Người đàn ông dưới sân không có quá nhiều phản ứng, Lạc Du kéo hắn lại hắn cũng chỉ hất rồi rút cánh tay mình ra khỏi tay cô ta.
''Trong vòng ba giây, biến mất khỏi mắt tôi.''
''Được, vậy anh nhớ đến tìm tôi, à đúng rồi, anh cho tôi mượn chút tiền đi, ba tôi lại khóa thẻ của tôi rồi.''
Đột nhiên người phụ nữ kia oán giận nói một câu.
Gân xanh trên trán Hoắc Tư Tước nhảy lên, hắn không thể nhịn được nữa, đưa mắt nhìn cô ta: ''Cô lại làm gì rồi? Trước khi cô về ba cô đã cho cô năm trăm vạn rồi mà, cô mới về được bao lâu mà ông ấy lại khóa thẻ rồi?''
''Trách tôi được sao? Năm trăm vạn thì làm được cái gì chứ? Anh có biết tôi mua một bình thuốc thử thôi cũng một trăm vạn rồi không? Năm trăm vạn cũng chỉ đủ mua năm bình!''
''...Đồ điên.''
''...''
Lúc Ôn Hủ Hủ xoay người vào phòng ngủ đã nghe được hai từ người đàn ông bực bội nói ra.
Đồ điên, hắn nói người phụ nữ kia là đồ điên.
Nhưng mà sao cô lại cảm thấy hai chữ này vừa bất lực lại vừa cưng chiều vậy?
Ôn Hủ Hủ lại lần nữa vào phòng tắm, nhìn bản thân rõ ràng đã trở nên ủ rũ hơn nhiều ở trong gương, một lúc lâu sau cô phát hiện ra một chuyện, sự ghen ghét bắt đầu sinh sôi nảy nở giống như dây leo trong lòng cô.
Vì sao họ lại quen thuộc như vậy?
Ngay cả tiền tiêu vặt của Lạc Du người đàn ông này cũng biết, hơn nữa nghe ngữ điệu vừa rồi của hắn, dường như cũng không chút nào ngạc nhiên vì cô ta bị khóa thẻ, giống như chuyện này đã xảy ra rất nhiều lần rồi vậy.
Tám năm qua quan hệ của họ rốt cuộc là thế nào?
Ôn Hủ Hủ vô cùng ghen tị.
Hơn nữa cô chưa từng cảm thấy như vậy khi Cố Hạ vẫn ở đây...
Cuối cùng Hoắc Tư Tước vẫn đi cùng với Lạc Du.
Đúng là ông cụ Hoắc đã gọi Lạc Du đến, tại tiệc mừng thọ nhà họ Hoắc, Hoắc Tư Tước đã không khống chế được bản thân, ông lão có chút lo lắng nên mới gọi Lạc Du đến.
Lúc xuống tầng Ôn Hủ Hủ không thấy người đâu, cô cũng không hỏi.
''Dì Vương, hôm nay có cần làm gì không?''
''Không cần không cần, tiên sinh đã dặn chờ ngài ấy trở về sẽ đi thăm ba cô với cô, tôi giúp cô chuẩn bị một vài món, cô có muốn đề xuất món nào không?''
''Hả?''
Ôn Hủ Hủ ngẩn người, đột nhiên có chút không phản ứng kịp.
Hắn biết chuyện này sao?
Trái tim cô lập tức loạn nhịp, dường như có ai đó đã chuyển tảng đá luôn đè nặng lên trái tim đi, cô không muốn thừa nhận nhưng tâm trạng cô đúng là tốt hơn rất nhiều.
''Được.''
Cô đồng ý, sau đó bắt đầu ngồi trong biệt thự chờ người đàn ông kia về.