Mục lục
Trấn Bắc Thần Điện - Sơn Tiếu (full)
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

“Ông mày lăn lộn ở Tân Hải bao năm, nhưng chưa từng gặp thằng nào ngông như mày. Hôm nay, tao sẽ cho mày biết thế nào là cậy thế hiếp người”.

“Anh em xông lên, đập chết nó đi!”

Nói rồi, đám đó nhanh chóng lao về phía Sở Bắc.

Lần này, Tề Tân không ngăn cản nữa, mà lựa chọn đứng ngoài quan sát.

Vì câu nói vừa nói của Sở Bắc đã vượt quá giới hạn của anh ta.

Không ai được bôi nhọ danh tiếng của Tụ Nghĩa Đường.

Trông thấy cả đám người định lao tới đánh Sở Bắc, Long Tam lạnh mặt rồi xua tay.

“Anh em lên! Hãy cho người của Tụ Nghĩa Đường biết sức mạnh của Long Hổ Môn”.

Người của Long Hổ Môn đã nhịn nãy giờ rồi, nghe thấy thế một cái là đỏ mày đỏ mặt rồi lao lên chiến với người của Tụ Nghĩa Đường ngay.

Dù bọn họ ít người hơn, nhưng rõ ràng thân thủ hơn hẳn người của Tụ Nghĩa Đường.

Vì thế, dù không chiếm ưu thế về quân số, nhưng cả hai phe vẫn đang ở thế cân bằng.

Hai bên đánh đấm túi bụi, nhất thời khó phân thắng bại.

Thấy thế, Long Tam và Tề Tân đều nhăn mặt.

“Long Tam, anh định đối đầu đến cùng với Tụ Nghĩa Đường chúng tôi đúng không?”

Tề Tân lạnh mặt hỏi.

Long Tam lắc đầu nói: “Không phải tôi muốn đối đầu với các cậu, mà là các cậu kiếm chuyện với tôi trước, cho nên sao tôi có thể ngồi chịu trận được!”

Tề Tân cười khẩy một tiếng.

“Chắc anh cũng biết là chúng tôi làm việc cho nhà họ Thôi rồi, anh có chắc muốn đắc tội với nhà họ không?”

Nghe xong, Long Tam thoáng do dự.

Nhưng sau khi ngoảnh lại nhìn Sở Bắc thì gã lập tức kiên định.

“Tôi không cần biết nhà họ Thôi, nhà họ Lý gì cả. Bất kể ai kiếm chuyện với cậu Sở thì cũng như kiếm chuyện với Long Hổ Môn tôi. Chuyện hôm nay, tôi sẽ lo đến cùng”.

Tề Tân nghe vậy thì càng sa sầm mặt.

“Nếu vậy thì tôi cũng chơi với anh đến cùng!”

Nói rồi, Tề Tân nhanh chóng ra tay với Long Tam.

Long Tam cũng đã chuẩn bị sẵn sàng chiến đấu.

Song đúng lúc này, lại có tiếng chân dồn dập vang lên ở bên ngoài.

Ngay sau đó, cửa phòng đã bị ai đó đạp mạnh rồi mở toang.

Cùng lúc đó, một giọng nói đầy uy nghiêm cùng vọng vào.

“Để tôi xem ai dám gây sự với nhà họ Thôi nào!”

Ngay sau giọng nói ấy, một ông lão khoảng hơn 70 tuổi đã được một người đàn ông đeo kính dìu vào.

Thôi Hạo nhìn thấy người đó thì mừng rỡ, sau đó chạy vụt tới.

“Ông ơi, cháu mong ông mãi!”

Thôi Hạo chạy nhanh về phía ông mình rồi gào lên.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK