thống do thủy quân trang bị trước đây, sau khi thủy quân trang bị, hiệu quả chiến đấu tống thể đã được cải thiện rất nhiều.

Điều này khiến cho Trịnh Trì Viễn coi trọng Kim Phi hơn, cũng trở nên khách khí hơn.

Trịnh Trì Viễn đã như vậy, tiểu đội trưởng dưới trướng anh †a sao có thế dám ra vẻ trước mặt Kim Phi được?

Dọc đường đi hắn ta đều vâng vâng dạ dạ, cấn thận trả lời các câu hỏi của Kim Phi.

Nhưng trước mặt dân chúng bình thường, người dẫn đường lập tức đứng thắng lưng, chỉ vào tấm biển Triệu Phủ hỏi: "Nhà cũ của nhà họ Hồng tại sao lại biến thành Triệu Phủ rồi?"

"Quân gia, lão gia nhà ta đặt tàu ở nhà họ Hồng, nhà họ Hồng đã nhận tiền đặt cọc, nhưng không giao. †àu cũng không trả lại bạc, nên đã thế chấp căn nhà cfi cho lão gia nhà chúng ta..."

Người gác cổng cho rằng người dẫn đường đưa. theo nhiều người tới đây là để đứng ra bênh vực nhà họ Hồng, sợ hãi giải thích nói: "Lão gia nhà ta cing không ép buộc Hồng thiếu gia, chính Hống thiếu gia tự tay. giao nhà cho lão gia nhà chúng ta, nếu như quan gia không tin thì có thế đi hỏi xem."

"Hồng thiếu gia đi đâu rồi?" Người dẫn đường cau mày hỏi.

"Nghe nói là theo nô bộc về quê rồi..." Người gác cổng nhỏ giọng trả lời

“Quê ở đâu?"

"Cách bến tàu đi về phía bắc hơn một kilomet có một thôn là thôn Lâm Hải, nghe nói Hồng thiếu gia đã tới đó rồi."

Người gáo cổng nói: "Nếu quân gia không biết đường, ta có thể dẫn đường cho quân gia."

"Không cần, ta biết thôn Lâm Hải."

Người dẫn đường xua tay, ngẩng đầu nhìn về ngôi nhà cũ của nhà họ Hồng rồi quay đầu ngựa lại.

Sau khi nghe người dẫn đường giải thích, Kim Phi cũng thở dài.

"Tiên sinh, trời cing sắp tối rồi, thôn Lâm Hải là một cái thôn nhỏ, ngay cả quán trọ cũng không có, chúng ta có cần ở lại trấn Ngư Khê một đêm rồi ngày. mai lại đi không?" Người dẫn đường hỏi.

"Không cần, đi tìm Hồng Đào Bình trước đi." Kim Phi lắc đầu

Hành trình từ Đồng Hải về Tây Xuyên còn dài, không thể mỗi ngày đều có thế gặp được nhà trọ.

Những người hộ tống mang theo hành lý trên lưng. ngựa và có thế dựng trại tại chỗ bất cứ lúc nào.

Hiện tại, không rõ tình tình phía Tây Xuyên như thế nào, Kim Phí nóng lòng muốn về nhanh, buổi tối đi gặp. Hồng Đào Bình, thành công hay không thì ngày mai cũng phải tiếp tục xuất phát, ở lại một đêm đồng nghĩa với việc trì hoãn thêm một ngày nữa.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK