Mục lục
Sư Phụ Mời Tôi Ra Tù, Không Ngờ Lại Vô Địch Rồi! (FULL)
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Tô Cẩn Hoa mang theo ẩn ý nói: “Thằng nhóc cậu rộng rãi như vậy, sẽ không có điều kiện gì chứ?”

“Nhìn ông nói kìa… Ha ha.”

Lý Trạch Vũ cười khan: “Sự hư vong của quốc gia đều là trách nhiệm của mọi người, hơn nữa tôi chỉ là một thiếu gia quần áo lụa là, có thể có ý đồ xấu gì?”

Thiếu gia quần áo lụa là?

Ha ha…

Bây giờ mẹ nó ai còn dám xem Lý Trạch Vũ là quần áo lụa là, người đó chắc chắn có mắt không tròng.

“Chỉ có điều lão Tô cũng đừng quên chuyện hứa với tôi.”

Lý Trạch Vũ cười nhắc nhở.

Tô Cẩn Hoa khẽ gật đầu nói: “Đợi sau khi chuyện Vô Tình thần cung xử lý xong, tôi tự sẽ thực hiện lời hứa của tôi, thằng nhóc cậu cứ thả lỏng đi.”

“Vậy thì tốt.” Lý Trạch Vũ đứng dậy duỗi lưng một cái nói: “Cả đêm không ngủ mệt ghê, tôi đi trước.”

“Đi thong thả không tiễn.” Tô Cẩn Hoa phất tay.

Đưa mắt nhìn bóng lưng Lý Trạch Vũ rời đi, Long Thanh Phong không nhịn được thở dài: “Nếu thằng nhóc này bằng lòng một lòng một dạ dốc sức cho quốc gia thì tốt.”

Tô Cẩn Hoa lắc đầu cười khổ: “Hắn là rồng, hơn nữa còn là một con rồng điên cuồng, người như vậy sao bằng lòng bị trói buộc chứ?”

“Cũng đúng, có điều…” Long Thah Phong thề son sắt nói: “Thằng nhóc này có một trái tim yêu nước là chắc chắn.”

Trên mặt Tô Cẩn Hoa lộ ra vẻ vui mừng, từ chối cho ý kiến mà gật đầu.

Sau mười mấy phút.

Lý Trạch Vũ đón xe về nhà, mới vừa vào cửa đã nhìn thấy Lý Viễn Sơn đánh Thái Cực trong sân, trên ghế đá bên cạnh có một ông cụ tuổi già sức yếu đang ngồi.

“Ông cố Lý, sớm như vậy.” Lý Viễn Sơn nghe thấy tiếng gọi thì ngừng đánh mà quay đầu lại.

Nhưng ông ấy còn chưa mở miệng, cụ già bên cạnh đã hỏi trước: “Hách Liên Vô Tình thế nào rồi?”

Hả? Mắt Lý Trạch Vũ híp lại: “Ông Mạc, lẽ nào ông biết Hách Liên Vô Tình?”

Hắn từng gặp ông cụ trước mắt mấy lần, chỉ biết đối phương họ Mạc, cũng không biết rõ thân phận thật sự.

Ông Mạc khẽ gật đầu nhưng lại lập tức lắc đầu: “Lúc còn trẻ đã gặp vài lần, không tính là quen biết.”

Nghe vậy, lông mày Lý Trạch Vũ giật giật.

Hách Liên Vô Tình chính là chạy ra từ trong Quy Khư, mà ông Mạc tự xưng lúc còn trẻ đã gặp đối phương.

Chẳng phải có nghĩa ông cụ này cũng chạy ra từ trong Quy Khư à?

Trước kia, Lý Trạch Vũ cũng từng lân la dò hỏi về thân phận của lão Mạc, nhưng cả Lý Viễn Sơn lẫn Lý Định Quốc đều nhất quyết không hé răng nửa lời, thậm chí còn cảnh cáo hắn đừng quấy rầy lão Mạc, bằng không họ sẽ đánh gãy chân hắn…

Từ đó có thể thấy, thân phận của lão Mạc không hề tầm thường.

Giờ lại nghe ông cụ nói hồi trẻ từng quen biết với Hách Liên vô tình, Lý Trạch Vũ lập tức khẳng định chắc chắn ông ấy cũng xuất thân Quy Khư.

Quả không sai!

"Nhóc con, chắc cháu cũng biết tới Quy Khư nhỉ?" Lão Mạc hỏi đầy ẩn ý.

Lý Trạch Vũ liếc nhìn Lý Viễn Sơn, ông ấy lập tức hét lớn: "Lão Mạc hỏi gì thì trả lời nấy đi chứ, nhìn cha làm gì?!"

Chậc…

"Có biết chút chút." Lý Trạch Vũ gãi đầu đáp.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK