Mục lục
Xuyên không: sống một cuộc đời khác - Du Kỳ (full)
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Người trong sơn cốc lắc đầu, vô số trường đao phản chiếu ánh lửa, rất giống một rừng cỏ.

Những kẻ cầm đao mặc dù mặc nhiều loại quần áo, nhưng đội hình nghiêm chỉnh, rõ ràng không phải thổ phỉ mà giống như những cựu binh dày dạn kinh nghiệm chiến đấu hơn!

Xét về số lượng, số người của đối phương ít nhất là hơn ngàn người!

"Mau, báo hiệu cho pháo đài số bảy, số chín, nói cho bọn họ biết có kẻ địch mạnh xâm phạm!"

Lão Ưng buông kính viễn vọng xuống, cuống cuồng rống †o.

Nhân viên hộ tống bên cạnh nhanh chóng cầm mũi tên lệnh lên.

Nhưng kẻ địch có chuẩn bị kỹ càng mới đến, không đợi nhân viên hộ tống kịp báo hiệu, vài vò dầu hỏa đã từ trên trời rơi xuống trên pháo đài số bảy và số chín.

Lão Ưng lúc này mới biết, hóa ra đối phương vẫn còn khinh khí cầu.

Tiếc là sắc trời quá tối, khinh khí cầu của đối phương còn là màu đen, pháo đài lại cách làng quá xa, phạm vi chiếu sáng của pháo hoa có hạn, trước khi ra tay thì không thể nhìn thấy được.

Pháo đài số bảy, số chín trong nháy mắt đã chìm trong biển lửa.

Mặc dù ngọn lửa không đốt tới nhân viên hộ tống bên trong pháo đài, nhưng các nhân viên hộ tống đang làm nhiệm vụ xung quanh pháo đài đã bị tạt dầu lửa và bốc cháy cả người.

Cung nỏ hạng nặng và xe bắn đá được gắn trên nóc và bệ pháo đài cũng bị ngọn lửa nuốt chửng.

Kẻ địch trong sơn cốc đi dọc theo hẻm núi bên cạnh pháo đài, nhanh chóng chạy về phía ngôi làng.

"Mau, thông báo cho người trong làng, kẻ địch đến rồi!"

Lão Ưng sốt sắng đến mức chỉ muốn nhảy xuống khỏi khinh khí cầu.

Nhân viên hộ tống bên cạnh vội vàng bắn một mũi tên lệnh lần lượt về phía tây và phía bắc.

"Trúng kế rồi! Tiếp đất, tiếp đất maul"

Sau khi báo hiệu xong, Lão Ưng vội vàng thúc giục nhân viên hộ tống phụ trách lò đốt hạ cánh.

Anh ta lúc này mới ý thức được mình đã trúng kế, vừa rồi kẻ địch đã cố ý dẫn dụ bọn họ.

Khinh khí cầu không thể tự di chuyển theo ý muốn được, vừa rồi vì đuổi theo kẻ địch, bọn họ đã thuận theo chiều gió bay ra khỏi phạm vi của làng.

Nếu là lúc bình thường, bọn họ có thể bay cao hơn chút nữa để xem hướng gió, nói không chừng chỗ cao hơn sẽ có gió thổi ngược lại.

Nhưng xác suất này quá thấp, nếu là lúc bình thường, thử một chút cũng không sao. Nhưng lúc này kẻ địch đã sắp đánh giết tới cửa nhà, Lão Ưng không có thời gian, cũng không có tâm trạng thử nghiệm.

Lúc này cách trở về làng nhanh nhất là hạ cánh xuống mặt đất, xếp khinh khí cầu lại rồi mang về.





Lão Ưng bây giờ đã không còn để ý tới quy tắc an toàn, hạ cánh xuống mặt đất với tốc độ nhanh nhất.

Cách đó không xa, Quan Nhị Lượng cũng làm giống như vậy.

"Nhị Lượng, ngươi đi phía bắc, ta đi phía tây, cho dù phải chết, cũng phải chặn kẻ địch cho tai"

Lão Ưng chạy tới giao nhiệm vụ cho Quan Nhị Lượng, xong lại chạy về trợ giúp đồng đội xếp khinh khí cầu.

Trong làng, Quan Hạ Nhi và Cửu công chúa đã được Thấm Nhi dẫn tới tâng hầm trú ẩn dưới đất.

Có nhiều tiếng la hét thảm thiết truyền tới từ phòng bên cạnh, nhưng dường như cả hai đều không nghe thấy.

Khinh khí cầu sau khi bị cung nỏ hạng nặng bắn trúng, cũng không rớt xuống ngay lập tức, có hai chiếc khinh khí cầu chỉ trúng một mũi tên, tốc độ rơi xuống rất chậm, sau khi hạ cánh người trong khinh khí cầu cũng không bị ngã chết, bị nhân viên hộ tống bắt rồi dẫn đi.

"Điện hạ, phu nhân, có hai kẻ khai ra rồi!"

Thấm Nhi từ phòng ởi ra, vừa lau máu trên tay vừa nói: "Bọn chúng nói là do Phùng tiên sinh phái tới, còn mấy kẻ khác nói chuyện nghe không hiểu, là người của Gadal"

"Người Thổ Phiên?" Quan Hạ Nhi sửng sốt một chút: "Sao bọn chúng lại biết làm khinh khí cầu?"

Cửu công chúa bất chợt hiểu ra, thốt lên: "Bởi vì kẻ bắt Ngụy Lão Tam đi chính là Phùng Thánh!"

Ban đầu thi thể mà Ngưu Bôn mang về đã bị thiêu rụi đến mức không thể nhận diện được, Cửu công chúa theo bản năng có thể nhận ra được trong đó có gì đó mờ ám.

Nhưng cô ấy không tìm được chứng cứ, răng của thi thể lại trùng khớp với của Ngụy Lão Tam nên cô ấy cũng không thể nói gì.

Bây giờ nghe nói kẻ phát động tấn công là người Thổ Phiên, Cửu công chúa bỗng cảm thấy thông suốt, rất nhiều chuyện trước kia không hiểu, bây giờ đã rõ ràng cả rồi!

"Hay cho tên Phùng Thánh, làm thổ phỉ thật là uổng phí tài năng!"

Cửu công chúa cười khẩy, thấy Quan Hạ Nhi cảm thấy rất khó hiểu, đang chuẩn bị giải thích cho cô thì một nhân viên hộ tống vội vã chạy vào.

"Phu nhân, điện hạ, không xong rồi, có kẻ xấu đánh tới bên ngoài làng rồi!"

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK