Mục lục
Binh Vương Chiến thần (full)
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

: Matsukari

Biên Tập: Matsukari

"Ai…"Hoàng hậu thở dài một hơi sâu sắc, nhìn vào con gái, bất chợt một cảm giác vô lực từ tận đáy lòng tràn ra: Lẽ nào, mẹ con chúng ta, đều chung số phận hay sao? Thậm chí Mộng nhi so với ta càng thêm bất hạnh? Ta còn có Hàn huynh để mà quyến luyến, ít nhất ta còn có thể yêu,nhưng Mộng nhi từ đấu tới cuối ( ta không thích đuôi ^^) yêu đơn phương, rất thảm thương.

Mộ Dung Tú Tú lẳng lặng cân nhắc hồi lâu, chậm rãi đứng dậy, cực kì yêu thương nhìn con gái, thong thả qua lại mấy lần, đột nhiên trong anh mắt lóe lên tinh quang hung ác cùng điên cuồng, nhìn theo khía cạnh khác, nhìn lại gương mặt của hoàng hâu, vốn là trước kia khuôn mặt của bậc mẫu nghi thiên hạ vạn phần đoan trang, nhưng trong lúc này lại dữ tợn không biết bao nhiêu.

"Cả cuộc đời này của ta đã sớm bị hủy hoại hoàn toàn bởi bàn tay của người đàn ông kia!(DG:Ta cũng mún hủy…T_T)Chẳng lẽ ta còn mún thấy con gái ta khi còn sống, cũng giống ta bị hủy hoại dưới tay con người ấy hay sao? Đây là con gái duy nhất của ta, cũng là toàn bộ tâm sức của ta tại đây!"

Nàng yên lặng suy nghĩ, ánh mắt càng lúc càng bi thương cùng điên cuồng: ta phải cố gắng hết sức vì con gái ta, cho dù không được việc, ít ra ta cũng đã toàn lực làm hết bổn phận của người mẹ!

Tâm tình nàng rất kích động, mà vẫn kịch liệt thở mạnh một hơi, âm thanh thở gấp này, giống như là xé toang yết hầu, như dốc cạn sức lực vậy!

" Mẫu hậu?" Linh Mộng công chúa lo lắng ngẩng đầu lên.

"Không việc gì! Thật sự không việc gì!" Hoàng hậu cúi thấp đầu, giống như không dám để con gái trông thấy ngọn lửa trong mắt mình, chầm chậm khoát tay, nói:"Không cần bâng khuâng nữa, trời cũng tối rồi, con về nghỉ sớm đi".

Nhìn thấy con gái nghe theo mà đi ra một cách thê lương, dần biến mất trong tàm mắt chính mình, trái tim của hoàng hâu nương nương cũng phảng phất như muốn vỡ nát, cắn răng, trên má thơm có một thoáng hồng lên, rốt cuộc cũng đã hạ quyết tâm.

Nàng đứng lên, cự tuyệt sự hầu hạ của cung nữ, tự mình khoát thêm cái áo khoác, bất chợt lạnh lùng nói:" Gọi kiệu, ta muốn rời hoàng cung, tới Quân gia!"



"Hoàng hậu nương nương, lúc này có thể…Hiện tại đã là đêm khuya…"Cung nữ hoảng sợ nhìn lên nói.

"Lời của ta, ngươi không nghe thấy?" Hoàng hâu trừng mắt, quát. Từ lúc nàng tiến cung, đây là lần đầu tiên nàng dùng thanh sắc ( lời nói + sắc mặt) như thế để nói chuyện.

"Vâng, nô tì đi ngay".Cung nữ sợ đến mức gần như nằm liệt trên đất, vội vã chạy khỏi.

Hoàng hậu cười tự giễu, nghe thấy tiếng bước chân vang lên bên ngoài, bất chợt nắm áo thật chặt rồi với khí thế vì nghĩa không từ đi ra ngoài. Cùng thời điểm lúc nàng bước ra cửa cung, một đạo hắc ảnh lóe lên trong bóng tối rồi biến mất như ảo ảnh, chậm rãi đi theo sau lưng nàng, như một cái bóng.

"A Cửu, bọn thị vệ được nhập vào trong quãng thời gian trước, hiện tại đang trực ở đâu?" Hoàng hậu nương nương trước khi lên kiệu, hết sức thản nhiên hỏi thăm.

"Nghe nói cũng không làm việc nào đáng giá. Toàn bộ quân vệ doanh, cho đến từng đại đội. Đám người này mỗi người đều hết sức cuồng ngạo, với lại năng lực cũng rất không tệ. Ngày thường cũng không có thấy họ làm gì, bất quá trong đoạn thời gian gần đây này…Đều cố gắng tạo nề nếp."Ảnh Tử cũng giống như A Cửu,suy nghĩ chốc lát, rồi thận trọng trả lời.

"Ừ, là từ nửa tháng trước mới bắt đầu có nề nếp sao?" Hoàng hậu nương nương thản nhiên hỏi, trong mắt hiện ra một tia trào phúng nồng đậm. Nửa tháng trước chính là lúc Quân Mạc Tà trở lại Thiên Hương thành.

"Vâng, hơn nữa khi đó toàn bộ tam đại doanh cũng không có đi ra, tất cả mọi người cũng không có đi ra." A Cửu cẩn thận trả lời, cũng không dám nhìn sắc mặt của hoàng hậu, bởi vì hắn nhìn ra trong lời nói của hoàng hậu có sự âm u cùng mùi máu.

"Ừ, cuộc oanh động năm đó lúc Dạ gia bị tịch thu trảm sát, là do Huyết Kiếm Đường thành công hạ thủ?" Hoàng hậu nương nương hạ giọng hỏi.

"Vâng…Bất quá, sự việc này quan lại kinh thành người người đều biết, tựa hồ cũng không phải là bí mật gì." A Cửu ngạc nhiên trả lời, mới phát hiện Hoàng hâu nương nương đã muốn lên ngay xe ngựa gió lạnh từng cơn rét mướt, đã là nửa đêm gần sáng, trời không trăng sao, bánh xe lộc cộc, hướng về phía cửa cung chạy nhanh.

***

"Ta đã biết, ngươi lui xuống đi." Hoàng đế dựa người về sau, mệt mỏi nhắm mắt lại, ngón tay xoa nhẹ huyệt ấn dường, thần sắc hung ác cũng tràn ngập gương mặt, hơi thở cũng càng lúc càng dồn dập. Trong miệng thì thào nói:" Vào lúc này đi Quân gia? Vì cái gì? Vì cái gì? Vì cái gì chứ?"

Hắn càng nghĩ, bất chợt trên mặt thoáng hiện vẻ bối rối,tiếp theo là một thần sắc bất lực hiện ra. Hắn cúi đầu gào thét một tiếng:"Vì sao ngươi lại đi? Vì sao ngươi lại đi bây giờ? Chẳng lẽ ngươi muốn bán đứng ta sao? Mộ Dung Tú Tú, ta nhượng bộ ngươi đã từ lâu! Đã từ lâu rồi!"

Hắn rống to một tiếng, hơi men gặm nhấm đôi mắt dần thành một mảng màu đỏ, một mãng dữ tơn, bất chợt quyết đoán nói:" Người đâu! Mời Văn tiên sinh tới đây."

"Văn huynh,ta muốn nhờ ngươi giúp ta làm một chuyện!"

Văn tiên sinh mở một nụ cười tự nhiên phóng khoáng, vừa mới đến đã nghe hoàng đế bệ hạ trực tiếp đưa ra yêu cầu "Làm sao dám đảm đương khi không biết là chuyện gì? A, lão phu hôm nay đến, cũng là có một việc phải báo cho bệ hạ." Văn tiên sinh mỉm cười nhìn hắn.

Truyện đề cử: Gái Một Đời Chồng



"Tiên sinh cũng có chuyện gì? Thỉnh tiên sinh nói trước đi!" Hoàng đế bệ hạ hàm chứa mỉm cười, nhưng cơ mặt ngay ngắn uy nghiêm mơ hồ có chút run rẩy, tam lạc chòm râu đã ở hơi hơi rung động, đuôi lông mày khóe mắt, lộ vẻ che dấu lành lạnh sát khí

Văn tiên sinh cười nói."Qua ngày mai, lão phu sẽ phải rời khỏi Thiên Hương hoàng cung, khởi hành quay lại Chí Tôn Kim Thành! Lần này trở về, cũng không chỉ một mình ta, toàn bộ những ai được phái đi trú ở tất cả các nhà đế vương cả Huyền Huyền đại lục từ ngày mai bắt đầu sẽ đều lục tục rút về! Từ đó về sau việc thế tục việc chúng ta sẽ không nhúng tay, sẽ không đi dùng bất kì hình thức nào, phương pháp nào tiến hành can dự!" Văn tiên sinh lại cười nói.

"Cái gì? Như thế nào sẽ..." Hoàng đế bệ hạ lập tức đứng lên, không thể tin nhìn lên người trước mặt, cơ hồ không tin mình cái lỗ tai.

"Thật đáng tiếc, đây là thật!" Văn tiên sinh nghiêm mặt nói. Mấy lời hờ hững hoàn toàn đánh nát hi vọng mong manh cuối cùng trong lòng hoàng đế bệ hạ.

"Tại sao bề trên lại đưa ra quyết định như vậy? Thỉnh tiên sinh nói rõ!" Hoàng đế bệ hạ chậm rãi ngồi xuống, trên mặt lộ ra một tia chua xót, trầm giọng hỏi.

"Điểm ấy ta cũng không biết, đây là quyết định của tầng cao nhất ở Kim thành, ta cũng bất lực." Văn tiên sinh nhìn thật sâu người trước mắt "Bệ hạ, sau này người cần bảo trọng tốt hơn"

"Ha ha... Bảo trọng! Ta còn có gì đáng giá..." Hoàng đế bệ hạ vẫn ha ha nở nụ cười, đầy mặt lộ vẻ cô đơn, chậm rãi lắc đầu, nói u ám

"Trẫm trong khoảng thời gian này, thống trị quốc gia, cẩn thận sợ hãi, mỗi đêm ngày xử lý việc công, chỉ sợ so với mấy năm trước cộng lại còn muốn càng nhiều một ít... Ha ha, thời gian còn lại của trẫm cũng không nhiều. Tự nhiên chỉ có thể được xử lý tốt mọi sự, sau đó mới truyền ngôi cho thái tử. Ta rồi cũng phải đi tìm Quân Vô Hối uống trà. Đúng? Sai? Thật sự là vớ vẩn! Ha ha, ha ha..."

Hắn mặc dù đang ở cười, nhưng trong mắt lại không có nửa điểm ý cười, ngược lại là một mảnh bi thương tang tóc.

"Thái tử?" Văn tiên sinh mặt nhăn nhíu mày "Tiên sinh ly biệt sắp tới, chọn ngày không bằng thử liều. Hiện nay trong mấy vị đó nên chọn một đứa làm người kế thừa, vậy chon Con cả làm thái tử đi."

Hoàng đế bệ hạ thở dài, trong mắt lòe vẻ vô lực "Trong ba hoàng tử, cũng chỉ có hắn còn ít nhiều mạnh mẽ một ít... Còn hai đứa khác thật sự là... Không triển vọng!"

"Bệ hạ chính là đang lo lắng Quân Khương Lâm báo thù?" Văn tiên sinh hỏi.

"Văn tiên sinh nghĩ đến... Quân Khương Lâm sẽ không báo thù? Hoặc là, hắn vĩnh viễn cũng tra không đến chân tướng?" Hoàng đế bệ hạ trái lại hỏi một câu.

"Giấy cuối cùng là không gói được lửa. Coi như hắn thực sự không tìm thấy chứng cớ thì sao nào, hắn hôm nay còn cần cái gọi là chứng cứ rõ ràng sao?" Văn tiên sinh nở nụ cười nói nặng nề.

"Văn huynh, nghĩ đến lần này sau khi ngươi rời đi, ta và ngươi hai người, kiếp nầy vĩnh viễn không có cơ hội gặp lại." Trong lời nói của Hoàng đế bệ hạ bi thương cực kỳ, hắn quay đầu nhìn thấy bóng đêm u ám bân ngoài chậm rãi nói

"Người huynh đệ của ta ở chung mấy năm nay, mặc dù không phải tay chân, nhưng cũng hơn hẳn tay chân. Văn huynh một khi rời xa, có thể nào nhẫn tâm?"



Văn tiên sinh cũng trầm lặng thật lâu rồi thở dài "Kỳ thật ta lại làm sao nguyện ý rời đi... Trong mấy năm nay, ngươi vẫn chưa có nửa phần lấy thân phận đế vương đối đãi ta, Văn mỗ chịu ân sâu nặng, thật là không cách nào báo."

"Văn huynh, trẫm muốn ngươi thay ta làm một chuyện." Hoàng đế bệ hạ đột nhiên ngẩng đầu, ánh mắt điên cuồng, sát khí lóe ra: "Ngươi dứt khoát ngày mai phải đi! Coi như là trước khi đi, đưa cho trẫm một món lễ vật chia tay đi! Nhờ!"

"Bệ hạ cứ nói! Văn mỗ này sống ở hoàng cung, tự biết chưa từng phải bỏ sức nên sớm đã có cảm giác không yên sâu sắc. Hiện giờ sắp rời đi, nếu là có thể làm cho bệ hạ một việc để chia xẻ nỗi lo thì Văn mỗ này có thể thoáng yên tâm một ít." Văn tiên sinh trầm ttrầm đáp quả quyết.

"Ngay vừa mới rồi, hoàng hậu xuất khỏi cung đến Quân gia!" Giọng của Hoàng đế bệ hạ khàn đi, xen lẫn theo sự đau xót thâm trầm là sự bất đắc dĩ

"Nàng trong đoạn thời gian này, luôn luôn cùng ta lạnh nhạt. Cứ nhìn thấy trẫm, liền như thấy được kẻ thù bất cộng đái thiên! Trẫm đã chịu đựng nàng mười tám năm! Hiện giờ, nàng lại có thể vào lúc này đi Quân gia! Hiện giờ là lúc nào mà nàng còn muốn đi Quân gia!!"

Giọng của Thiên Hương quốc chủ Dương Hoài Vũ giờ phút này đột nhiên tựa như một con dã thú bị thương. Lão gào lên trầm trầm, khuôn mặt méo mó tới cực điểm, dữ tợn tới cực điểm, hai tay gắt gao xiết chặt lại.

"Mười tám năm a! Ta là như vậy khoan dung nàng, điên cuồng như vậy thích nàng, điên cuồng như vậy mê luyến, lại thủy chung cũng không đổi được một chút thực tâm của nàng! Không dám chạm vào thể xác, cũng rốt cuộc không chiếm được tam tư! Từ đầu đến cuối, ta đây là vua của một nước, thế nhưng so ra kém cái tên nghịch tặc vương bát đản Dạ Cô Hàn lưu lạc chân trời kia!"

Hoàng đế bệ hạ giương nanh múa vuốt rít gào lên, đột nhiên cầm chén rượu lên. Chén rượu cũng đã cạn, hắn buồn bực ném qua một bên, trực tiếp cầm bầu rượu dốc ngược đưa vào miệng ùng ục ùng ục điên cuồng uống.

Dị Thế Tà Quân

Tác Giả: Phong Lăng Thiên Hạ

Quyển 4: Phong Tuyết Ngân Thành

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK