Mục lục
Cô vợ thần bí muốn chạy đâu – Hàn Nhã Thanh (full) – Truyện tác giả: Mạch Hạ Du Trúc
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

CHƯƠNG 1534

Người nhà họ Đường người nào cũng đẹp, người nào cũng hết sức ưu tú, đặc biệt là mẹ của cô bé, trong cái nhìn của bạn nhỏ Đường Vũ Kỳ, mẹ của cô bé chính là một người hoàn mỹ.

Ba của cô bé cũng rất đẹp trai, cũng vô cùng ưu tú, cho nên bạn nhỏ Đường Vũ Kỳ theo bản năng cảm thấy ông chú còn đẹp trai hơn so với ba của cô bé đang đứng trước mặt cô bé chắc chắn không thể nào là một người điếc được.

Trương Minh Hoàng nghe thấy xưng hô của Đường Vũ Kỳ thì ngắn người, chú hả?

Đứa nhỏ này chắc cũng chỉ mới có năm sáu tuổi, dựa vào tuổi của ông ta, cô bé không nên gọi ông ta là chú, nên gọi là ông mới đúng.

Trương Minh Hoàng suy nghĩ, nhưng mà cũng không chỉnh sửa xưng hô, vốn dĩ Trương Minh Hoàng không thèm quan tâm những chuyện này, ông ta cảm thấy cô bé thích gọi như thế nào thì cứ để nó gọi như thế đó.

Trương Minh Hoàng suy nghĩ, nhưng mà cũng không chỉnh sửa xưng hô, vốn dĩ Trương Minh Hoàng không thèm quan tâm những chuyện này, ông ta cảm thấy cô bé thích gọi như thế nào thì cứ để nó gọi như thế đó.

Cô bé này gọi ông ta là chú xinh đẹp.

Mặc dù là dùng từ xinh đẹp để hình dung một người đàn ông là không thích hợp, nhưng mà lúc này Trương Minh Hoàng nghe thấy cô bé trước mắt hình dung ông ta như vậy, thế mà ông ta lại không cảm thấy có cái gì là không đúng.

Không biết tại sao, khi nhìn thấy nụ cười tươi tắn trên gương mặt của cô bé, Trương Minh Hoàng đột nhiên cảm thấy tất cả những suy nghĩ tiêu cực lúc này của mình đều đã biến mắt hết toàn bộ, nụ cười của cô bé này có một loại công dụng để chữa trị rất kỳ diệu.

Trước kia chưa từng có tình huống giống như vậy, từ nhỏ, Trương Minh Hoàng đã được bồi dưỡng để làm người thừa kế Quỷ Vực Chỉ Thành. Kẻ từ lúc nhỏ ông ta đã phải nhận những cuộc huần luyện vô cùng nghiêm khắc, cho nên khi còn bé, ông ta đã che giấu tâm trạng của mình, còn phải kiềm chế sở thích của mình.

Không phải quan tâm đối với sự có hay không của một chuyện gì đó, cũng không thể quá yêu thích một thứ gì đó.

Nói tóm lại là không thể tùy tiện để những sự vật ở bên ngoài ảnh hưởng đến bản thân mình.

Hai mươi lăm năm trước, ông ta vẫn luôn làm rất tốt, rất xuất sắc, mà hai mươi lăm năm trước ông ta đã gặp bà, nhưng mà ngoại trừ chuyện của bà ra thì những chuyện còn lại ông ta đều làm rất tốt, hoặc là nói đối với những chuyện này ông ta làm vô cùng tốt.

Gần như là từ xưa đến nay ông ta không nhận bất cứ ảnh hưởng nào từ thế giới bên ngoài, mặc kệ là vui hay là buồn, mặc kệ là tốt hay là xấu.

Nhưng mà Trương Minh Hoàng phát hiện kể từ khi cô bé này xuất hiện, ông ta lại không kiềm chế được mà bị cô bé này ảnh hưởng.

Yêu thích từ cái nhìn đầu tiên, bởi vì nụ cười của cô bé mà ảnh hưởng đến tâm trạng của mình, thậm chí là những thứ này đã vượt qua khỏi sức ảnh hưởng của những sự vật khác đối với Trương Minh Hoàng hồi lúc trước.

Trương Minh Hoàng không hiểu tại sao lại như thế này, nhưng mà ông ta cũng không chán ghét loại cảm giác này, ông ta cũng không muốn phải kiềm chế nó.

Từ nhỏ, ba của ông ta đã dạy ông ta phải biết khắc chế, chỉ là bởi vì để ông ta là một người thừa kế đủ tiêu chuẩn. Nhưng mà hiện tại ông ta đã không quan tâm nữa rồi, thậm chí là ông ta đã không quan tâm đến chuyện của Quỷ Vực Chỉ Thành rất nhiều năm, cho nên ông ta cũng không muốn phải khắc chế, mặc kệ là vui hay buồn, ông ta đều không muốn phải khắc chế nó.

“Có thể nghe được.” Khóe môi của Trương Minh Hoàng nâng lên, trả lời câu hỏi của cô bé, ông ta nghĩ lúc nãy mình không có phản ứng, chắc có lẽ là cô bé tưởng rằng ông ta không nghe được.

Khóe môi nâng lên của Trương Minh Hoàng mang theo một độ cong đẹp mắt, nhìn giống như là cười nhưng mà lại không rõ ràng cho lắm, từ lúc nhỏ, Trương Minh Hoàng đã học được cách vui buồn không thể hiện, vốn dĩ tâm trạng của ông ta sẽ không lộ ra bên ngoài, những năm gần đây, gần như là ông ta không cười, cho nên lúc này ông ta muốn cười, chỉ có thể là bởi vì không quen cho nên nhìn có vẻ hơi cứng ngắc.

“Chú có thể nghe được, tốt quá đi thôi.” Rõ ràng là Đường Vũ Kỳ thở phào một hơi, nụ cười ở trên mặt lại càng thêm tươi: “Cháu đã nói rồi mà, một người xinh đẹp như thế không có khả năng không nghe được.”

Trương Minh Hoàng nghe thấy lời nói của Đường Vũ Kỳ thì không nhịn được mà bật cười, người xinh đẹp lại có liên quan trực tiếp đến vấn đề nghe hay không nghe được hả?

“Chú ơi, tại sao chú lại đứng ở đây vậy?” Đường Vũ Kỷ nhìn xung quanh, nơi đây là hậu viện, cửa số ở phía sau được xem như là một nơi hẻo lánh nhất ở trong sân, lúc bình thường không có người nào đến đây, cô bé không biết tại sao ông chú này lại đứng ở chỗ này.

Trương Minh Hoàng giật mình, ông ta đột nhiên cảm thấy mình không biết phải trả lời vấn đề như thế nào, đặc biệt là đối với một đứa nhỏ nhỏ như thế.

“Cháu cảm thấy tại sao chú lại ở đây?” Trương Minh Hoàng không biết phải trả lời như thế nào, cho nên hỏi ngược lại Đường Vũ Kỳ, ông ta cũng thấy đứa nhỏ này rất kỳ lạ, ông ta đứng ở đây vốn chính là một chuyện kỳ lạ rồi.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK