Khi Du Ân vừa cầm hộp giữ ẩm và bước ra khỏi cửa bệnh viện đã bị một số phóng viên chặn lại. Du Ân giật mình, nhanh chóng đưa tay lên che mặt và lùi lại một bước.
Chuyện gì đang xảy ra ở đây thế?
Du Ân đang rất sửng sốt thì chợt nghe một phóng viên hỏi cô: "Cô Du, chúng tôi nghe nói rằng có một nữ diễn viên đang mang thai và đang khám thai trong bệnh viện, Người đó..."
Phóng viên vừa nói vừa nhìn cô từ trên xuống dưới, rồi ngập ngừng hỏi: "Người đó không phải là cô, đúng không?"
Du Ân: "..."
Mang thai? Khám thai sản?
Phóng viên này đang tấu hài à?
Ngay cả một người đàn ông cô còn không có, lấy đâu ra thai mà mang?
Hơn nữa, cô cũng không phải nữ diễn viên gì cả.
Nghĩ đến đây, Du Ân bất đắc dĩ hỏi phóng viên kia: "Tôi là nữ diễn viên sao?"
“Tuy cô không diễn, nhưng cô là nhà biên kịch, hiện tại đang được chú ý rất nhiều, nên có thể coi là một nửa nữ diễn viên đúng không?” Phóng viên đương nhiên cũng cảm thấy lý do thoái thác của mình có chút gượng ép, cho nên khi nói đến chữ cuối cùng thì âm thanh cũng nhỏ lại.
Họ cũng không nghĩ như vậy, nhưng ai bảo cô trùng hợp xuất hiện trong tầm mắt của bọn họ vào lúc này chứ.
Bọn họ đã đợi gần như cả ngày rồi cũng không thấy nữ diễn viên nào, tình cờ nhìn thấy cô nên liền đoán già đoán non một chút.
Khí chất của cô thật sự quá bắt mắt, đứng ở cửa viện nhiều người ra vào, tự nhiên hào phóng, uyển chuyển ưu nhã, bọn họ liếc mắt một cái là đã thấy được.
Du Ân cũng không biết bản thân phải nói gì mới tốt nữa. Trước kia, cô thường viết bản thảo đến lúc trời tối mù tối mịt rồi đi siêu thị trong khu phố để mua đồ ăn cũng chẳng chỉnh sửa dung nhan, quần áo tùy tiện.
May mà hôm nay khi cô ra cửa đã sửa soạn bản thân một chút, trang dung sạch sẽ, quần áo trang nhã, nếu không bị những máy ảnh này chụp cận mặt ở khoảng cách gần như vậy, sợ rằng hình ảnh của cô sẽ bị hủy hoại hoàn toàn, và hình ảnh của nhà họ Diệp cũng sẽ bị chịu ảnh hưởng vì cô.
Nghĩ đến đây, Du Ân vội vàng nói: "Tôi chỉ tới bệnh viện thăm hỏi bệnh tình của người lớn một chút mà thôi."
Đúng lúc xe cô gọi cũng đã lái đến đây, cô nhanh chóng lên xe giục tài xế lái xe đi, thoát khỏi
Thật là đáng sợ quá đi.
Sau khi Du Ân trở về nhà thì phàn nàn với Tô Ngưng về các phóng viên, cũng than thở về sự khó khăn khi trở thành một ngôi sao.
Tô Ngưng nghe xong thì cười khanh khách không ngừng: "Bây giờ cậu cũng có thể cảm nhận được nỗi khó chịu khiến tớ muốn đi xem phim cũng chẳng dám hé mặt ra ngoài rồi nhỉ? Phiền lắm, bọn họ đúng là lợi dụng tất cả mọi sơ hở"
Tô Ngưng lại tốt bụng nhắc nhở Du Ân: "Về sau khi cậu ra ngoài thì tốt nhất nên đeo kính rậm và đội mũ, gặp được người nào còn có thể che chắn."
Mặc dù những gì Tô Ngưng nói rất có lý, nhưng Du Ân lại không hề thích ứng được kiểu cuộc sống có quá nhiều người để ý như thế này. 7
Mấy người Thẩm Thanh Sơn thật là phiền chết đi được! Nếu không phải bọn họ cố ý bóp méo quan hệ của cô và Diệp Văn, Diệp Văn cũng không cần nhanh chóng làm sáng tỏ chuyện bọn họ là cha con ruột, như vậy cũng sẽ không có nhiều chú ý đến cô.
Tô Ngưng tiếp tục an ủi cô: "Bình tĩnh đi, quen rồi thì sẽ tự nhiên thôi. Đợi đến khi cậu quen với thân phận con gái nhà họ Diệp thì tốt rồi."
Du Ân vô cùng rầu rĩ: "Tớ cảm thấy tớ không thể quên được, tớ vẫn nên cắm rễ ở nhà càng nhiều càng tốt thì hơn."
Tô Ngưng trêu chọc cô: "Cậu thực sự là một dòng suối trong sáng trong giới thiên kim nhà giàu. Cậu nhìn cái đám con gái danh giá đó đi, cả ngày ăn diện rực rỡ chói lóa, cầm túi xách phiên bản giới hạn đi ra ngoài uống trà chiều, vừa thích ý lại tự tại."
Du Ân cười nói: "Thôi đi, tớ ở nhà chạy bản thảo của tớ mới là tự tại nhất."
Tô Ngưng bất mãn nói: "Nói vậy mà cậu cũng không mời tớ đi ra ngoài uống ly trà chiều đắt tiên, để tớ chụp vài tấm ảnh rồi đăng lên vòng bạn bè ra vẻ chút nữa."
Du Ân tức giận nói: "Tới nhà của tớ, tớ tự mình pha một ly cà phê cho cậu, thế còn không thom a?"
Tô Ngưng cười lớn: "Đúng, đúng, rất thơm. Kỹ năng pha cà phê của cậu so với những nhân viên pha cà phê bên ngoài tốt hơn rất nhiều.