Mục lục
Xuyên không tới vương triều Đại Khang - Kim Phi (full)
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Phi đã xây dựng vài pháo đài ở bên ngoài xưởng đóng tàu, cướp biển hoàn toàn không thể tấn công vào được.

Cho nên vừa rồi khi phát hiện ra bọn cướp biển, đại phó còn cho rắng đầu óc của bọn này bị ngựa đá bay rồi, tự tới tìm đường chết.

Bây giờ suy nghĩ lại, nếu mục tiêu của bọn cướp biển không phải là xưởng đóng tàu thì sao?

“Đã cứu được bồ câu ra chưa?” Đại đội phó bắt lấy nhân viên hộ tống tới báo tin hỏi.

“Không, toàn bộ đều đã bị thiêu chết rồi” Nhân viên hộ tống läc đầu đáp.

Lúc này anh ta vẫn chưa nhận ra được tính nghiêm trọng của sự việc, không hiểu tại sao đại đội phó không quan tâm đến kho cơ khí, mà lại quan tâm đến chuồng nuôi bồ câu không quan trọng ấy.

“Đại đội trưởng, ta phải lập tức dẫn người đến đảo Tiêu Lâm, ngài nhất định phải canh giữ nơi này thật tốt!”

Đại đội phó lại gọi Đại Cường tới phía sau cây cột, nhanh chóng nói: “Trừ khi ta và tiên sinh quay lại, thì không được cho. phép bất cứ thuyền hay bất cứ người nào đến gần xưởng đóng tàu!”

“Lão Ngũ, có phải ngươi đã đoán ra được gì rồi phải không?” Đại Cường cau mày hỏi.

Đại đội phó thay đổi thái độ như vậy, khiến anh ta có phần hoảng hốt.

“Đợi ta quay về rồi nói!”

Đại đội phó lo sợ suy đoán của mình sẽ làm xao động lòng quân, nên không nói thêm gì nữa, mà chỉ vỗ vai Đại Cường, rồi sau đó xoay người chạy đi.

Chẳng mấy chốc, một con thuyền nhỏ dài khoảng vài mét đi ra khỏi xưởng đóng tàu.

Thuyền nhỏ có dạng hình thoi, hơi giống thuyền rồng, thuyền khá nhỏ nên không chở được nhiều người. Ưu điểm duy. nhất là khi không có gió hay bị ngược gió, thì có thể dùng bàn đạp mà tiếp tục đi về phía trước, hơn nữa tốc độ còn rất nhanh, được Kim Phi gọi là thuyền tốc hành.

Con thuyền này lúc đầu Kim Phi thiết kế ở làng Tây Hà, khi lần đầu đến Đông Hải, y đã để lại cho Hồng Đào Bình một chồng bản vẽ, trong đó có bao gồm cả sơ đồ cấu tạo của loại thuyền tốc hành này.

Khoảng thời gian trước, cần cẩu còn chưa được đưa đến, Hồng Bình Đào nhàn rỗi không có việc gì làm, cảm thấy con thuyền này rất thú vị, bèn làm một chiếc, đúng lúc hữu ích vào lúc này.

Vì để nhanh chóng đến nơi, đại đội phó chia binh sĩ của hai tiểu đội thành ba nhóm luân phiên nhau chèo thuyền, một giây cũng không dừng mà chèo tới đảo Tiêu Lâm.

Tốc độ của thuyền nhỏ quả thực rất nhanh, lại chèo hết tốc lực để lên đường, nên chỉ mất hai ngày một đêm, mấy. người đại đội phó đã đến được đảo Tiêu Lâm.

Xung quanh khu vực biển này đã bị thủy quân phong tỏa, đại đội phó dưới sự chỉ dẫn của thuỷ quân đã tới phía bên trên vị trí mà con thuyền bị đắm.

Đáy biển không phải là một vùng đất bäng phẳng mà là một bề mặt gồ ghề.

€ó vài địa hình tương đối cao, thậm chí còn nhô ra khỏi mặt biển, từ đó hình thành lên đảo nhỏ.

Từ đáy biển nhìn lên, mỗi một hòn đảo nhỏ chính là một ngọn núi.

Mà con thuyền bị đắm năm ở giữa sườn núi của ngọn núi đảo Tiêu Lâm này, cách mặt biển khoảng ba mươi bốn mươi mét.

Lúc này trời vừa đủ nắng, nước biển cũng trở nên trong vắt như thường ngày, đứng ở trên thuyền có thể lờ mờ nhìn thấy được hình dáng của con thuyền bị đắm.

Đại đội phó ngay lập tức tìm một nhân viên hộ tống có khả năng bơi lội tốt để lặn xuống đáy biển, xác nhận lại ở cự ly gần.

Nhân viên hộ tống ôm một hòn đá, nhanh chóng chìm vào đáy biển.

Không có dụng cụ lặn, nhân viên hộ tống chỉ có thể kiên trì ở dưới nước chưa đầy hai phút đã phải nổi lên trên mặt nước.

Đầu tiên anh ta hít thật sâu hai ngụm không khí trong lành, sau đó sắc mặt trằng bệch báo cáo: “Đại đội trưởng, bên dưới có hai con thuyền bị đảm, chính là hai con thuyền mà mấy. người tiên sinh đã ở ngồi khi rời đi.”

Lúc trước Trịnh Trì Viễn tới xưởng đóng tàu, anh ta không có mặt tại hiện trường, trên đường đại đội phó cũng không nói gì nên anh ta vẫn không biết chuyện Kim Phi bị tập kích.

Khi vừa nhìn thấy con thuyền đảm đó, anh ta lập tức nhận ra đã có chuyện gì xảy ra, suýt chút nữa đã sặc chết ở đáy biển.

“Chẳng lẽ tiên sinh đã thực sự bị giết hại rồi sao?”

Đại đội phó ngồi phịch xuống băng ghế.

Mặc dù đã chuẩn bị tâm lý, nhưng khi nhận được tin, đại đội phó vẫn cảm thấy đầu óc rối bời.

"Đại đội trưởng, Đại đội trưởng?"

Nhân viên hộ tống lặn nước đợi một hồi lâu, phát hiện đại đội phó vẫn đang thất thần, bèn khế đẩy anh ta một chút.

Đại đội phó cuối cùng cũng bừng tỉnh lại, trừng mắt nói: “Chắc ngươi biết phòng của tiên sinh đúng không, ngươi xuống đó thêm lần nữa, đến phòng của tiền sinh xem thử, nếu phát hiện... thi thể của tiên sinh và phu nhân, thì bằng mọi giá phải mang họ lên!”

Lúc đầu sau khi mượn thuyền ở chỗ Hồng Đào Bình, Đại Lưu đã bố trí người lên thuyền kiểm tra, tiện thể trang bị thêm vũ khí.

Tiểu đội của nhân viên hộ tống lặn nước này phụ trách kiểm tra an toàn các phần bị rò, nên biết rất rõ kết cấu của con thuyền.

“Rõ! Bảo đảm hoàn thành nhiệm vụi”

Nhân viên hộ tống lặn nước nặng nề gật đầu, rồi ôm một hòn đá nhảy xuống biển.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK