“Không phải là cậu muốn tôi chết không toàn thây ư?” Tiền Đức Vân mím môi,
nghiền ngẫm rồi nói: “Đến đi, để tôi mở mang kiến thức về bản lĩnh của cậu”
“Anh rể bây giờ phải làm sao đây?”
Vẻ tức giận trên mặt Cao Thúy Ngân đến bây giờ vẫn chưa tan đi, ánh mắt cô ấy nhìn Dương Kiến Nghiêm tràn đầy vẻ đau lòng.
Lời Hứa Khinh Tử vừa nói thực sự khiến người ta đau lòng lắm.
Nhưng mà đau lòng thì đau lòng, bây giờ ở lại chỗ này thì chỉ bị đám người Tiền Đức Vân làm cho nhục nhã, còn bọn họ thì lại chẳng có cách nào hết.
“Phải làm sao đây? Các người đã không đi được nữa rồi”
Lúc này, nét mặt Trương Bắc trở nên nham hiểm.
“Dương Kiến Nghiêm, trước kia nhà họ Ngô vẫn luôn nhận từ đối với anh, không thèm chấp nhặt với một tên nhà quê như anh, vậy mà anh lại năm lần bảy lượt nói lời ngông cuồng. Thậm chí vừa nãy anh lại còn bất kính đối với cậu Tiền, anh thật sự cho rằng chúng tôi không dám xử anh à? Tôi thực sự rất tò mò, rốt cuộc thì anh lấy đâu ra dũng khí mà dám đến khách sạn Hoành Tân?”
“Muốn đến thì đến, làm sao? Đây là nhà tù hả? Tôi không được đến ư?” Dương Kiến Nghiêm thản nhiên nói.
“Ha ha, hay cho cậu muốn đến thì đến, ở đây chính là nhà tù đấy! Anh có muốn xem thử thủ đoạn của chúng tôi không?” Trương Bắc nói lấp lửng.
Sau đó cậu ta nhìn Tiền Đức Vân, nói: “Cậu Tiền, để tôi đi sắp xếp”
“Sắp xếp đi.” Tiền Đức Vân vẫy vẫy tay, trong lòng anh ta cũng không quan tâm, dù gì thì hôm nay Dương Kiến Nghiêm đã đến rồi, anh ta cũng không muốn để anh đi dễ dàng như vậy.
Thấy Tiền Đức Vân đồng ý, Trương Bắc gật đầu.
Sau đó cậu ta bắt đầu gọi điện thoại.
“Đội trưởng Long, dẫn người của cậu qua đây”
Từ lúc Dương Kiến Nghiêm vừa mới đến nhà họ Ngô, Trương Bắc đã khó chịu đối với anh, nhưng mà cũng vì một số lí do nên cũng không thể chấp nhặt với Dương Kiến Nghiêm.
Điều này khiến cậu ta cho rằng, tên nhóc Dương Kiến Nghiêm này có phải nghĩ rằng bọn họ chỉ là con hổ giấy không có bản lĩnh hay không?
Hôm nay cậu ta sẽ khiến cho Dương Kiến Nghiêm mở mang tầm mắt, người trong giới này của bọn họ khủng bố đến như thế nào.
“Dương Kiến Nghiêm, anh sẽ phải hối hận vì tối hôm nay đã đến đây”
Hai phút sau.
Bên ngoài vang lên tiếng dừng xe.
“Đến rồi”
Trương Bắc vui mừng rồi dặn dò, phục vụ lập tức mở cửa lớn.
Trước mắt mọi người là một trăm người lính xếp hàng đi vào trong sảnh.
Bọn họ vừa đi vào, tất cả mọi người và nhân viên phục vụ đều bị dọa sợ.
Dưới con mắt của mọi người, gần một trăm người này nhanh chóng đứng bảo vệ ở các góc trong khách sạn.