Mục lục
Binh Vương Chiến thần (full)
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Dịch Giả: Sói

Lúc này, tử bào lão giả ánh mắt phát sáng, sau đó gật đầu, tựa hồ là nghe người nào đó nói, trên mặt thoáng hiện ra một tia lúng túng, ngay lập tức biến mất lão mở miệng nói: "Phần Kinh Hà này! Đường nhiên công tử kia ra giá tới năm trăm lượng, còn có ai ra gia hơn không?"

Quân Khương Lâm nhất thời lảo đảo, tức giận trừng mắt nói: "Lão nhân gia à, cái này có phần miễn cưỡng a, việc này rõ ràng Lý Chấn có ác ý, đâu liên quan đến vị bằng hữu của ta, vì sao lại nói là giá năm trăm vạn lượng?"

"Vị tham dự ra giá kia, người không được lên tiếng phá rối cuộc bán đấu giá này!" Tử bào lão giả không để ý tới Quân Khương Lâm, thầm nói với tên mập mạp:" Đường công tử có dị nghị gì không!"

Đường Nguyên làm một bộ dánh trái ngược với vẻ kiêu ngạo, bệ vệ thường ngày, nói nhỏ:"Vừa rồi ta đã nói gì đâu..."

Quân Khương Lâm thầm nghĩ Đường mập mạp này may là có lá gan nhỏ, nhưng kỳ quái là trước đây sao hắn lại ngang tàng hống hách như vậy, nhưng thật ra quái sự, bất quá hắn cũng không cam tâm tình nguyện bỏ ra năm trăm vạn lượng, một cái giá trên trời để mua Phần Kinh Hà này.

Huống hồ việc này dường như có là có người cố ý làm ra! Quân Khương Lâm trong lòng tà ngạo há có thể chấp nhận giá trên? Không khỏi cười lạnh nói: "Lẽ nào Thịnh Bảo Đường lại muốn ép mua ép bán sao? Mới vừa rồi lời của Đường mập mạp cũng chỉ kêu lên hai chữ năm trăm. Lúc nào có nói là năm trăm vạn lượng vậy? Nếu Thịnh Bảo Đường cho rằng có thể, vậy năm trăm lượng bạc ta giao ra là được rồi!"

Đích xác, Đường Nguyên xác thực chỉ kêu lên "Năm trăm" Hai chữ, phía sau vạn lượng còn chưa kịp xuất khẩu, đã bị Quân Khương Lâm bịt miệng lại.

Song phương trong lúc nhất thời dĩ nhiên đờ người á khẩu, mà Lý Chấn thấy người gặp nạn vẻ mặt vẫn ra nét vui mừng, nói rõ muốn xem Quân, Đường hai người bị người khác cười chê.

Trong đại sảnh mọi người cũng đều im miệng không nói, một bên là Thịnh Bảo Đường, một bên là Quân gia, mỗi một bên mình cũng không thể trêu vào.

Đột nhiên, không gian đang yên tĩnh, bỗng có một thanh âm như hư vô vang lên:" Quy củ trong Thịnh Bảo Đường không được phá hư! Nếu truyền ra ngoài sẽ mất hết uy tín,!" Thanh âm kia như hư vô mờ mịt, nhưng lại như ở khắp mọi nơi, thấp nhưng dị thường rõ ràng truyền vào trong tai mọi người!

Tử Bào lão giả nghe vậy sắc mặt biến đổi nói: "Quy củ trong bảo khố Đường cũng không ép mua ép bán, vô luận Quân gia, Đường gia có hay không quay lại tham gia đấu giá, bán đấu giá ngày hôm nay trước mắt Đường Nguyên công tử đã ra giá năm trăm vạn lượng rồi!"

Người thần bí vừa nói, tử bào lão giả thái độ cư nhiên trong nháy mắt trở nên cứng rắn. Mặc dù Quân đại sát thủ trầm ổn cũng không khỏi sắc mặt khẽ biến, hắn cũng không phải kinh ngạc vì thái độ của tử bào lão giả, năm trăm vạn lượng cố nhiên là một giá trên trời, nhưng không phải là chuyện hắn coi trọng, hắn chân chính vô cùng kinh ngạc là, sự việc thình lình xảy ra, thanh âm hư vô mờ mịt kia, phải là người có công lực cao mới có thể phát ra được, có thể sánh với cao thủ thiên giai Dạ Cô Hàn!



Nhưng, nhưng cao thủ như thế vì sao phải làm khó tên mập mạp? Có lẽ, là vì chính mình sao? Thực lực mạnh thì sao chứ, Quân Khương Lâm cuồng ngạo cũng không cho phép chính mình ngậm bồ hòn làm ngọt! Nói giỡn sao, đây chính là năm trăm vạn lượng bạc a!

Tuy nói năm trăm năm để mua được một Phần Kinh Hà có công hiệu cực đại, là vật liệu chữa bệnh tốt nhất cho Quân Vô Ý, có thể nói là vật siêu giá trị, chớ nói năm trăm vạn lượng, cho dù giá cao gấp đôi, Quân đại thiếu gia cũng nhất định phải thu, có thể giá trị không nhất định là một chuyện, song coi tiền như rác lại là một chuyện khác, với tình huống lúc này, bị người cưỡng bức năm trăm vạn lượng bạc trắng giá cả thành giao, vô luận là giao dịch có lời hay không, đơn giản mà nói điều này cũng đủ khiến bản thân nghẹn khuất đến chết a.

Hơn nữa, quy củ trong Thịnh Bảo Đường tại điểm này rõ ràng là già mồm át lẽ phải rồi! Quân Khương Lâm bình sinh không quen nhìn người khác lấy thế đè người! Việc này đương nhiên sẽ không ngoại lệ.

"Cái gì là quy củ không cho phá hư? Ha ha ha..." Quân Khương Lâm nếu như nói lúc trước là giả bộ, giờ khắc này chân chính có chút tức giận. Cười lạnh nói: "Nếu như nói như vậy, bản thiếu gia mỗi ngày ngồi ở chỗ này nâng giá lên, đơn giản là đúng theo quy củ của Thịnh Bảo Đường các ngươi rồi!"

"Quân công tử lời này là có ý gì? Bản tọa không hiểu, Quân thị danh chấn Thiên Hương quốc muốn đối nghịch cùng quy củ của Thịnh Bảo Đường chúng ta sao? Thanh âm hư vô mờ mịt kia không vui không giận vang lên, quanh quẩn trong khoảng không, nhưng uy áp nặng nề khiến chúng nhân không thở nổi.

Tất cả mọi người ở đây ánh mắt đều mang vẻ thương hại nhìn Quân Khương Lâm, chỉ cần tiểu tử này lên tiếng, vị Thiên Hương quốc Quân gia sẽ rước lấy đại họa ngập trời. Quân Khương Lâm này thật đúng là không biết sống chết, quy củ của Thịnh Bảo Đường cũng dám phá?

Lý Chấn Hải Châu vẫn xem kịch vui lúc này cũng mặt mày hớn hở, hôm nay tuy rằng vui đùa một chút, nhưng nếu là khiến Quân gia cùng Thịnh Bảo đường kết oán, cái này đúng là thập bội thành công, cũng đáng a!

Cô Độc Tiểu Nghệ ngồi phía đối diện gấp gáp giậm chân nói:"
Cái đồ đầu heo này! Hắn sao lại công nhiên đối kháng với Thịnh Bảo Đường? Giờ làm như thế nào cho phải đây?" Lo lắng khiến nàng bộc lộ tình cảm trong lời nói, Linh Mộng công chúa bên cạnh như có điều suy nghĩ nhìn nàng,vẻ ưu sầu trong mắt càng đậm.

Quân Khương Lâm càng nâng cao cảnh giác, người nói chuyện rõ ràng là cố ý muốn Quân gia và Thịnh Bảo đường lưỡng thế lực lớn đối lập, lẽ nào Thịnh Bảo Đường và Quân gia có cừu oán gì? Vừa nghĩ như thế, Quân Khương Lâm càng không dám nói loạn nữa.

"
Nói như vậy thì ai nói mà chả được? Ngươi nói Đường Nguyên ra giá năm trăm vạn lượng, như vậy ở đây ai nghe được? Ta chỉ nghe được hai chữ "Năm trăm" mà thôi? Mặt khác, Lý Chấn ra giá ba trăm vạn lượng bạc, Thịnh Bảo Đường có nghĩ tới hay không, sao hắn ra giá được? Nếu là không được, chẳng phải là không nói lí hay sao? Ngươi hỏi Quân gia ta có đúng hay không cùng Thịnh Bảo đường đối nghịch? Bản công tử cũng muốn hỏi một chút, việc này có đúng hay không Thịnh Bảo đường cố ý an bài tốt để vơ vét của cải?"

Quân Khương Lâm vừa nói xong những lời này, khiến mấy kẻ trong đường tràng đều thất kinh! Những lời này bằng với nói Thịnh Bảo đường cùng Lý Chấn liên thủ chống đối Đường Nguyên đơn bạc! Đây chính là lời đả kích tổn hại nghiêm trọng đến danh dự của Thịnh Bảo đường a! Thịnh Bảo đường hôm nay cũng có điều sơ hở, bị Quân Khương Lâm bắt được cái kẽ hở này! Thịnh Bảo Đường này rõ ràng cũng có chút không nói lý, Quân Khương Lâm không sợ trời không sợ đất công nhiên nhảy ra chỉ trích!

Trong đại sảnh nhất thời im ắng, ai dám nghi vấn Thịnh Bảo Đường, mấy trăm năm qua còn chưa từng có! Ngày hôm nay mọi người rốt cuộc mở rộng tầm mắt, kiến thức được đề cao thêm không ít!

Một lúc lâu sau, nhân vật thần bí mới lên tiếng nói: "
Việc này cũng là sai sót của chúng ta, bản tọa tự sẽ điều tra." Thanh âm tuy rằng vẫn là bình ổn, nhưng biểu hiện ra ý tứ không tình nguyện, tất cả mọi người hoàn toàn có thể có thể tưởng tượng được bộ dạng một người tức giận đến toàn thân run rẩy.

Quân Khương Lâm vừa ngẩn ra, Thịnh Bảo Đường mới vừa rồi nói thật hay là cố ý, vừa tự nuốt lời hứa, lật lọng, thế nào sẽ phát sinh chuyện quỷ dị như thế? Trong đó sợ rằng có đểm gian trá!

Trong chốc lát, thanh âm hư vô mờ mịt lại vang lên: "
Lý gia Lý Chấn công tử, ngươi vừa ra giá ba trăm vạn lượng, có khả năng xuất ra không?

Lý Chấn chính là ở bên cạnh quan khán, Quân, Đường hai người bị chê cười, nhìn có chút hả hê đột nhiên nghe được thanh âm kia hỏi chính mình, hắn cũng coi như là tâm tư biến đổi cực nhanh, liền cúi người hành lễ: "Vãn bối trước vẫn là hài lòng với Đường Nguyên, hai lần ba lượt đảo lộn đại hội bán đấu giá Thịnh Bảo Đường, lúc này mới động thân ra ngăn lại, bóc trần bộ mặt thật của hắn".

Thanh âm kia không nhịn được nói: "Bản tọa không hỏi động cơ của ngươi là gì! Bản tọa chỉ hỏi ngươi có thể bỏ ra ba trăm vạn lượng bạc trắng hay không thôi!"

Lý Chấn không khỏi xấu hổ nói: "Vãn bối hiện tại cũng không có ba trăm vạn lượng bạc trắng, bất quá vãn bối chỉ là phẫn nộ vì Đường Nguyên đảo loạn hội trường, cũng không phải có ý gây rối!"



"Vô liêm sỉ!" Thanh âm kia tựa hồ là không chịu nổi quát lớn một tiếng, lãnh đạm nói: "Nếu cũng không đủ ngân lượng! Vậy việc đảo loạn hội trường làm sao lại là Đường gia Đường Nguyên, rõ ràng là ngươi! Ngươi phá hư quy củ bản đường, há còn ngụy biện, người đâu! Lập tức đem người này trục xuất khỏi Thịnh Bảo Đường! Lô ghế thuộc Lý gia sẽ bị xóa sổ "ban vĩnh viễn" hix:0 (61):, vĩnh viễn không cho đặt chân vào Thịnh Bảo đường nữa!"

Lời nói vừa dứt, nhất thời xuất hiện mấy người bảo vệ trực tiếp đem Lý Chấn tống ra ngoài, Lý Chấn bình thường cũng là kiêu ngạo ngất trời, quần áo lụa là đầy người, lại bị tống ra vô pháp phản kháng, cố cầu tình cũng không được, sắc mặt trắng bệch, cả người giống như đống thịt nát bị quẳng ra ngoài.

Quân Khương Lâm vẫn thờ ơ lạnh nhạt, càng lúc càng cảm thấy không đúng! Rõ ràng là người kia thẹn quá hóa giận a, không thì tại sao phải làm vậy? Lý Chấn ngay ngay cả tư cách tiến nhập Thịnh Bảo Đường của Lý gia cũng bị tước đoạt!

Lý Chấn ở bên ngoài thầm nghĩ còn có Đường, Nguyên hai người nữa bất quá ta muốn nhìn Thịnh Bảo đường làm sao xử lí đây, cho dù ngươi có trăm phương nghìn kế, bản công tử cũng phải xem ngươi xử trí thế nào! Ít nhất cũng phải tước đoạt tư cách tiến nhập Thịnh Bảo đường của Quân gia.

Hắn lầm bầm nói: nếu thực sự là như vậy, chờ ta có được thành tựu, chuyện thứ nhất trước đem Thịnh Bảo Đường đốt thành một đoàn đất trống. Xem các ngươi còn to mồm được nữa không.

Việc này đúng là Lý Chấn cố ý quấy rối, ai nhìn mà không ra? Người của Thịnh Bảo đường cũng không phải ngu, tự nhiên càng tin tưởng, chờ đúng lúc gay go bọn họ mới đột ngột thay đổi thái độ, lúc này mới xử trí Lý Chấn, rõ ràng là cồ ý mượn cơ hội để xuống đài! Đột nhiên, trong lòng Quân Khương Lâm chợt hiểu ra: "Sở dĩ xuất hiện tình huống quỷ dị như vậy, chẳng lẽ là có người can thiệp? Cho nên Thịnh Bảo Đường mới thay đổi ý định, Nhưng người này là ai? Ai có năng lượng lớn như vậy?

Trong lòng đang nghĩ ngợi, chỉ nghe thanh âm thần bí mờ ảo kia lại lên tiếng:"
Quân Khương Lâm, tuy rằng việc này vẫn là do Lý Chấn sai, nhưng ngươi đã từng vũ nhục Bảo Đường của ta, vẫn phải xin lỗi Thịnh Bảo Đường!"

Thanh âm có chút nghiêm khắc, hiển nhiên do cơn giận còn sót lại. Quân Khương Lâm vừa hiểu ra, trong lòng đại định, biết đối phương bất quá là muốn xuống đài mà thôi, như vậy thật đúng là quá tốt rồi, bản công tử hiện tại cũng nhẹ cả người, tự nhiên cũng để ngươi đẹp mặt xuống đài. Nhưng chờ khi huyền công của ta tu thành, lão tử đầu tiên là giết tới cửa, đem bóp chết cái tên vô liêm sỉ đang nói ngươi!

Quân Khương Lâm cười ha ha nói: "
Bản công tử có khi nào vũ nhục Thịnh Bảo đường? Đúng không? Lý Chấn ác ý quấy rối, bản công tử vô ý bị hắn che mắt, mà Thịnh Bảo đường tuệ nhãn như đuốc, cuối cùng cũng đem con sâu làm rầu nồi canh xử trí, không ngại quyền thế, uy danh vang xa, Thịnh Bảo đường quả nhiên không hổ là Thịnh Bảo đường a, bản công tử bội phục sát đất!" hắn khẽ xoay người, lớn tiếng nói tiếp:" Chư vị cũng thấy đó? Thịnh Bảo Đường quả nhiên là đệ nhất thiên hạ giá cả vừa phải, thiết diện vô tư, thương hội như thế há có thể không khiến kẻ khác bội phục? Bản công tử nghĩ cùng Thịnh Bảo đường ở một nói như Thiên Hương thành mà cảm thấy tự hào không gì sánh được! Mau, mau, mau, mọi người cùng vỗ tay nào, vì Thịnh Bảo đường ủng hộ ba!"

Nói xong, Quân đại công tử vẻ mặt chân thành tha thiết kính phục cùng sùng bái, dẫn đầu vỗ tay bốp bốp bốp bốp, đồng thời lớn tiếng nói: "
Các ngươi vì sao còn không vỗ tay? Lẽ nào các ngươi đối với Thịnh Bảo đường có định kiến? Nếu là như vậy, bản công tử là người đầu tiên đứng ra vì Thịnh Bảo đường mà bất bình!"

Nhất thời toàn trường tiếng vỗ tay như sấm dậy! Mọi người một bên vỗ tay, nhưng trong lòng mắng to "
Vô sỉ a! Thực sự là vô sỉ a! Quân Khương Lâm công tử này trình độ vô sỉ, da mặt lại dầy, làm ta cảm thấy mặc cảm, có lắp chân ngựa vào cũng không đuổi kịp a! "

Duy có Cô Độc Tiểu Nghệ vẻ mặt hưng phấn, nét mặt tươi cười như hoa, dùng sức vỗ bàn tay nhỏ bé, rốt cục cũng yên lòng.

Vị phát ra thanh âm Thần bí kia cũng không nói gì. Trong một căn phòng của Thịnh Bảo Đường, hai người bạch y trung niên nhân ngồi đối diện nhau, trong đó một bạch y trung niên nhân hung hăng cắn răng, vẻ mặt phiền muộn, tay nâng một chưởng đem chiếc bàn phía trước phách nát bấy, thấp giọng hung hăng nói: "
Quân Khương Lâm! Hảo Tiểu tử gian xảo! Bản tọa sẽ không tha cho ngươi đâu!"

Người bạch y nhân còn lại đang nhắm mắt bỗng dưng, cau mày nói:"
Việc này vốn ngươi không nên làm vậy! Sao trách được tiểu tử kia?"

Bạch y nhân kia hừ một tiếng, bất mãn cãi: "
Nhưng Phần Kinh Hà kia, sợ rằng Quân Vô Ý..." Nói tới chỗ này, đột nhiên ngậm miệng.

"
Quân Vô Ý?" Vị bạch y nhân kia đứng dậy nói:"Ngươi có ý tứ gì?" Bạch y nhân còn lại hừ một tiếng, nhắm mắt lại, không nói.

Vị bạch y nhân nọ trừng mắt nhìn hắn một lát, điềm nhiên nói: "
Ta mặc kệ ngươi và Quân Vô Ý trước có ân oán gì, nhưng hiện tại hắn đã tàn phế, suốt đời này đều phải ngồi xe lăn! Ngươi nếu là còn muốn đối phó hắn, ta sẽ giết ngươi!" Những lời này như đinh đóng cột, không lưu tình chút nào. Cho thấy quyết tâm nói xong là có thể làm cỉa hắn!

Bạch y nhân kia lạnh lùng hừ hai tiếng, quay đầu đi, không nói gì nữa.



Người bạch y nhân lạnh lùng nhìn hắn, đột nhiên nói: "
Lần này bán đấu giá, nguyên vốn không có Phần Kinh Hà! Lại đột nhiên có giá trên trời như vậy cái này có điểm không đúng, đến tột cùng là vì nguyên nhân gì? Phần Kinh Hà, là ai đưa cho ngươi? Vì sao hết lần này tới lần khác lại đem tới Thiên Hương thành bán đấu giá?"

Bạch y nhân kia lạnh lùng nhướng mắt, nói: "
Nếu là ngươi muốn biết, không ngại đi về hỏi trường lão. Chớ dùng khuôn mặt đó để thẩm vấn ta! Ngươi cho là ta sợ ngươi sao?" Có đúng hay không..." Người bạch y nhân trên mặt càng thêm lạnh lùng nghiêm nghị nói tiếp: "Có đúng hay không,... Nàng... Đưa thứ đó cho Quân Vô Ý? Bằng không, lần này Cửu trưởng lão vì sao cùng nhau đến đây?"

Bạch y nhân kia cả người chấn động, lạnh lùng nói: "Ngươi nói bậy cái gì vậy? Chỉ là một Quân Vô Ý, lẽ nào đáng giá cho chúng ta hi sinh phân nửa công lực của Cửu trưởng lão?". Ngôn Tình Tổng Tài

"Ta cũng không có nói Cửu trưởng lão sẽ hi sinh công lực! Ngươi nói như vậy là có ý gì?"

Bạch y nhân còn lại trên mặt nổi lên sát khí nói: "Là ngươi giở trò quỷ?"

"Thì sao? Quân gia định dùng ba mươi vạn lượng bạc liền có thể mua được sao, cũng chưa chắc đã rơi vào tay Quân Vô Ý mà?"

Bạch y nhân kia hừ lạnh một tiếng nói: "Mẹ ngươi chứ! Chỉ có Phần Kinh Hà dùng cái rắm? Không có thần huyền cao thủ khơi thông quán công, dưới tác dụng của kịch độc Phần Kinh Hà, Quân Vô Ý chỉ có chết nhanh hơn!"

Bạch y nhân kia cả người run lên, ánh mắt sắc bén nói:"Ngươi là tên tiểu nhân đê tiện! Ta muốn giết ngươi!"

"Được rồi!" Xa xa truyền đến thanh âm thật là già nua hư vô mờ mịt, nhưng nghiêm khắc: "Đều im hết đi!" Hai người bạch y nhân nhìn một hồi, ánh mắt sắc bén, như hai thanh lợi kiếm trên không trung giao kích!

Rốt cục hai người đều hừ lạnh một tiếng, đưa lưng về phía đối phương khoanh chân ngồi xuống, cũng không để ý tới nhau nữa.

Dị Thế Tà Quân

Tác Giả: Phong Lăng Thiên Hạ

Quyển 1: Tà Quân Vấn Thế

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK