Mục lục
Binh Vương Chiến thần (full)
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

- Ngươi đừng mơ tưởng hão huyền!

Ba vị tài tử cười chế nhạo. Bọn hắn vốn tưởng rằng Quân Khương Lâm đem các nữ tử này tới đưa ra điều kiện nào chứ, không ngờ lại là điều kiện này, ý nghĩ thật khó hiểu! Điều này sao có thể xảy ra?

Ngay cả lão bà thì chúng ta cũng chỉ xem như quần áo mà thôi!

- Đừng vội, các ngươi còn lựa chọn thứ hai…

Quân Khương Lâm chìa một đầu ngón tay lắc qua lắc lại, âm thanh hạ thấp, giảm xuống:

- Các ngươi nói đây là nương tử của các ngươi, ta sẽ không động tới các nàng, nhưng ta cam đoan với ngươi chậm nhất là một ngày, nương tử cùa các ngươi sẽ phải ngủ cùng heo, chó, sau đó để người ta cùng dòm ngó tham quan. Các ngươi sẽ được cắm sừng, cắm liên tu bất tận, mà lại không do con người cắm nữa chứ, không phải các ngươi thích bị cắm sừng lắm hay sao? (Nguyên văn là "đội mũ", tiếng lóng của TQ ý nói bị cắm sừng như ở VN mình, bọn thư sinh này thích đội mũ làm quan nên bị QMT chọc "thích đội mũ" – Biên.)

- À, ngàn vạn lần đừng hoài nghi ta có thể làm được hay không? Ta có thể mang các nàng tới đây thì ta cũng dư sức để làm được những chuyện này! Ngoài chuyện này thì còn nhiều thứ hay ho khác nữa, các ngươi không cần phải lo lắng! Tỷ như trong tay ta có rất nhiều xuân dược, bất kể là heo hay chó, ta đều có thể làm cho chúng khỏe như trâu!

- Quân Khương Lâm, ngươi thật là độc ác! Ngươi lại có thể làm ra chuyện táng tận lương tâm như vậy sao? Ba người các nàng là người vô tội! Thiên hạ đang nhìn người, ngươi dám sao?

Ba người sắc mắt nhất thời một mảnh trắng bệch, không còn một chút huyết sắc!

- Sao ta lại không dám, vì cái gì ta lại không dám, các ngươi có thể dùng thủ đoạn như vậy để đối phó với nữ nhân vô tội, chẳng lẽ bổn công tử không thể làm? Ta chẳng lẽ không biết các nàng là vô tội? Còn đợi các ngươi nhắc nhở sao? Nhưng các nàng có một tội, đó chính là làm lão bà cùa các ngươi! Mà các ngươi là một đám người vô sỉ, biết rõ người khác vô tội còn muốn ép nàng vào tử lộ! Người trong thiên hạ sao chỉ nhìn mình ta, chẳng lẽ không nhìn các ngươi sao? Xem thử xem các ngươi lựa chọn cách nào?

Quân Khương Lâm cười châm biếm:

- Thử không?

Tần Cầu Sĩ mắt thấy tình thế như cưỡi trên lưng cọp. Nếu mình tại nơi đây mềm yếu thì tiền đồ đều sẽ bị hủy hết. Lại nói Quân gia mấy đời đều tàn nhẫn nhưng ngày thường vẫn lộ vẻ nhân hậu. Hắn không tin Quân Khương Lâm lại dám mạo hiểm không e dè, trước mặt mọi người lăng nhục mấy nữ nhân này nên không quản mọi thứ, cường ngạnh nổi giận nói:

- Quân Khương Lâm, người là kẻ tiểu nhân vô sỉ. Ngươi lấy phụ nữ và trẻ em vô tội uy hiếp ta, hành vi thật là ti tiện. Hãy xem lại thái độ làm người của ngươi đi. Hàng nghìn hàng vạn dân chúng đang nhìn ngươi, ngươi dám vọng động, thì chờ đợi cơn giận của dân chúng đi, cho Quân gia ngươi mang tiếng xấu ngàn đời!

Quân Khương Lâm, lạnh lùng, tàn bạo, nhe rằng cười rộ lên:

- Thái độ làm người của ta từ trước tới nay? Con người của ta từ trước tới nay có thế nói mọi người đều biết. Chắng lẽ ngươi lại không biết? Bổn thiếu gia vốn là khi nam hiếp nữ, không chuyện ác nào không làm, ngươi chẳng lẽ cũng không biết?

- Còn nói vô tội, các ngươi bây giờ còn dám vác mặt nói vô tội với ta sao? Cuối cùng là ai vô tội hơn đây? Sự việc khi đổ lên đầu các ngươi, các ngươi liền bắt đầu kêu vô tội, kêu trời, kêu nhân đạo! Khi các ngươi đối phó với nữ nhân vô tội, thủ đoạn lại càng độc ác hơn. Dùng mọi thủ đoạn tồi tệ! Các ngươi có tư cách gì ở trước mắt ta nói mình vô tội? Lũ chó má các ngươi (DG: ta dịch thoáng một chút, dịch nguyên văn không hay lắm), lão tử hỏi các ngươi, lương tâm của các ngươi bị chó ăn phải không? Các ngươi tự cho mình là đấng tối cao, có thể tùy ý hãm hại, vũ nhục người khác sao?

Thoáng nhìn vào đám đông phía sau, ánh mắt dừng lại một chút, tựa như chiếm được chút ủng hộ, Hàn Chí Đông rút cuộc cũng có đủ dũng khí nói to:

- Trời đất chứng dám, thế gian trong sạch, ngươi dám làm thế sao?

Quân Khương Lâm ánh mắt lạnh lùng, thanh âm càng thêm lạnh băng:

- "Trời đất chứng dám, thế gian trong sạch"? Chính là bổn thiếu gia muốn giữa ban ngày chơi đùa với các ngươi cho đến chết. Thì đã sao? Vốn là để sau này từ từ nhưng nhóm các ngươi đã gấp gáp như vậy, ta liền thành toàn cho các ngươi. Để thiếu gia ta cho người lột sạch quần áo các ngươi, sau đó cho các ngươi ăn xuân dược, sau đó cho các ngươi chung chuồng với heo chó, thử coi loại chính nhân quân tử các ngươi luôn mồm tự nhận có thể lòng không rối loạn hay không? Để coi tới lúc các ngươi ý loạn tình mê, lại không có chỗ giải quyết, lúc này mấy con heo con chó này cũng được một hai con, không làm chết các ngươi được đâu, các ngươi đoán thử coi ta dám làm hay không?

Quân Khương Lâm nhảy xuống ngựa, chậm rãi đi tới, dùng roi ngựa nhẹ nhàng gõ gõ lên đầu Tần Cầu Sĩ, nhìn khuôn mặt tái nhợt của hắn, nhẹ nhàng hỏi:

- Các ngươi nào là hiên ngang lẫm liệt, chính nhân quân tử, lại có thói quen vũ nhục người khác, giẫm đạp người khác. Hôm này ta sẽ hảo hảo vũ nhục các ngươi một lần! Được chứ? Cho các ngươi nếm thử tư vị bị người khác khi dễ xem có dễ chịu hay không?

Tần Cầu Sĩ đứng im nhận cái roi ngựa của hắn, ngẩng đầu lên, ánh mắt bi phẫn mà sợ hãi, cũng không dám tiếp tục nói nửa lời. Hắn chẳng phải không biết thái độ làm người của Quân đại thiếu, tên này tuyệt đối dám làm!

Nếu quả thật bọn hắn bị một phen như vậy, kết cục của Quân gia bất kể thế nào đối với bọn hắn mà nói đều vô nghĩa, bởi vì bọn hắn căn bản là sẽ không được thấy cảnh đó, chỉ riêng nổi sỉ nhục kia đã đủ làm bọn hắn mất đi dũng khí sống sót rồi!

Những tên này sở dĩ mạnh miệng chẳng qua là bởi vì một loại quan niệm suy đồi: Thê tử như quần áo, huynh đệ như tay chân! Hình phạt lúc trước theo lời Quân Khương Lâm thì mấy người ở đây cũng không đến nỗi phải khuất phục. Thê tử cứ như là thứ bỏ đi vậy!

Hiện tại, chính bọn chúng có thể bị liền một phen luống cuống tinh thần.

Mặc dù không nói, Quân Khương Lâm trong lòng đã thầm mắng mình tính sai, sớm biết những người này không đặt thê tử của bọn chúng ở trong mắt, nhưng chính mình lại sắp xếp như vậy! Thật không thể nào tha thứ mà! Cho nên hắn xoay chuyển lời nói, bỏ qua vô bọn chúng mà trực tiếp nhằm vào bản thân chúng, quả nhiên là đạt hiệu quả tốt vô cùng!

- Tại sao lại không nói chuyện? Vừa rồi các ngươi không phải đại nghĩa, nghiêm túc lắm sao? Xem những người phía sau các ngươi đó. Bọn hắn mới chân chính là người hưởng lợi, mà các ngươi đều không hiểu được.

Im lặng!

Quân Khương Lâm cười hắc hắc:

- Kỳ thật, tất cả đều giống nhau, đã ra ngoài sinh sự, phải tính tới việc bị chơi lại. Mặc kệ các ngươi hiểu được hay không hiểu chân tướng sự việc, đối với ta mà nói, căn bản là không có chút ý nghĩa nào. Bởi vì bất kể là các ngươi xuất phát từ nguyên nhân gì, lập trường nào, kết quả của nó đều tổn thương đến người mà ta coi trọng. Vô tội cũng tốt, cố ý cũng thế, tóm lại các ngươi mạo phạm ta, nếu đã mạo phạm ta, thì phải gánh chịu hậu quả của nó!

- Mà ta thì tuyệt đối sẽ không bỏ qua kẻ nào mạo phạm ta! Nhất là những kẻ ngụy quân tử như các ngươi! Những tên đứng phía sau nên cảm thấy may mắn. Lão tử sẽ không liên lụy người nhà của bọn ngươi nhưng các ngươi hiện tại dám không làm theo lời ta hà hà hà….

Quân Khương Lâm cười tà ác:

- Ta dám cam đoan, lão tử tuy thanh danh thối vô cùng, nhưng những gì các ngươi nghe vẫn chưa phải là thối nhất của ta đâu! Nếu như không tin, ta sẽ làm thử cho các ngươi xem. Vẫn là câu nói kia, các ngươi nói xem thiếu gia đây có dám hay không dám làm.

Tần Cầu Sĩ trong cổ họng thầm kêu hai tiếng quái ác, trong mắt lóe lên quang mang sợ hãi cực độ, lảo đảo lùi về phía sau. Thối lui đến Nhan Phong và Hàn Chí Đông, ba người thân thể đều run rẩy. Bọn hắn không dám liều, thậm chí nghĩ cũng không dám. Lúc trước còn dám diễn trò nhưng giờ thì khí lực cũng không còn sót lại chút nào.

Giờ phút này, Quân Khương Lâm vô cùng bình tĩnh, cùng với khí thế tà ác trên người gần như tới cực điểm, hoàn toàn không mang theo nửa điểm tình cảm, sắc thái cay nghiệt, làm cho bọn họ có một loại cảm giác rõ ràng, trước mặt thiếu niên này, chỉ cần hắn nói ra được thì nhất định có thể làm được!

Hắn tựa như quân vương trên trời hạ phạm, lãnh khốc tuyên bố những kẻ này tiếp nhân vận mệnh!

Nếu ba người mình làm theo lời hắn nói, đi kêu gọi đầu hàng, vậy thì ba người mình từ nay về sau không có mặt mũi nào ở lại Thiên Hương đế quốc được nữa, trở thành người bị người đời khinh bỉ, sống ở đáy xã hội! Thế lực Nho gia mà bọn chúng đang dựa vào cũng sẽ không tiếp nhận, mà cũng sẽ không can dự vào! Chỉ vì muốn vượt trội, một khi lâm trận lùi bước, liền vĩnh viễn không có lối thoát!

Nhưng, nếu không làm như vậy, kết quả lại càng thê thảm hơn, càng rơi vào cảnh vạn kiếp bất phục, bởi vì những gì xảy ra trước mắt, căn bản chính là đời đời kiếp kiếp đều không thể rửa sạch nỗi sỉ nhục lớn lao này, cho dù là có chết liền tức khắc thì cũng uổng công, huống chi là bọn hắn căn bản không muốn chết!

Trong lúc nhất thời, ba người tiến thoái lưỡng nan, mọi thứ đều mờ ảo, thúc thủ vô sách.

Quân Khương Lâm ánh mắt gắt gao nhìn bọn hắn, chờ bọn hắn đưa ra lựa chọn.

Quân Khương Lâm không vội, một chút cũng không vội, hắn thậm chí hoàn toàn không thèm để ý đến ba tên ngụy quân tử này sẽ lựa chọn cái gì.

Vô luận là lựa chọn cái gì thì kết quả cũng không sai biệt gì mấy!

Ba người bọn hắn, chính là để giết gà dọa khỉ mà thôi.

Phía sau, trăm ngàn người cũng phát hiện có điều gì đó không đúng. Âm thanh cũng dần dần nhỏ lại, ánh mắt đều tập trung ở vị trí giữa sân, có người còn tò mò, vì sao lại còn có ba nữ nhân? Lại đi cùng với heo, chó nữa chứ? Đây là muốn làm cái gì? Vừa rồi, ba thư sinh kia đều còn là oai phong, sao giờ mặt mũi đều xám như tro tàn, không còn chút sức sống?

- Ta sở dĩ có thể tùy ý an bài các ngươi bởi vì ta có sức mạnh cường đại! Mà các ngươi, trừ bỏ tay cầm bút, thì không có một chút năng lực gì cả, một chút phản kháng cũng không có! Tại chỗ này, nắm đấm lớn chính là đạo lý trên thế giới này! Các ngươi gọi cái gì là mưu trí, ta căn bản không cần, gặp chiêu triết chiêu, ta mạnh mẽ tiến lên, các ngươi chính là một đống thịt nhão! Nhưng ta khinh thường sử dụng vũ lực! Ta thích dùng đạo người trị người!

Quân Khương Lâm bận tối mắt mà vẫn thong dong giơ roi ngựa lên chậm rãi nói:

- Thời giờ của ta rất có hạn, mà sự kiên nhẫn của ta cũng có hạn. Hi vọng các ngươi sớm đưa ra lựa chọn! Nếu các ngươi thật sự khó lựa chọn, ta sẽ giúp các ngươi. Thành thật mà nói, lựa chọn của các ngươi, ta cũng không thèm để ý, ta chỉ đơn giản xem tuồng thôi!

Ba người nghe vậy, sắc mặt giống như tro tàn lại tiếp tục chuyển thành màu tối đen, trong đó thì Tần Cầu Sĩ không chịu nổi, hai chân run rẩy gần như muốn bổ nhào.

Trong đám người đột nhiên có một người kêu lên, âm thanh vang vọng:

- Quân Khương Lâm, ngươi thật là tiểu nhân đê tiện, không nói lí lẽ, muốn dùng lão bà người khác để uy hiếp, ngươi thật sự là bỉ ổi tới cực điểm! Chúng ta tuyệt không chịu sự uy hiếp của ngươi, thà rằng tan xương nát thịt cũng muốn lưu sự trong sạch ở nhân gian! Ba vị tài tử, lão bà cố nhiên quan trọng, thanh danh cũng không thể không để ý, nhưng hành vi thường ngày không thể vứt bỏ! Chúng ta sao có thể cúi đầu trước tội ác của Quân gia! Chúng ta nhất định phải cùng đồ vô sỉ, gian phu dâm phụ kia đấu tranh! Người trong thiên hạ sẽ ủng hộ chúng ta! Quân gia dù thực lực có mạnh nhưng cũng có thể đấu lại lòng dân trong thiên hạ sao?

Câu này vừa nói xong đã kích động tình hình vốn đang dần dần lắng dịu, đám người lập tức đánh trống reo hò. Thậm chí, Hàn Chí Đông ba người trong nháy mắt cũng khôi phục sự kiên quyết!

Quân Khương Lâm một tiếng cười lạnh, giương tay lên. Trong tay áo đột nhiên bắn ra một sợi dây dài rất tinh xảo, uyển chuyển như độc xà, nhanh như chớp chui vào đám người, ngay sau đó, một tiếng kêu thê lương, thảm thiết vang lên, một thân ảnh to lớn, lăng không bay ra, rớt ngay xuống bãi đất trống. Rõ là một đại hán mặt rỗ.

Người này núp trong đám người lộn xộn, mượn cơ hội khơi mào hỗn loạn, hơn nữa nói xong liền đổi vị trí, căn bản sẽ không có người nào biết âm thanh đến từ vị trí nào, nhưng sự giảo hoạt của hắn sao có thể giấu diếm trước thần thức khổng lồ của Quân Khương Lâm? Khi lời nói vừa thốt ra, hắn đã tập trung thần thức phát hiện mục tiêu, mà một khi đã phát hiện thì mục tiêu không còn khả năng ẩn núp nữa, lập tức bị lôi ra ngoài!

Tên đại hán sau khi rơi xuống đất liền nổi giận gầm lên một tiếng, nhảy dựng lên, cả ngươi quang mang lóe ra. Quân Khương Lâm cười hắc hắc:

- Không ngờ lại là Ngọc Huyền cao thủ. Với chút tu vi nhỏ mọn ấy ngươi cũng muốn giở trò ở trước mắt ta? Con bà nó, thật sự là không biết sống chết!

Hai chữ "sống chết" vừa mới nói ra, dây thừng kia lần thứ hai quật tên đại hán hung hăng ngã trên mặt đất. Sau đó dây thừng giống như phi long uốn cong, bay lên, dựng thẳng đứng, hướng thẳng lên trời, đại hán kia thân mình cũng bị mang theo treo lủng lẳng trên không, giống như là ở giữa có một bàn tay nâng đỡ, bay về phía cột cờ.

Hướng về chính cột cờ cao ngất mà lúc nãy Quân Khương Lâm mới leo lên khi nãy. Cả khuôn mặt hắn giống như một hàm cá mập, đưa ra táp thẳng vào đỉnh cột cờ nhọn hoắc và sắc bén, ngay lập tức cột cờ xuyên lủng xương sọ của hắn, đâm xuyên qua sau gáy!

Người trông thẳng tắp, đầu bị dính trên cột cờ, vẫn chưa chết hẳn, mặt lộ vẻ tuyệt vọng, đúng lúc quay về phía các vị tài tử và quần chúng đang nhốn nháo, hai chân như bị rút gân, run rẩy một trận.

Quân Khương Lâm cả người bay lên, đứng ở trên lưng ngựa, quất roi ngựa thành tiếng "ba", trên không trung tạo thành tiếng bạo vang sắc bén, giống như lôi điện đánh xuống, quét nhìn một vòng, mọi người đều cảm giác bị ánh mắt hắn quét qua mặt, giống như bị một thanh cương đao lướt qua, trên mặt tự nhiên nổi lên một loại cảm giác lạnh lẽo, chỉ một thoáng qua, mọi người đều câm miệng, lặng ngắt như tờ!

Cho đến lúc này, Nhan Phong mới rốt cục kinh ngạc kêu lên

- Ôi! Thì ra là…

Cuối cùng hắn liền nhận ra tình huống, tức khắc im lặng.

Quân Khương Lâm cười lạnh một tiếng, đột nhiên ánh mắt tập trung trên người Nhan Phong, giống như là đang nhìn thẳng vào nội tâm nơi sâu thẳm trong tâm hồn, nơi tập trung linh hồn của hắn. Lớn tiếng quát:

- Hắn là ai?

Theo tiếng thét, Quân Khương Lâm tỏa ra ý chí mạnh mẽ, như triều dâng ầm ầm từng bước ép tới, làm cho Nhan Phong không có một chút kháng cự.

- Vâng, là người của Mạnh gia!

Nhan Phong đột nhiên thất kinh, ánh mắt càng mê loạn, vừa mới đáp xong liền đột nhiên sùi bọt mép. Xiêu xiêu vẹo vẹo ngã xuống đất. Lại nói tinh thần của hắn cực kì yếu ớt, làm sao có thể ngăn cản Quân Khương Lâm, ngay cả Thần Huyền cao thủ cũng phải tập trung tinh thần ứng phó. Tự nhiên là không ngoài dự đoán liền ngất đi, dù sao cũng không biến thành si ngốc đã là tốt lắm rồi.

- Người của Mạnh gia? Không sai, không sai, chỉ có người của Mạnh gia mới dám đến đây quấy rối ta, thật sự là có can đảm! Ta sẽ nhớ kỹ.

Quân Khương Lâm cười ha ha, nói:

- Ngươi vừa rồi đã nói qua thà răng thịt nát xương tan cũng muốn được trong sạch, hiện tại ta sẽ làm cho ngươi tan xương nát thịt. Ta cũng muốn nhìn một chút lúc ngươi tan xương nát thịt thì sự trong sạch của ngươi rốt cuộc ở chỗ nào!

d

Dị Thế Tà Quân

Tác Giả: Phong Lăng Thiên Hạ

Quyển 4: Phong Tuyết Ngân Thành

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK