Mục lục
Binh Vương Chiến thần (full)
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

: Thần phong

Biên Tập: Thần phong

Quân Khương Lâm có vốn để kiêu ngạo, đó chính là chiến tích bất bại của bản thân!

Mà Sở Khấp Hồn đã ở ngôi vương của giới sát thủ vài chục năm, không thể để cho kẻ khác xâm phạm uy nghiêm!

Hai người vừa gặp đã đối chọi gay gắt như hai cực nam châm hút lấy nhau.

Cảm giác khó chịu, cảm giác địa vị bản thân bị uy hiếp!

Huyết mạch ngủ yên trong cơ thể Quân Khương Lâm đã lâu bỗng bùng dậy, đôi mắt càng sáng, sát ý càng đậm, cốt thủ trong tay tản mát ra hơi thở giết choc điên cuồng!

Mặc dù chỉ là một hồi tranh đấu nhưng lúc này ta lại đại biểu cho Viêm Hoàng! Phía sau lão tử có hơn mười bảy triệu huynh đệ tỉ muội sát thủ! Lão tử không thể bại!

Chắc chắn sẽ không bại!

"Chiến một trận!" Sở Khấp Hồn âm u: "Để xem ta và ngươi ai mới lài vương giả sát thủ!" Chiến ý trên người vị sát thủ Chí Tôn đột nhiên bùng phát dữ dội!

Giờ lúc này đã không còn là sát ý!

Mà là chiến ý!

Chiến! Vì quang vinh mà chiến!

"Không phải do ngươi khiêu chiến, cũng không phải do ngươi muốn mà là ta muốn chiến cùng ngươi một trận!"

Sau khi đáp lời toàn thân Quân Khương Lâm lập tức đứng thẳng, đôi mắt phát ra quang mang cùng với tự tin cực độ: "Hơn nữa lí do để ta chiến đã vượt ngoài phạm vi của thế giới này!"

"Ha ha ha… Thống khoái! Trong đời Sở Khấp Hồn ta luận về thực lực tuy không phải đệ nhất nhưng cũng không thua nhiều người, nhưng về sát ý cùng sát khí thì ngươi là người đầu tiên ta được gặp!"

Sở Khấp Hồn cười to: "Ngươi là người đầu tiên! Chỉ với lí do này chắc cũng đủ để ngươi tự an ủi sau khi thất bại!"

"Đáng tiếc! Trận này người bại chắc chắn không phải ta! Nhưng người đáng để ta công bình chiến một trận thì ngươi là người đầu tiên, chắc cũng là người duy nhất!"

Quân Khương Lâm lạnh lùng: "Vì riêng ta có lí do, vì danh dự bản thân nên ta cho phép ngươi có cơ hội được chiến một trận công bình!"

Ban cho ta cơ hội chiến đấu công bình?

Sở Khấp Hồn vừa định cười lại phát hiện bản thân không thể cười nổi; hắn phát hiện đối phương không hề hư trương thanh thế, thậm chí sau câu nói này Sở Khấp Hồn còn cảm nhận được áp lực đang đè nặng thân thể!

Chiến đấu công bình một trận? Ta là người duy nhất?

Đây là cách nói gì?

Người nào mới có thể nói ra lời này?

Sát thủ! Chỉ có đỉnh cấp sát thủ mới có thể!

Suốt đời chỉ hành tẩu trong bóng tối, chỉ cần một cơ hội nhỏ cũng có thể lấy mạng mục tiêu! Đó là sát thủ chi vương!

Cho nên chỉ khi hai đỉnh cấp sát thủ cùng gặp nhau mới là lúc cả hai không nguyện ý dùng âm mưu quỷ kế cùng đánh lén!

Bởi vì trận chiến này không phải vì quan hệ sinh tử mà vì vinh quang!

Giờ khắc này Quân Khương Lâm cũng hoàn toàn nói sự thật, bản thân hắn chưa bao giờ quyết đấu công bình! Thủ đoạn quyết liệt trùng lớp luôn giúp hắn có thể khiêu chiến vượt cấp, hơn nữa trong tâm trí Quân Khương Lâm, phương pháp công bình chiến đấu chỉ dành cho kẻ ngốc!

Chiến đấu vốn là ngươi sống ta chết, khôn sống dại chết! Đã như thế thì cần gì công bình? Chỉ cần giết được đối phương, giữ lại mạng mình là chiến thắng! Chỉ có kẻ sống sót sau cùng mới có tư cách nói lên hai chữ công bình!

Nhưng hôm nay khi đối mặt với Sở Khấp Hồn, khi chuẩn bị chiến đấu Quân Khương Lâm lại nói đến hai chữ công bình!

Một trận chiến đường đường chính chính!

Lấy danh nghĩa con cháu Viên Hoàng, thấy thân phận truyền nhân của Long thần!

Công bình để dành ngôi vương!

"Theo ta, nếu đã muốn chiến tất nhiên phải tìm nơi thích hợp!" Quân Khương Lâm lay động thân thể, theo gió tiến lên hướng về phía xa, bạch y hòa với tuyết trắng lướt đi!

Sở Khấp Hồn khẽ cười, đôi mắt toát ra thần sắc thưởng thức, sau đó lại trở lại bộ dáng nghiêm nghị, thân hình như ẩn như hiện theo sau Quân Khương Lâm.

"Tuyết Yên, Mạc Tà có gì đó không đúng!" "Đông Phương Vấn Tâm trên lưng Mai Tuyết Yên cau mày suy nghĩ sâu xa: "Tại sao Quân Khương Lâm vừa thấy được vị sát thủ Chí Tôn này lại lập tức thay đổi như một người khác? Vừa rồi ta cơ hồ không nhận ra hắn là con ta, rốt cuộc chuyện này là sao?"

"
Mẫu thân, Mạc Tà đối với mọi việc đều vô cùng thoáng, chỉ riêng với hai chữ "Sát thủ" thì chấp niệm lại vô cùng lớn. Con cũng không thể hiểu được nguyên do." Mai Tuyết Yên cũng vô cùng lo lắng, không yên lòng đáp lời.

"
Vậy trận chiến này chắc chắn vô cùng hung hiểm, chúng ta mau qua xem." Đông Phương Vấn Tâm lo âu thúc giục. Uy danh của sát thủ Chí Tôn, lấy thực lực của một người lại có thể so sánh được với toàn thể Đông Phương thế gia há có thể coi thường?

"
Vâng thưa mẹ, con tất nhiên sẽ mang người theo, nhưng trận này chỉ được đứng xem, Quân Khương Lâm hẳn sẽ không muốn ai xen vào!"

"
Tâm tư của chàng con có thể biết được!" Mai Tuyết Yên nhẹ nhàng nhắc nhở Đông Phương Vấn Tâm.

"
Điểm này ta cũng nhận ra, hắn đối với trận chiến này vô cùng mong chờ, nó như một giấc mộng rất lớn của hắn, hơn nữa giấc mộng này đã bị trì hoãn từ rất lâu rồi!"

Đông Phương Vấn Tâm nhíu chặt mày: "
Rốt cuộc là chuyện gì mới có thể khiến Quân Khương Lâm từ một thiếu gia quần áo lụa là trở thành như thế này? Tuyết Yên… con ta thật khổ… Ta thật đau lòng!"

"
Mẫu thân yên tâm, Mạc Tà tuyệt đối nắm chắc phần thắng!" Mai Tuyết khẽ thở dài, sau đó thân hình nhoáng cái đã nhẹ nhàng phiêu dật tiến tới, phía sau nàng một cỗ gió lốc nhẹ nhàng xoáy lên đem dấu vết còn lưu lại xóa sạch khiến cả khu vực trở lại một mảnh tuyết trắng.

Thậm chí sau khi thân ảnh Mai Tuyết Yên cõng Đông Phương Vấn Tâm biến mất sau màn tuyết, cỗ gió xoáy kia lại tiếp tục xoay nhẹ sau đó bạo phát giữa không trung đem toàn bộ khí tức cùng sát ý của hai vị vua sát thủ quét sạch…

Quân Khương Lâm phóng đi, thân ảnh như ẩn như hiện chợt lóe rồi tắt, một lần đã hơn mười trượng, tuy tốc độ như tia chớp nhưng thân thể lại thản nhiên như lưu thủy hành vân, tiêu sái phiêu dật, đầu ngón chân nhẹ nhàng như đi bộ, mỗi lần tiếp đất chỉ nhẹ nhàng đáp lên một cọng cỏ là đã mượn lực phóng ra xa, phiêu dật mà cực khoái, xuất quỷ nhập thần.

Sở Khấp Hồn theo sát phía sau, ngoài trừ khoảng cách gần bảy trượng bị bỏ lại lúc đầu, hắn thủy chung không để rơi lại nửa phần, nhưng Quân Khương Lâm cũng không để hắn rút ngắn khoảng cách!

Thân pháp khinh công của Sở Khấp Hồn cũng tương tự Âm Dương độn pháp của Quân Khương Lâm, lấy tốc độ làm chủ, thân hình như ẩn như hiện, chợt lóe rồi hiện rồi lại hòa vào không gian đuổi theo thân ảnh phía trước.

Tuy thủy chung Sở Khấp Hồn không thể rút ngắn khoảng cách với Quân Mạc tà nhưng chiến ý của hắn lại ngày càng mãnh liệt!

Giờ phút này hai vị vua sát thủ đã có cuộc chạm trán đầu tiên: Thân pháp, khinh công!

Chỉ có thân pháp quỷ dị mới có thể khiến người khác bất ngờ một kích tất sát!

Chỉ có tốc độ tuyệt đối mới có thể ở thời khắc địch nhân chưa kịp phản ứng mà ra tay sau đó rời đi ngàn dặm.

Một dặm!

Sau khi theo sau Quân Khương Lâm một chốc Sở Khấp Hồn đã minh bạch được lí do bản thân bị giá họa, hơn nữa cho dù bản thân có dùng biện pháp gì để chứng minh cũng hoàn toàn vô dụng!

Khinh công cùng thân pháp hai người tương tự nhau, thậm chí lúc này hắn có cảm giác nếu người phía trước có ra tay giết người hắn cũng cho rằng chính mình tự ra tay, quả thật là quýt làm cam chịu!

Thật sự quá giống!

Thân pháp Quân Khương Lâm thần bí khó lường xuất quỷ nhập thuần, luôn xuất hiện ở phương vị người khác không thể người; thân pháp Sở Khấp Hồn lại quỷ dị vô cùng, như ẩn như hiện khiến người khác vô phương tìm được vụ trí chân thân của hắn!

Điểm bất đồng duy nhất chính là thân pháp của Quân Khương Lâm mang theo ý vị mờ ảo, lại mang theo một khí tức quang minh chính đại, điều tuyệt không nên có ở một sát thủ lại xuất hiện trên người Quân đại thiếu gia.

Trái lại thân pháp Sở Khấp Hồn hoàn toàn phù hợp với nguyên tắc khinh công của vua sát thủ: âm trầm, quỷ mị như bách quỷ dạ hành không ngừng biến hóa!

Nhưng thân pháp hai người đều có điểm tương đồng: Vô luận là trên cao hay vừa phóng người đi hoặc đang rơi tư thế luôn luôn thay đổi, mỗi khi chuyển đổi tư thế đều muốn cơ thể ở trạng thái tốt nhất, góc độ chuẩn nhất để ra tay!

Tủy thời tùy chỗ đều có thể rút kiếm một cách thuận lợi nhất, kể cả xuất chưởng, xuất cước hay dùng mọi bộ vị trên thân thể đều có thể trong nháy mắt tung ra sát chiêu!

Hai người cùng di chuyển với tốc độ cao nhưng cũng không rời mắt khỏi đối phương, quan sát động tĩnh một hồi cả hai người đều không hẹn mà sinh ra một loại bội phục!

Giống như bản thân đang ở một đỉnh núi, đang tự kỉ một mình lại đột nhiên phát giác có một tên khác cùng trốn lên tự kỉ, tuy trong lòng không khỏi sinh ra địch ý nhưng cũng sẽ sinh ra một cảm giác "
Nguyên lai không chỉ một mình ta tự kỉ nơi đây", đây cũng là một cảm giác an ủi.

Đây là một tâm lí vô cùng kì quái.

Vô luận là Quân Khương Lâm hay Sở Khấp Hồn nếu nói về công phu thì đều chưa phải là nổi trội nhất ở thế giới này, hơn nữa nếu chân chính so ra thì còn kém các cường giả thực thụ không chỉ một bậc; nhưng vì trận chiến này đã khiến hai người dốc toàn lực, tâm ý tương thông nên đã chân chính đạt đến cảnh giới đỉnh phong!

Giờ khắc này trong lòng hai người đều không hẹn mà cùng nghĩ: thắng phải thắng cho vinh quang, thua cũng phải thua tâm phục khẩu phục!

Dị Thế Tà Quân

Tác Giả: Phong Lăng Thiên Hạ

Quyển 4: Phong Tuyết Ngân Thành

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK