Chương 201: Thất tình lục dục
Quý Nhiên mím môi: “Để cho anh ấy biết thì
không tốt, tôi không muốn để anh ấy cảm thấy tôi
không có chừng mực!”
Nguyên Hoà Hạ mím môi: “Được rồi, tùy ý cô,
cô vui vẻ là được rồi, dù sao bây giờ chúng ta
cũng thiết kế châu báu, chúng ta lấy cớ này tới
thêm vài lần, còn sợ không gặp được người trong
lòng của cô sao!”
Quý Nhiên gật đầu, không nói cái gì nữa.
Một ngày Bạch Cẩm Sương không gặp Mặc
Tu Nhân.
Buổi chiều tan tầm, cô không về biệt thự số
một Hương Uyển mà trực tiếp đến bệnh viện
thăm Sở Tuấn Thịnh.
Lúc cô tiến vào phòng bệnh, Sở Tuấn Thịnh
đang dạy dỗ cấp dưới với giọng điệu nghiêm khắc
Bạch Cẩm Sương chưa từng thấy qua.
€ó điều lúc anh ta nhìn thấy Bạch Cẩm
Sương, lạnh lẽo trên mặt lập tức biến mất, trở
thành vẻ mặt rất vui lòng: “Em Cẩm Sương đến
rồi!”
Ngay sau đó, anh ta xua tay: “Mọi người có
thể đi ra ngoài!”
Cấp dưới của anh ta đi rồi, Bạch Cẩm Sương
đặt hoa cô mang đến sang một bên: “Anh cảm
thấy người thế nào rồi?”
Sở Tuấn Thịnh nhìn Bạch Cẩm Sương, trong
mắt có chút ý cười: “Cũng tạm, lại nói, ít nhiều thì
em cũng là người đẹp cứu anh hùng, nếu không,
tối hôm qua thế nào người anh này của em cũng
phải chết ở đó!”
Bạch Cẩm Sương cười cười: “Anh là anh hùng
sao? Còn nữa, làm gì mà nghiêm trọng như thế!”
Một tia sáng mờ nhạt loé lên trong mắt Sở
Tuấn Thịnh, ngay sau đó anh ta ngước mắt nhìn
Bạch Cẩm Sương: “Không làm anh hùng được thì
làm cẩu hùng cũng ổn mà, dù sao là cái gì thì
cũng được vị mỹ nữ này cứu!”
Bạch Cẩm Sương cười cười, không nói
chuyện.
Cô cứu Sở Tuấn Thịnh cũng là vì lúc trước Sở
Tuấn Thịnh đã cứu cô.
Sở Tuấn Thịnh do dự một lúc, nghiêm mặt
nói: “Em Cẩm Sương, chuyện tối hôm qua... Em
đừng nói, thật sự là rất nghiêm trọng, thật ra, có
một số việc tôi vốn tính là không nói cho em
nhưng mà thấy dáng vẻ không tim không phổi
này của em, tôi không nói thì cũng không yên tâm
được!”
Bạch Cẩm Sương nhíu mày: “Chuyện gì mà
anh lại nghiêm túc như vậy!”
Sở Tuấn Thịnh khế thở dài một cái: “Chuyện
tối hôm qua là Thiện Lỗi làm, có lẽ là vì báo thù
lần trước tôi đánh anh ta ở quán bar EI”
Sắc mặt Bạch Cẩm Sương hơi thay đổi: “Nói
như vậy là tôi làm liên lụy đến anh!”
Sở Tuấn Thịnh tức giận nhìn cô: “Biết là em sẽ
nói như vậy mà, trước hết em nghe tôi nói xong
đã, tôi nói cho em biết không phải để em tự trách
mà là để em đề phòng, từ trong sự việc lần này,
không khó để chúng ta nhìn ra rằng Thiện Lỗi có
thù tất báo, là kẻ dễ mang thù, tôi ở trên địa bàn
của tôi còn bị đánh, tôi thật sự lo lắng cho em,
gần đây tự em nhất định phải cẩn thận!”
Đôi mắt của Bạch Cẩm Sương trầm xuống,
nghiêm túc gật đầu: “Ừ, tôi sẽ nhớ kỹ lời nói của
anh!"
Sở Tuấn Thịnh nghĩ đến Thiện Lỗi, thì hận đến
nghiến răng: “Thằng cháu Thiện Lỗi kia, tốt nhất
đừng đợi ông đây xuất viện, nếu không, thể nào
ông cũng phải xử chết mày!”
Bạch Cẩm Sương nhìn thoáng qua Sở Tuấn
Thịnh: “Tối hôm qua anh ta sắp xếp người, rốt
cuộc là làm gì anh vậy? Lúc tối qua tôi thấy anh
ngay cả đứng lên cũng không nổi!”
Sở Tuấn Thịnh nhìn Bạch Cẩm Sương, ánh
mắt hơi né tránh: “Haiz, không sao cả!
Bạch Cẩm Sương nhíu mày: “Sở Tuấn Thịnh,
bây giờ tôi cũng coi anh như là bạn bè, không thể
nói thật sao, tôi còn thiếu anh một bữa cơm vẫn
chưa mời đâu