Mục lục
Sự Báo Thù Của Chàng Rể Cực Phẩm - Trương Trần (full)
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Trương Trần bất lực thở dài: “Anh biết được ý của bà cụ Phương, nhưng có vài chuyện đã qua sẽ không cứu vãn được, kể cả là nể mặt em cũng không được!”

“Không phải em vẫn thắc mắc rằng làm thế nào mà anh lấy được dự án cải tạo Thành Cổ một đống tiền đó sao? Thật ra không phải anh lấy được, hôm qua Tề Long chỉ giúp anh thể hiện chút thôi chứ anh chẳng có một đồng tiền nào”.

“Nói cách khác, dự án Thành Cổ không phải anh nói là được, anh cũng chẳng phải cổ đông lớn nhất với người đứng đằng sau gì cả. Vậy nên đám người đến nhà họ Phương nhằm tâng bốc nịnh bợ đã sai ngay từ đầu rồi!”

“Cái gì?”, Phương Thủy Y trợn tròn mắt nhìn Trương Trần.

“Mặc dù tối qua nổ một chút nhưng mọi người cũng không chịu nghĩ xem, một dự án lớn như vậy, anh nói dừng là dừng sao?”, Trương Trần cảm thấy thật cạn lời. Thật ra, nếu như anh muốn, anh chỉ cần nói với nhà họ Mạc và nhà họ Tề một câu là được nhưng Trương Trần không muốn làm thế.

Đi đêm lắm cũng có ngày gặp ma, cũng đến lúc để nhà họ Phương nếm chút mùi vị rồi.

“Tôi biết rồi, tôi đi nói với mẹ một tiếng!”, Phương Thủy Y buồn bã gật đầu, hy vọng bà cụ Phương không làm quá tay, nếu không đống hợp đồng kia ký rồi, đến lúc vỡ lở ra lại phải cắn răng chịu đựng.

...

Trong phòng khách nhà họ Phương, Trương Quốc Hồng đã đến nơi, hai mắt của bà ta có thâm quầng, chắc chắn đã chạy suốt đêm tới đây.

Bà cụ Phương và bốn người con trai của bà ta đều vây lấy Trương Quốc Hồng khiến bà ta cảm thấy rất được chào đón. Từ trước tới nay, trong bốn đứa con của nhà họ Phương, nhà của bà ta luôn bị hắt hủi nhất, nếu không cũng chẳng đến mức Phương Thiên Bàng bị đưa ra nước ngoài.

Lúc này, tình hình thay đổi hẳn, bọn họ cần Trương Quốc Hồng tác động đến đứa con rể Trương Trần của bà ta.

“Thằng tư, ngẩn người ra đó làm gì, còn không mau đi rót cho chị dâu cốc nước!”, bà cụ Phương nhìn cậu con út của mình và nói.

“Mẹ, con không sao!”, Trương Quốc Hồng nói, nhưng ánh mắt đắc ý của bà ta không hề che giấu.

Phương Thiên Quang thấy thế thì thở dài một hơi, đây đúng là mỗi thời mỗi khác mà. Bọn họ phải cầu cạnh tên vô dụng Trương Trần, bây giờ còn phải đối xử tử tế với Trương Quốc Hồng. Thật không rõ chú ba nhà ông ta may hay không may nữa.

Lúc này, bỗng điện thoại của Trương Quốc Hồng vang lên, giọng nói của Phương Thủy Y truyền tới.

“Con gái?”

“Mẹ, Trương Trần phải đi làm, anh ấy không tới đó đâu, không có thời gian”, Phương Thủy Y nói.

“Cậu ta muốn làm loạn sao?”, Trương Quốc Hồng đập bàn thật mạnh rồi đứng bật người dậy, toàn bộ khuôn viên nhà họ Phương đều có thể nghe rõ tiếng của bà ta.

“Tu tu tu!”

Vậy nhưng, đáp lại bà ta chỉ là tiếng tu tu của điện thoại.

“Chị dâu, chuyện gì thế?”, Phương Thiên Dương bưng cốc trà nóng đi tới và hỏi.

Những người khác cũng đưa mắt nhìn Trương Quốc Hồng.

“Thằng oắt con kia

không tới, nó đi làm!”, Trương Quốc Hồng đỏ mặt tía tai nói.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK