Mục lục
Thần y xuất chúng (full)
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Người trung niên mặt rỗ thấy Hoàng Hách buông tay, khuôn mặt lập tức đổi sang vẻ tức tối: “ông chủ, tôi là khách hàng của ông, ông là một ông chủ lại đề cho người ta đánh tôi”.

“Cậu ấy cũng là khách mà”, ông lẵo dửng dưng nói.

“Cái gì, buồn cười chết mất!”, người trung niên nghe thấy liền ha ha cười lớn: “Trông bộ dạng ăn mặc khổ sở của cậu ta, kể cả có mua được viên đá thô thì cũng là loại đá vụn rẻ tiền nhất”.

“Có những lúc đá vụn cũng có thể cược lãi đấy!” ông lão vần nhẹ nhàng nói, ánh mắt lại như không nhìn về người trung niên đó.

“Hừ, nếu cậu ta dùng đá vụn mà cược lãi, thì tôi… tôi sẽ uống chậu nước này luôn!”, vừa nói hẳn chỉ vào một chậu nước đặt bên cạnh máy cắt đá.

“Ồ, là ông nói đấy nhé”, thấy vẻ thề thốt chắc nịch của người trung niẻn, Hoàng Hách đột nhiên tiếp lời: “Tôi cược lãi thì ông uống nó đi!”.

Mặt người trung niên sa sầm, ánh mắt lộ vẻ do dự.

Chậu nước bên cạnh máy cắt đá là dùng đế làm mát nhiệt lượng của máy cắt đá sau khi cắt đá, khi cắt đá thô, lấy gáo múc một chút nước, dội lẽn vết cắt, sau đó các tạp chất và bụi đá cũng theo dòng nước chảy lại vào trong chậu, cũng không đổi nước khác, chỉ là khi nước ít đi sẽ đố them nước vào. Nhiều năm tích tụ, nước bẽn trong đã đục ngầu, đáy chậu tích tụ một lớp bùn dày. Nếu uống chỗ nước này thật, thì tình hình chắc chắn sẽ không tốt đẹp gì.

“Ha ha, không dám chứ gì, vừa rồi còn thề thốt ghê lắm mà, giờ lại sun vòi rồi”, thấy người trung niên do dự, Hoàng Hách CƯỜI khấy nói với dáng vẻ tôi sẽ không buông tha cho ông đảu.

Thấy bộ dạng không dừng lại của Hoàng Hách, người trung niên mặt rỗ cũng lộ ra vẻ hung dữ: “Ai không dám, tao lại sợ một thẳng nghèo kiết xác như mày à?”.

Ngập ngừng một lúc, người trung niên mặt rỗ như thế tự cố vũ mình, hắn hi hi cười khẩy nói: “Nếu tao đoán không nhầm, thì mày chưa cược đá bao giờ đúng không”.

Hoàng Hách không do dự gật đầu luôn, rồi nói: “Đúng thế, đúng là lần đầu tiên tôi đến đây, và cũng chưa tiếp xúc với cược đá bao giờ”.

Nghe thấy lời của Hoàng Hách, vẻ đắc thắng trên khuôn mặt hắn càng rõ rệt hơn: “Được, nếu mày muốn cược thì tao chơi với mày! Nhưng nếu mày không cược lãi thì tính sao?”.

Hoàng Hách nhếch miệng: “Nếu tôi thua, đương nhiên cũng dám chơi dám chịu rồi, ngoài uống chậu nước kia tôi sẽ xin lỗi ông nữa!”.

“Được, là mày nói đấy nhé, đến lúc đó tao muốn mày quỳ trước mặt tao xin lỗi!”, hắn khoát tay, nói với vẻ đắc ý: “Hừ, cược đá nếu dễ lãi như thế thì con người trên đời này đều giàu hết rồi!”.

Nhìn nụ cười đắc ý trên mặt hắn, tận sâu trong mắt Hoàng Hách loé lẽn một tia lạnh lùng. Muốn anh quỳ xuống xin lỗi, cũng phải xem xem hắn có làm nối không!

“Cậu thanh niên, cược đá không phải trò đùa đâu, nếu giờ cậu đi còn kịp đấy, yên tâm, ở trong địa bàn của tôi, không ai dám làm loạn đâu”, ông lão nhíu mày, nhìn Hoàng Hách nói.

Đến đây đa phần đều là những gương mặt quen thuộc, ông lão đương nhiên có thế nhận ra ngay Hoàng Hách là lần đầu tiên tới đây, từ lúc Hoàng Hách bước vào cửa, ông lão đã đế ý rồi, sau khi quan sát nhất cử nhất động của Hoàng Hách, ông lão có thế kết luận: Hoàng Hách là một người cược đá nghiệp dư.

“Cảm ơn ông đã quan tâm!”, Hoàng Hách gật đầu với ông lão, sau đó trầm giọng nói: “Hoàng Hách cháu nếu đã nói thì ắt sẽ làm được!”.

ông lão nhìn Hoàng Hách với con mắt kỳ lạ, trong mắt lộ ra vẻ suy tư, sau đó, ông ấy lắc đầu, thờ dài nhẹ một tiếng không nói gì.

“Hoàng Hách, anh chưa cược đá bao giờ, anh có nám chắc phần thắng không?”, Lý Yên nháy mắt với Hoàng Hách, nói với giọng đầy quan tâm.

“Ha ha, yên tâm đi, chờ xem kịch hay nhé!”, Hoàng Hách mím cười dịu dàng nói với Lý Yên, sau đó nhìn người trung niên mặt rỗ một cái, thấy bộ dạng đắc ý của hắn, không khỏi cười khấy một tiếng, sau đó đi về phía vlẽn đá thô mà anh nhìn thấy trước đó.

Rất nhanh, Hoàng Hách đến bẽn cạnh giá đế đá thô, từ từ thò tay về phía viên đá thô đó.

Thấy Hoàng Hách lấy ra viẽn đá thô kia, trong mắt người trung niẽn mặt rỗ lập tức lộ vẻ coi thường.

“Hừ, viên đá thô đó mình cũng xem rồi, vẻ ngoài thô ráp, chẳng có chút đặc trưng nào sẽ có ngọc bên trong cả. Hơn nữa viên đá thô đó đã bị mở một góc, từ chỗ góc đó có thế thấy được nó chỉ là một viẻn đá bình thường!”, hắn mừng thầm trong bụng, nhưng cũng không nói ra. Hắn chỉ mong Hoàng Hách nhanh chóng thất bại, sau đó quỳ trước mặt hắn, hối hận vì đã không tôn trọng hắn.

Hoàng Hách cầm viẽn đá thô này lên, đặt vào tay áng chừng, sau đó quan sát tí mỉ. Chỉ thấy viên đá thô này xám xịt, trên bề mặt có những kẽ nứt nhỏ, từ kẽ nứt có thể thấy được bẽn trong chẳng có màu xanh nào cả.

Hơn nữa, trẽn một đỉnh nhọn của viên đá, đã bị khoét một miếng, nhìn bẽn trong vết khoét đó vẫn là một màu xám, có nhìn thế nào thì cũng chỉ thấy như một viên đá cuội bình thường.

Nhìn bên đá thô trong tay, trong lòng Hoàng Hách thầm nghĩ: “Chẳng trách nói cược đá mười lần thì chín lần thua, xem ra cũng có đạo lý của nó. Vừa rồi trên nhiều viên đá thỏ đều thế hiện ra nhiều màu xanh, nhưng bẽn trong lại không được lý tưởng, cược lãi lại càng khó. Và viên đá này trông không thu hút nhất, thế mà bên trong lại ấn giấu một điều kỳ diệu, nếu không phải mình dùng Vô Thượng Tiên Đồng đế nhìn thấu bên trong viên đá, thì viên đá này e rằng để lâu cũng chẳng có ai ngó ngàng tới”.

Nghĩ vậy, Hoàng Hách liền quay đầu lại, nhìn vào ông lão: “ông ơi, viên đá này bao nhiêu tiền vậy?”.

“ồ…”, ông lão nhìn mã số ở trẽn viẽn đá rồi nói: “Viẽn đá thõ này đặt ở đảy đã hơn một năm rồi, chắng có ai mua cả, õng già này vốn định cắt ra chơi, nhưng lại cảm thấy hơl tiếc nên vẫn cứ đế đó, cũng chẳng quan tảm nữa”.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK