Lâm Tử Dương ở bên kia điện thoại che miệng của mình, đem thanh âm ép đến mức thấp nhất, giống như đang lén lút gọi điện báo cho Ôn Hủ Hủ: "Bởi vì tối hôm qua cô không tới, tiểu thiếu gia một mực không chịu đi ngủ, tự mình ngồi chơi đánh cờ đến gần sáng. Cô cũng biết sức khỏe của tiểu thiếu gia rồi đấy, chỉ cần hơi nhiễm lạnh một chút sẽ bị bệnh ngay. Tổng giám đốc cũng đang chuẩn bị đưa tiểu thiếu gia đi bệnh viện."
“!!!!”
Ôn Hủ Hủ ngay cả đứng cũng đứng không vững, cô tự trách bản thân mình, lòng đau như cắt, hoang mang cầm điện thoại di động đi vào.
Cô còn xứng là mẹ không?
Cô căn bản là không xứng, luôn miệng nói yêu con, muốn bù đắp cho con. Nhưng bây giờ thì sao, chỉ vì ham muốn ích kỷ của bản thân, ngay cả sức khỏe của con cô cũng không quan tâm.
Ôn Hủ Hủ lo lắng trở lại phòng khách.
“Mặc Mặc, Nhược Nhược, mẹ vừa có chút việc gấp, hôm nay chúng ta ăn tạm đồ ăn sáng ở ngoài nhé. Ăn xong mẹ sẽ đưa các con đi nhà trẻ.”
"Vâng ạ, mẹ có chuyện gì vậy?"
Vừa vặn lúc, Mặc Bảo dẫn theo em gái mặc đồ chỉ tề đi ra nghe mẹ nói liền vui vẻ đồng ý. Chỉ là, sắc mặt mẹ khó coi như vậy chắc là đã xảy ra chuyện gì?
Ôn Hủ Hủ tùy tiện nói qua loa với con trai: "Không có chuyện gì lớn, chỉ là con trai bệnh nhân của mẹ bị bệnh, mẹ phải đi xem thử.”
Hả?
Hoắc Dận bị bệnh rồi?!
Mặc Bảo cùng Nhược Nhược cả hai cùng lắp bắp kinh hãi.
Hai mươi phút sau, hai anh em được mẹ đến nhà trẻ. Nhìn theo bóng lưng vội vàng biến mất của mẹ, hai đứa trẻ bắt đầu nói chuyện với vẻ cay đắng.
"Anh, hình như mẹ đang nói về anh Hoắc Dận, anh ấy bị bệnh sao?"
“Ừ!”
Mặc Bảo cũng cau mày.
Đêm qua thực sự là Mặc Bảo cố ý khuyên mẹ đến chỗ chú Kiều, chỉ vì cậu nhìn thấy ba đối xử với mẹ không tốt nên muốn mẹ tìm một chỗ dựa tốt hơn.
Và tất nhiên người cậu nhắm tới là chú Kiều.
Nhưng mà, Hoắc Dận sao lại bị bệnh chứ?
“Hoắc Dận nhất định là vì không nhìn thấy mẹ của mình nên mới bị bệnh. Để em nói cho anh biết, nếu là anh không gặp được mẹ, anh cũng sẽ bị bệnh.”
Nhược Nhược nhìn anh trai mình với một cái nhìn cau có. Phân tích cho Mặc Bảo hiểu.
Mặc Bảo: "......”
Xong rồi, chẳng lẽ cậu làm sai sao?
Còn chưa quá tám giờ rưỡi Ôn Hủ Hủ đã tới vịnh Thiển Thủy,
Cô chạy đến thở không ra hơi, trên trán chảy ra một tầng mồ hôi mỏng, làm cho khuôn mặt nhỏ nhắn trắng nõn ửng đỏ cả lên. Nhưng cô cũng không dám dừng lại, sau khi nhìn thấy sắp tới lại tiếp tục nhấc chân chạy về phía trước.
"Dận Dận, con ngàn vạn lần không được xảy ra chuyện gì. Mẹ sai rồi, sau này mẹ nhất định sẽ không bỏ mặc con, được không?"
Đôi mắt Ôn Hủ Hủ đỏ lên, cô vừa thở hổn hển vừa chạy vào phòng của Hoắc Dận.
“Đứng lại! Cô là ai? Ai cho cô tới đây? Cô có biết đây là đâu không?”
“……”
Ôn Hủ Hủ đã chạy đến sức cùng lực kiệt, thì một tên vệ sĩ ở đâu xông ra đứng chắn trước mặt, cô đang gấp rất gấp nhưng vẫn lịch sự nói!