Mục lục
Binh Vương Chiến thần (full)
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Dịch Giả: Tiểu Láng

- A!

Kim Phong Liệt bấp chấp thương thế trên người, mạnh mẽ đứng lên:

- Như vậy sao được?

- Có gì không được? Kim đại ca, trận chiến ba ngày sau, các ngươi ai cũng không cần có mặt.

Hải Trầm Phong quay qua chỗ khác, trầm thấp nói:

- Hắc bào nhân đó, để một mình ta đối phó. Việc này, cứ quyết định như vậy đi!

"Ài, các ngươi nếu có mặt ở đó, thấy được ta tại chỗ bỏ mình mà nói, chẳng phải là sẽ liều mạng xông lên sao? Như vậy chỉ làm tăng thêm thương vong vô nghĩa mà thôi."

"Từ miệng kẻ khác nhận được tin ta chết hoặc là thất bại, không tận mắt thấy việc kích động như vậy, có thể các ngươi sẽ không khó chịu lắm! Giao tình nhiều năm như vậy, Hải Trầm Phong ta chỉ có thể làm tới mức này này thôi."

Hải Trầm Phong như đinh đóng cột nói xong, xoay người lại, mặt hướng vào tường, khoanh chân ngồi xuống, không nói thêm gì nữa.

- Hải huynh đệ…

Kim Phong Liệt kêu một tiếng, đột nhiên cảm thấy trong lòng vô cùng trầm trọng. Lần đầu tiên trong lòng có sự lo lắng: "Lần này mời Hải huynh đệ xuất thủ, là đúng hay sai? Hải huynh đệ có gặp nguy hiểm hay không?" Từ xưa tới nay với lòng tin tất thắng vào Hải Trầm Phong, làm cho hắn trước giờ căn bản không hề lo lắng gì, cảm thấy chỉ cần Hải Trầm Phong đồng ý ra tay là mọi việc đều sẽ thuận lợi. Hắn cũng chưa từng nghĩ đến, Hải huynh đệ giống như thần linh trong lòng của hắn sẽ thất bại hay không!

Hải Trầm Phong không nói gì nữa, Kim Phong Liệt cúi đầu thở dài một tiếng, trong lòng cảm thấy nặng nề lui ra ngoài.

Quân Khương Lâm vừa mới mở mắt, liền cảm giác được sự khác thường trong viện, mặc áo đi ra ngoài, trời chỉ mới tờ mờ sáng.

Giữa tiểu viện, hơn hai trăm tên đại hán chỉnh tề xếp hàng trong sân, người nào người nấy thân hình thẳng tắp, thấy được Quân Khương Lâm đi ra, mọi người đồng loạt hai chân đều đứng thẳng lên, cùng nói:

- Thiếu gia, chúng ta đã trở về!

Quân Khương Lâm nở nụ cười, trông thấy hơn hai trăm tên đại hán hùng tráng này, nhìn từng người từng người xong, trong lòng Quân Khương Lâm hi vọng bước đầu tiên về năng lực của bọn họ, chính là bộ dạng này.

- Thành quả thế nào?



Quân Khương Lâm mỉm cười hỏi.

- Báo cáo thiếu gia, lần này ra ngoài dã luyện, từ trong đại viện đi ra có tổng cộng ba trăm người, trên đường rời bỏ đội ngũ có hai mươi bảy người, ở trong Thiên Phạt sâm lâm hi sinh mười chín người, quân số tổng cộng giảm đi bốn mươi sáu người. Đám người còn lại tổng cộng là hai trăm năm mươi bốn người, toàn bộ đều ở đây! Trong đó có một trăm ba mươi người đột phá Cửu phẩm, tiến nhập vào Ngân huyền sơ giai, tám mươi bốn người đề thăng tới Ngân phẩm trung giai rồi, ba mươi sáu người tới Ngân phẩm đỉnh phong, còn có bốn người khác đột phá tới Kim phẩm huyền khí! Nhiệm vụ liệp sát huyền thú của thiếu gia yêu cầu, toàn bộ hoàn thành!

Một tên đại hán từ trong đám người đi ra, cao giọng bẩm báo. Trong thanh âm tồn tại sự kích động không thể che giấu. Chính bọn hắn biết điều này đối với bản thân bọn họ mà nói, chính là sự tiến bộ vô cùng lớn!

- Tốt lắm!

Quân Khương Lâm tán dương nói:

- Các người làm được còn tốt hơn một chút so với dự đoán của ta. Mấy ngày nay trở về đây, mỗi người có từng cảm thụ được biến hóa trên người mình? Cùng trước kia có phải có điểm bất đồng không?

Quân Khương Lâm vừa nói ra những lời này, nhất thời hơn hai trăm người đều xấu hổ nở nụ cười, nghĩ lại thì những người này ban đầu chính là ở Quân gia ăn không chờ chết, đâu có thể dự đoán được bản thân mình cũng có thể tiến bộ như vậy. Mà tiến bộ như vậy, tất cả đều là nhờ vào vị thiếu gia trước mặt này dùng tử vong hình thức huấn luyện ra! Bọn họ bây giờ, so với thời điểm ở đại viện Quân gia, thực lực đâu phải chỉ là tăng cao gấp đôi mà thôi?

- Phải nhớ kỹ, mỗi một thành tựu của bất cứ người nào, đều là bị thúc ép ra! Chỉ cần tiếp tục thúc ép, sẽ có thể khai thác tiềm lực vô cùng vô tận trong cơ thể! Người nhu nhược cũng có thể trở thành dũng sĩ! Nhưng mà nếu không có nhẫn tâm thúc ép bản thân, chỉ có thể giống như là gỗ mục, từ từ thối rữa, dũng sĩ cũng sẽ trở nên nhát gan hơn cả gười nhu nhược!

Quân Khương Lâm trầm giọng nói:

- Thành tựu bây giờ của các ngươi, thật sự rất cao sao? Ta nói cho các ngươi biết, những việc này chẳng qua là bước khởi đầu của các ngươi mà thôi. Bởi vì thành tựu cao nhất của các ngươi hiện nay mới chỉ đạt được Kim phẩm huyền khí, nhưng, trên đời nhiều Ngọc phẩm, Địa Huyền, Thiên Huyền, Chí tôn Thần Huyền như vậy! Bọn họ có thể đem mình thúc ép cao độ như vậy, ta rất kỳ quái là các ngươi lẽ nào lại không làm được? Người, đều là hai con mắt một cái miệng! Chí tôn Thần Huyền cũng không phải là quái vật ba đầu sáu tay! Vì vậy con đường trước mắt các ngươi vẫn còn rất dài, rất xa. Dục tốc bất đạt, hiện nay các ngươi không cần yêu cầu quá cao, các ngươi chỉ cần càng ngày càng thúc ép bản thân hơn nữa, một ngày nào đó, các ngươi sẽ phát hiện, bất tri bất giác các ngươi đã đạt tới một cái độ cao mới mà từ trước tới giờ có nằm mơ cũng không dám nghĩ đến!

- Rõ! Mong thiếu gia chỉ bảo.

Mọi người sắc mặt đồng thời nghiêm nghị.

Trước khi tiếp nhận sự huấn luyện của thiếu gia, kẻ nào cũng không để thiếu gia vào mắt. Khi huấn luyện, mọi người lại là kinh nghi bất định (ngạc nhiên không tin), cho đến bây giờ khi hoàn toàn dựa theo phương pháp của hắn, ở trong sơn lâm cũng nhờ tuân thủ chặt chẽ theo lời chỉ bảo của hắn mới mấy lần tránh khỏi đại nạn, hiện tại hai trăm năm mươi bốn người này, đối với Quân Khương Lâm đều đã tâm phục khẩu phục.

- Các ngươi đi tìm tam thúc đi, xem người bố trí nhiệm vụ của các ngươi như thế nào.

Quân Khương Lâm phất tay.

- Thiếu gia.

Vài vị đại hán tiến lên trước một bước, vẻ mặt trong lúc đó có một chút kích động:

- Chúng ta cũng biết, có lẽ chúng ta còn chưa xứng đáng, nhưng mà… Thiếu gia người có thể cho chúng ta đi theo người?

- Tam thúc sẽ có an bài.

Quân Khương Lâm cười cười, hắn có mười phần chắc chắn, Quân Vô Ý nhất định sẽ đem toàn bộ những người này phân phối cho mình. Bởi vì, điều này chính là ký kết ngầm từ lâu của hai chú cháu.

"Mình hiện tại, cũng xác thực cần phải có một cỗ lực lượng như vậy!"

Lúc này, tiếng ngáy của Đường Nguyên lại vang lên kinh thiên động địa, thỉnh thoảng lại phát ra một hai tiếng kêu:

- A!…Đau quá!

Vừa kêu lên như vậy, nhưng lập tức tiếng ngáy cũng vang lên theo, Quân Khương Lâm phải bội phục, tên mập này đúng là không tim không phổi (không ưu sầu không lo lắng), thực sự là đã đến cảnh giới siêu phàm thoát tục!

Ánh sáng mặt trời vừa mọc lên, Quân Vô Ý tự mình điều khiển xe lăn, chậm rãi tiến vào tiểu viện của Quân Khương Lâm. Quân tam gia càng ngày càng cảm thấy rằng, tiểu viện của Quân Khương Lâm lúc này so với khi xưa khác nhau rất ra, chỉ cần nói tới mặt đất trơ trọi bị nén xuống bằng phẳng là đã khác rất nhiều.

Trải qua đại hỉ đại bi (đau khổ vui mừng), Quân Vô Ý hiện tại dù là vẫn phải ngồi xe lăn nhưng hắn không để ý nhiều lắm, dù sao buổi tối có thể đi dạo, dù là ban ngày, lúc muốn đi ra ngoài, dịch dung một cái liền có thể đi ra, giống như không có gì trở ngại. Mấy ngày gần đây, ngồi xe lăn lại có niềm vui của việc giả heo ăn hổ, điều này không khỏi làm cho Quân tam gia có một chút thỏa mãn.

- Những người đó, chính con an bài là được.



Quân tam gia như thế nói:

- Ta còn bận nhiều việc lắm.

- Bận giết người sao tam thúc?

Quân Khương Lâm nhạy cảm từ trên người Quân Vô Ý cảm thấy mùi vị huyết nhục, híp mắt cười nói:

- Tam thúc, người thật không có ý tứ, đêm qua lại một mình chạy ra ngoài "ăn đêm" như vậy mà cũng không gọi ta?

Quân Vô Ý ngẩn ra, ngẩng đầu lên, không khỏi nở nụ cười:

- Sau khi ta trở về, đã thu thập rất kĩ rồi, tên tiểu quỷ nhà con làm sao lại có thể nhìn ra thế?

- Giết người, không chỉ là tiêu tốn thể lực, còn là tiêu tốn tâm lực, càng là tiêu tốn tinh thần lực.

Quân Khương Lâm thú vị cười:

- Phàm là giết người, đều là bởi vì tức giận, phẫn nộ, bi thương, cừu hận, căm thù nảy sinh sát khí, dẫn tới giết người. Vì vậy, giết một mạng người, sẽ tự tổn hại tâm thần. Điều này cùng với việc "tức giận hại gan" dù phương thức khác nhau nhưng kết quả lại giống nhau.

- Sau khi giết người, lệ khí chưa tiêu tan, khí chất trên người tự nhiên sẽ không giống với bình thường, mặc dù là bách chiến kiêu tương (tướng mạnh trải qua hàng trăm trận chiến), cũng không ngoại lệ.

- Đây chính là một nguyên nhân cực kì trọng yếu của việc có rất ít người đạt tới đỉnh cao của huyền công!

Quân Mạc Ta mỉm cười, lời nói có chút âm lãnh:

- Cho nên, sau khi giết người, phải nhanh chóng chỉnh đốn tâm trạng của mình, làm một ít chuyện tình mà mình cảm thấy vui vẻ, làm cho tinh thần của mình triệt để trầm tĩnh lại, mới có thể đánh tan lệ khí cùng với ảnh hưởng của việc giết người mang lại, uống rượu chính là một biện pháp không tồi, cho nên đại đa số võ giả đều rất thích uống rượu, thật ra quân nhân cũng là như vậy!

- Cho nên, chỉ tắm rửa thay y phục, là còn lâu mới đủ tam thúc à.

Quân Mạc Ta chớp mắt vài cái:

- Tuy nhiên, ngoại trừ con ra, con tin rằng trên đời này cũng chưa chắc có người nào có thể nhận ra được, tam thúc người có thể yên tâm, ha ha ha…

Khuôn mặt Quân Vô Ý đỏ lên, trong lòng hắn đúng là đang lo lắng đến vấn đề này, lại bị Quân Khương Lâm trêu đùa một trận:

- Miệng còn hôi sữa, vậy mà cũng dám cả gan trêu đùa lão phu!

Quân Khương Lâm ngửa mặt lên trời cười lớn:

- Tam thúc, tiếng lão phu của thúc, hãy cứ giữ lại nói với tam thẩm của con đi, đứa cháu nhỏ này của thúc nghe không lọt lỗ tai đâu!

Lời này chính là phát ra từ nội tâm, cũng không phải khoa trương, đừng nói Quân tam thiếu nghe mà không lọt lỗ tai, chỉ cần bất cứ ai hiểu rõ Quân tam gia mọi người cũng đều như vậy, nên biết rằng Quân tam gia mặc dù bị phế đi mười năm, nhưng bởi nền tảng tam gia vô cùng tốt, tu luyện huyền khí cũng chưa bao giờ lười biếng, mười năm qua hầu như chưa từng có nét tang thương nào tồn tại trên mặt, vì vậy vị tam gia này tuy rằng đã hơn ba mươi rồi, nhưng nhìn thì giống như thanh niên hai mươi bảy hai mươi tám tuổi, hơn nữa hàm dưỡng cực tốt, tuyệt đối là thanh niên đẹp trai, lại còn có thêm vài phần ổn trọng, phong độ mà chỉ trung niên nhân mới có.

Một người như vậy đột nhiên tự xưng lão phu, các ngươi nghe có lọt tai không?

Quân Vô Ý dở khóc dở cười:

- Trong nhà chỉ cần có hậu bối là có thể tự xưng lão phu! Đạo lý đơn giản như vậy mà cũng không hiểu?

- Nói như vậy, nếu con hiện tại có một cái chất nhi, chất nữ, liền cũng có thể tự xưng là lão phu? (chất nhi: cháu trai, chất nữ: cháu gái)

Quân Khương Lâm cố ý kiếm chuyện:



- Con chính là mới có mười sáu tuổi thôi đó.

- Đương nhiên có thể!

Quân Vô Ý nghiêm mặt trả lời.

Không lọt lỗ tai như vậy mà vẫn còn nói là có lý, thế giới này thật sự là rất điên cuồng a!

Quân Khương Lâm ngã xuống đất ngất đi. Mười sáu tuổi có thể tự xưng lão phu??? Thần a, làm ta chết đi, cái này so với thiên lôi vẫn còn điên cuồng hơn a!

- Buổi chiều không có việc gì trọng yếu chứ?

Quân Vô Ý ôn hòa cười cười:

- Nhớ kỹ nhất định phải về sớm một chút, ngày hôm nay buổi tối trong nhà có gia yến, chiêu đãi người Quản gia, vì bọn họ đón gió tẩy trần.

- Tam thúc, rốt cuộc bọn họ tới đây làm cái gì vậy?

Quân Khương Lâm nhân cơ hội đưa ra cái nghi vấn này.

- Với tình hình hiện nay mà nói, không ngoài hai việc, việc thứ nhất, tự nhiên chính là cửu cấp huyền đan, việc thứ hai, đón đại tẩu của con về. Điểm thứ hai này, bọn họ đã lộ rõ ý tứ rồi.

Quân Vô Ý nhàn nhạt cười:

- Thanh Hàn những năm gần đây ở trong Quân gia chúng ta đích thực có tổn hại đến danh dự của nàng, nếu Thanh Hàn quyết định trở về nhà mà nói, Quân gia chúng ta nhất định phải đền bù cho Thanh Hàn, thư thôi vợ ắt hẳn không thể thiếu, còn thêm vài cái khác nữa, chẳng hạn như chiếu cáo thiên hạ, như vậy mới không lãng phí nửa đời sau của đứa nhỏ này!

- Về việc huyền đan thì không khó phán đoán, việc này trước tiên để ở một bên đã. Về việc đón tẩu tử của con về, con nghĩ sự tình này chỉ sợ sẽ không đơn giản, những năm gần đây, Quản gia cũng chỉ là thúc giục bằng lời nói thôi, vì sao bây giờ lại đánh trống giương cờ tới trực tiếp đón người về nhà? Tam thúc lẽ nào không cảm thấy việc này không ổn sao? Việc này cũng liên quan đến hạnh phúc nửa đời sau này của tẩu tử, tẩu tử thủy chung vẫn là một phần tử của Quân gia ta, chúng ta không thể coi thường!

Quân Khương Lâm liếc mắt liền đã thấy được chỗ bất thường.

Dị Thế Tà Quân

Tác Giả: Phong Lăng Thiên Hạ

Quyển 2: Thiên Hương phong vân.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK