Mục lục
Độc Tôn truyền kỳ - Thanh Vân Môn - Lâm Nhất (truyện full)
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Ầm!

Đế Long Ấn tiến quân thần tốc, chấn mở kiếm ý, cứ thể bổ ra một con sóng cao mấy trăm thước, ấn một chưởng xuống vai Lâm Nhất.

Phụt!

Khóe miệng Lâm Nhất tràn ra tơ máu, cả người bị bắn ngược về sau, kiếm ý ù ù chấn động. Trong mắt Đế Vũ hội tụ sát ý, hắn ta nhìn chòng chọc vào Lâm Nhất, lòng bàn tay tỏa ra hào quang, chân nguyên hùng hậu không ngừng rót vào đó.

Thình thịch!

Cùng với tiếng tim rồng nảy lên, huyết khí dồi dào và mạnh mẽ lan khắp toàn thân, giúp hắn ta thi triển Đế Long Ấn – sát chiêu có thể nói là cấm kị - một cách dễ dàng.

Sau lưng Đế Vũ, con Viêm Long kia mang theo khí thế che trời, gắt gao trấn áp song linh Ngân Hoàng và Kim Ô của Lâm Nhất.

Ầm!

Với ưu thế cực lớn, Đế Vũ lại đánh ra một chưởng, Đế Long Ấn hiển hiện thần uy vô địch, bất kể Lâm Nhất có phóng thích kiếm thế mạnh mẽ đến mức nào cũng đều bị đánh nát, chia năm xẻ bảy, rồi lại lần nữa rơi xuống người Lâm Nhất.

Răng rắc!

Trên người hắn, mười tám sợi long văn vàng tím hộ thể bị vỡ vụn, cơ thể lập tức gánh chịu thương thế không nhỏ.

Mất đi bảo cốt gia trì, phòng ngự của Lâm Nhất có thể nói là giảm một mảng lớn.

Ngày thường, thế công bực này cùng lắm chỉ khiến hắn bị thương nhẹ mà thôi, nhưng hiện tại lại khiến hắn khá chật vật.

“Hay!”

Nhóm năm giới tử Ngự Phong, Nguyên Phong lập tức sáng mắt, liên tục khen hay, trầm trồ tán thưởng. Tuy bọn họ cũng có chút không cam lòng khi Đế Vũ giành được đầu bảng, nhưng thà vậy, còn hơn để Lâm Nhất đứng đầu bảng, bởi vì chắc chắn hắn sẽ trả thù bọn họ.

Hiện tại Đế Vũ bộc lộ tài năng, có xu thế nghiền ép Lâm Nhất, thử hỏi sao bọn họ không mừng rỡ cho được.

Lâm Nhất vẫn nên chết đi mới tốt!

“Hắn khi dễ Lâm Nhất không có kiếm trong tay!”

Có người chợt bừng tỉnh, lập tức nhìn ra vấn đề. Mọi người cũng nhanh chóng lộ vẻ kinh ngạc… khi hiểu ra, bất kể kiếm ý Thông Thiên có mạnh đến mức nào đi nữa thì nếu trong tay không có kiếm, sao có thể phóng thích ra được duệ khí bậc nhất.

“Lâm Nhất, ngày chết của ngươi đã đến!”

Đế Vũ đứng chắp tay, lạnh lùng nhìn Lâm Nhất, ánh mắt toát lên vẻ bễ nghễ chúng sinh.

Một chưởng nữa, hoặc tốt đa là hai chưởng, thân thể đối phương sẽ bị đánh tan. Dù kiếm thế của hắn có thể đánh tan bảy, tám phần thế công của Đế Long Ấn, nhưng với tố chất thân thể hắn hiện tại thì lực công kích còn dư lại cũng đủ để giết hắn.

Long văn đã nát, Đế Vũ không tin đối phương còn có thủ đoạn gì nữa.

Lâm Nhất cười nói: “Sao ta lại thấy ngươi mới là kẻ sắp chết nhỉ? Đế Vũ, có lẽ đạo giáp trên người ngươi đã vỡ bảy, tám phần gì rồi đúng không”.

Sắc mặt Đế Vũ sầm xuống, cảm thấy có gì đó không đúng.

Vừa rồi hắn ta đại triển thần uy, dùng Đế Long Ấn công kích rào rạt, nhưng kiếm thế của đối phương không đâu không có. Chỉ cần áp sát đến, mỗi một khắc đều phải chịu công kích, mỗi một ánh sao rơi lả tả từ vòm trời đều ẩn chưa uy lực cực kỳ đáng sợ.

Thoạt nhìn hắn ta như vô địch, nhưng đạo giáp cũng bị kiếm ý bực này xuyên thấu bảy, tám phần.


Lâm Nhất thản nhiên nói: “Trước khi ngươi phóng thích tim rồng, hẳn là ngươi đã dùng hết các thủ đoạn khi bị song linh của ta nghiền ép rồi, đúng không? Ngươi chớ có chối làm gì, nếu không đến cùng đường mạt lộ thì ngươi cần gì để lộ át chủ bài là Viêm Long chi tâm? Đừng nghĩ trong ta ta không có kiếm thì có thể ỷ thế hiếp người, sao ngươi không nghĩ, ta làm vậy là cố ý? Thứ có thể bảo vệ tánh mạng của ngươi giờ chỉ còn đạo giáp thôi, nhưng mà nó cũng sắp… không chịu nổi nữa rồi!”

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
L
01 Tháng mười hai, 2023 00:51
Không ai làm tiếp bộ Độc tôn truyền kỳ hả mọi người
BÌNH LUẬN FACEBOOK