Mục lục
Xuyên không: sống một cuộc đời khác - Du Kỳ (full)
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

“Phu nhân, Kim tiên sinh không có ở đây, trong làng còn cần phải dựa vào phu nhân duy trì đại cục, cho nên phu nhân phải nghĩ thoáng ra” Nguy Vô Nhai khuyên nhủ.

“Đúng vậy phu nhân, hai ngày nay người không ra khỏi cửa, làng đã loạn thành một mớ rồi.” Tiểu Ngọc nói.

“Tỷ tỷ, phu quân kinh doanh vất vả, làng mới có được quy mô như ngày hôm nay, chúng ta nhất định phải bảo vệ làng.”

Cửu công chúa tiến lên cầm tay Quan Hạ Nhi: “Bằng không thì chờ phu quân trở lại, chúng ta làm sao có thể bàn giao lại được?”

“Phu quân còn có thể trở về sao?” Mắt Quan Hạ Nhi lại đỏ hoe.

“Nhất định có thể trở về!” Cửu công chúa kiên định nói: “Phía Đông Hải hôm qua đưa tin đến, nói là việc trục vớt thi thể đã kết thúc, nhưng không tìm thấy thi thể của phu quân, Tiểu Bắc, Thiên Tâm và Đại Lưu, vậy nên ta suy đoán là phu quân rất có thể đã trốn thoát, chẳng qua là có vài lý do mà tạm thời không thể lên bờ.

Ta đã truyền tin bảo Nguy Đại Đồng phái tất cả thuyền của Cục vận tải đến Đông Hải, Thiết Chuỳ điều động ba trăm nhân viên hộ tống từ Tây Xuyên và từ đập Đô Giang qua đó.

Tốc độ xuôi dòng rất nhanh, cùng lắm thì ngày mai là có thể tới trấn Ngư Khê, bọn họ nhất định có thể đón phu quân trở về.

Tiểu Ngọc quay đầu nhìn về phía Cửu công chúa, trong ánh mắt tràn đầy kinh ngạc.

Mấy ngày nay Cửu công chúa vẫn luôn không ra khỏi cửa, Tiểu Ngọc còn tưởng rằng cô ấy tránh hiềm nghi, không ngờ cô ấy lại âm thầm làm nhiều chuyện như vậy.

“Vũ Dương, may mà có muội!” Quan Hạ Nhi cầm tay Cửu công chúa: “Nếu không có muội, ta thật sự không biết phải làm gì...”

“Tỷ tỷ, ta cũng chỉ có thể làm đến vậy, tiếp theo như nào còn phải trông cậy vào tỷ.”

Cửu công chúa nói: “Gia tộc quyền thế khí thế hung hăng, vì phu quân, cũng vì trăm họ trong làng, tỷ nhất định phải tỉnh táo lại!”

“Vũ Dương, bây giờ ta ngay cả chữ cũng không biết được. bao nhiêu, đầu óc ngu dốt, hay là muội quản lý việc nhà đi.”

Quan Hạ Nhi thấp giọng nói: “Đương gia nói, muội ở kinh thành thường xuyên giúp bệ hạ phê duyệt tấu chương, quản lý

quốc gia đại sự, nhất định có thể quản lý tốt hơn ta.”

Tiểu Ngọc nghe thấy Quan Hạ Nhi nói vậy thì nhất thời nóng nảy.

Là người sinh ra ở trong làng, trong lòng Tiểu Ngọc tin tưởng Quan Hạ Nhi, chứ không phải là Cửu công chúa tới từ kinh thành.

Quan Hạ Nhi đang chuẩn bị giao quyền hành ra à?

Tiểu Ngọc vừa mới chuẩn bị mở miệng ngăn cản, thì nghe thấy Cửu công chúa lên tiếng.

“Tỷ tỷ, không phải là ta không muốn quản lý công việc, mà là cơ thể này của ta đúng là không được thuận tiện.”

Cửu công chúa bất đắc dĩ chỉ vào bụng mình.

Tiểu Ngọc nghe thấy Cửu công chúa nói vậy mới thở phào. nhẹ nhõm.

May mà Cửu công chúa không đồng ý, băng không cô ấy phải đóng vai ác rồi.

Cô ấy vội vàng phụ hoạ: “Đúng vậy đó phu nhân, điện hạ sắp sinh, người để cho cô ấy nghỉ ngơi cho khoẻ đi.”

Nói xong, cô ấy còn liên tục nháy mắt với Nguy Vô Nhai.

Nguy Vô Nhai mỉm cười, gật đầu nói: “Quả thật phải nghỉ ngơi cho khoẻ rồi.”

“Tỷ tỷ, gần đây ta luôn cảm thấy mệt mỏi, vậy nên cái nhà này vẫn là tỷ quản lý đi” Cửu công chúa nói.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK