Mục lục
Binh Vương Chiến thần (full)
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Dịch Giả: nhatky

Vừa xong cũng không chờ Quân Đại Thiếu trả lời, một bàn tay ấm áp đã bất ngờ duỗi ra áp lên trên đỉnh đầu Quân Khương Lâm.

Mạc Tà thật lòng hoảng sợ. Với góc độ mẫn cảm cẩn thận của một sát thủ, Quân Đại Thiếu lúc nào cũng phải vận dụng tinh thần lực cảm ứng hết thảy mọi thứ quanh mình, vạn nhất chỉ cần đối phương có hành động bất lợi lập tức có thể trốn vào bên trong Hồng Quân Tháp. Tuy tinh thần lực Quân Đại Thiếu cường hãn như thế mà lại hoàn toàn không phát hiện ra bàn tay này đã áp tới đỉnh đầu. Nếu lão Miêu đầu quả thật có chút ác ý thì e rằng Quân Đại Thiếu đã gặp bi kịch rồi.

Ngay sau đó, hắn cảm nhận có một cỗ tinh thần huyền lực mênh mông trước nay chưa bao giờ có từ trong huyệt bách hội xông xuống, giống như sông Trường Giang được khai mở, mà Trường Giang và Hoàng Hà vốn chảy ngược dòng, trong nháy mắt đã tràn đầy bên trong xương cốt tứ chi của hắn!

Đại Thiếu như muốn hét lên:

- Ta tu luyện không phải là huyền lực, lão đầu người đừng phí sức vô ích...

Nhưng chân khí Miêu Khuynh Thành vận hành bá đạo dị thường, khiến một chữ hắn cũng không thốt nên nổi! Mà bản thân Quân Khương Lâm cũng kinh hỷ phát hiện ra, thứ Miêu Khuynh Thành đưa vào không ngờ lại chính là nguyên lực tinh thuần nhất thiên địa!

Thật không tưởng tượng nổi nguồn nguyên lực dồi dào bên trong kinh mạch Quân Khương Lâm như thoài mái đập dồn dập vào trống. Trong cơ thể hắn, Khai Thiên Tạo Hóa Công cũng lần đầu tự phát động vì ngoại lực. Đan điền xoay tròn bắt đầu đem một lượng lớn nguyên lực thiên địa bên ngoài truyền đến chuyển hóa thành Hồng Mông Tử Khí, rồi lập tức dẫn luồng nguyên khí này chuyển ngược lại trong kinh mạch, toàn lực đập vào rào cản Khai Thiên Tạo Hóa Công tầng sáu!

Khuôn mặt Miêu Khuynh Thành chợt hiện vẻ kinh ngạc tột độ. Kinh mạch tiểu tử này quả thật giống như một cái động sâu hoàn toàn không đáy, hắn có thể liên tục không ngừng hút nguyên lực thiên địa đưa vào cơ thể. Dường như đã hấp thu một lượng đủ để đối phó ba gã Thánh tinh tứ cấp cao thủ, nhưng Miêu Khuynh Thành có thể cảm giác được, kinh mạch của tiểu tử này dường như vẫn chưa hấp thu đến cực hạn!

Nói cách khác, vẫn còn chưa đột phá được!

Đây quả thật là một chuyện khó tin!

- Chính mình rõ ràng đã cảm ứng được tiểu tử này sắp đột phá. Thế nào vẫn còn khó khăn như vậy chứ?

Ánh mắt Miêu Khuynh Thành chợt lóe, đột nhiên phát ra một lượng lớn Liễu nguyên lực lần thứ hai!

Bão hòa rồi...

- Tốt lắm!

Miêu Khuynh Thành chậm rãi thu chưởng, sắc mặt vô cùng kỳ dị nhìn Quân Đại Thiếu.

Hắn đã cảm nhận ra, kinh mạch trong cơ thể tiểu tử này đã hoàn toàn nhét đầy, muốn tiếp tục cũng không cách nào dung nạp nguyên lực được nữa. Nhưng... tại sao vẫn như trước, vẫn không có dấu hiệu đột phá!

Tiểu tử này rốt cuộc luyện được loại công phu quái quỷ gì thế?

Mạc Tà có vẻ không biết, nhưng Miêu Khuynh Thành biết rõ: trong nửa canh giờ ngắn ngủi, bản thân hắn đã phát ra nguyên lực cả ngàn năm khổ tu!

Nguyên lực của Miêu Khuynh Thành suốt một ngàn năm khổ tu có được, là khái niệm gì chứ? Dùng cách bảo thủ nhất để giải thích, nếu đang ngồi trước mặt Miêu Khuynh Thành chính là Miêu Tiểu Miêu, như vậy, Miêu Khuynh Thành vừa rồi thất bại là do mấy loại nguyên lực này của Quân Đại Thiếu, nhưng ít ra cũng có thể khiến Miêu Tiểu Miêu một mạch như trẻ tre lên tới Thánh Tôn tứ cấp, hơn nữa còn vô kinh vô hiểm!

Phải biết rằng, Miêu Tiểu Miêu hiện tại chẳng qua cũng mới đạt trình độ Tôn Giả mà thôi! Khoảng cách lên đến Thánh Tôn còn có Thánh giả, Thánh hoàng. Riêng khoảng cách đó còn chênh lệch khoảng bốn năm mươi cấp...

Lẽ nào Miêu Khuynh Thành lại không biết chứ?

Công phu của Mạc Tà lại không giống bất cứ một loại công phu nào trên đại lục!

Khai Thiên Tạo Hóa Công của hắn đơn giản chỉ là nhờ vào ngoại lực, nhưng cũng chỉ có thể đạt tới mức độ kiên cố thôi, chắc chắn không có cách nào để có thể đột phá! Còn nếu như muốn đột phá, cũng chỉ biết chờ linh cơ hắn đột nhiên khẽ động, nháy mắt cũng có thể đột phá... Nhưng loại cơ duyên này không đến, ngay cả khi Miêu Khuynh Thành đem toàn bộ công lực truyền cho hắn cũng không thể giúp hắn đột phá chút nào...

Bởi vì hiểu rõ điều này, rồi lại liên lụy trực tiếp đến trình tự đột phá Hồng Quân Tháp, nên không ai có thể giúp hắn...

Lần này Miêu Khuynh Thành lại truyền nguyên lực vào nhiều như vậy, thay vì đem lại tiện nghi cho Quân Khương Lâm, chẳng bằng đem tiện nghi cho Hồng Quân Tháp còn tốt hơn...

Chẳng qua, công sức của Miêu Khuynh Thành lần này như nhồi cho vịt ăn. Quân Khương Lâm quả thật cũng được hắn đưa tới ranh giới đột phá! Hiện tại giống như chỉ còn một ít cửa sổ cần xuyên qua.

Đã đáp ứng giúp người ta đột phá mà lại không làm được, lấy thân phận của Miêu Khuynh Thành, tự nhiên cũng cảm thấy mất mặ...t

Một lúc sau...

Mạc Tà từ trong nhập định tỉnh lại, chỉ cảm thấy tinh thần tràn đầy khí túc, cả người khí lực tràn ngập. Hơn nữa, tinh thần cùng thần thức có cảm giác phạm vi to hơn lúc trước rất nhiều. Trong kinh mạch, dòng khí nguyên bản màu vàng cũng biến thành màu tím nhạt toàn bộ...

Thật là đại hỷ mà!

Xem ra bản thân sắp đột phá tầng sáu rồi!

- Ngươi ra ngoài đi... Tiểu tử ngươi tu luyện thứ công phu thật quái dị, với nhãn giới của lão phu mà cũng không thể giúp ngươi, coi như là cũng thất tín với vãn bối như ngươi rồi.

Giọng nói của Miêu Khuynh Thành tuy không có gì dao động, nhưng Quân Khương Lâm vẫn có thể nghe được ý tứ bên trong giọng nói kỳ quái đó.

- Vâng! Tiền bối quá khách khí rồi. Hôm nay đã đem lại cho vãn bối rất nhiều lợi ích rồi. Nếu ngày sau thành công, vãn bối nhất định sẽ giải thoát cho tiền bối!

Mạc Tà cười cười, ngưng trọng nói.

Hiện tại hắn đã có thể cảm nhận được dưới sự chỉ dạy của Miêu Khuynh Thành, Hồng Quân Tháp rõ ràng cũng có một vài biến đổi không ai biết.

- Đa tạ!

Sau khi Miêu Khuynh Thành nghe những lời này xong, đôi mắt chăm chú nhìn Quân Đại Thiếu thật lâu mới mở miệng đáp. Hắn đối với những lời này của Quân Khương Lâm đã không hoài nghi mà còn cảm tạ y.

Tựa hồ đối với việc được Quân Khương Lâm giải thoát hắn rất tin tưởng. Nói xong hai chữ này, thân ảnh hắn hóa thành từng đám sương mù nhỏ tiêu tan vào trong đại sảnh...

- Ngươi đi ra ngoài đi. Trên người ngươi quả thật có lắm bí mật! Ngươi nếu ở lại chỗ này lâu, e rằng lão phu không nhịn được mà tra xét ngươi... Như vậy, cả ta và ngươi... đều không tốt lắm!

Giọng Miêu Khuynh Thành phiêu phiêu miễu miễu truyền đến.

- Vâng!

Mạc Tà đáp ứng, đột nhiên nhận ra thân thể mình nhẹ nhàng bay lên, nhưng cũng đã vượt qua không biết bao nhiêu tầng không gian.

Đến lần thứ hai mở mắt, hắn đã ở trước mặt ba người Miêu Kinh Vân, Miêu Đao và Miêu Kiếm.

Đột nhiên nhìn thấy Quân Đại Thiếu xuất hiện trước mắt, ba người Miêu Kinh Vân cũng hoảng sợ.

Không phải không can đảm, nhưng một người sống bất thình lình hiện ra trước mắt, cho dù là người điềm tĩnh nhất cũng không khó tránh khỏi kinh ngạc. Huống chi phương thức xuất hiện của Quân Khương Lâm hoàn toàn vượt ra khỏi tưởng tượng của người bình thường...

- Trời, tiểu tử ngươi đã trở lại. Thế nào? Lão tổ tông nói gì với ngươi? Có dặn dò gì không?

Miêu Kinh Vân vội vàng hỏi.

-...

Mạc Tà còn chưa kịp trả lời câu hỏi nháy mắt đã đi đến trước mặt. Sắc mặt Miêu Kinh Vân tái xanh, như lúc nãy, vẫn không thấy Quân Đại Thiếu thế nào lại đột nhiên xuất hiện trước mặt.

Miêu Đao Miêu Kiếm hai người tròn mắt nhìn vào khoảng không mà Miêu Kinh Vân vừa đứng, đột nhiên lau mồ hôi lạnh. Hai người quả thật không hỗ danh là huynh đệ, bình thường tâm hữu linh tê, mà giờ ngay cả động tác lau mờ hôi cũng đều nhịp.

Một lát sau, Miêu Kinh Vân đột nhiên xuất hiện trước mặt ba người. Khuôn mặt mếu máo, chả biết đang khóc hay đang cười, nhìn thấy ánh mắt của Quân Khương Lâm thần sắc cũng trở nên phức tạp hơn nhiều.

Bốn người yên lặng đi ra một mạch, không ai nói thêm câu nào nữa.

Trong lòng Miêu Kinh Vân đang nhớ tới Miêu Khuynh Thành vừa đem mình đi vào bên trong rồi nhắn nhủ, toàn bộ nội dung cũng toàn nói về Quân Khương Lâm. Mặc dù Miêu Khuynh Thành không tiết lộ thân phận hay mục đich của Đại Thiếu, nhưng lại rất nghiêm túc cảnh cáo Miêu Kinh Vân: "... Tên tiểu tử này, nếu có thể không đắc tội thì cố gắng không đắc tội với hắn. Cho hắn sở hữ nhứng tiện nghi nhất Khuynh Huyễn phủ. Ngoài ra, thành tựu của hắn trong tương lai khó có thể đoán nổi. Nếu không phải Huyễn phủ có thể thỏa mãn, ngàn vạn lần cũng không đắc tội, phải nhớ chế ngự, thuần phục, lấy kết thiện làm lâu dài..."

"Mọi việc Huyễn phủ sau này hết thảy cứ thuận theo tự nhiên, không cần cưỡng cầu quá mức. Thân là chúa phủ, việc ngươi cần làm là giữ cục diện cho yên ổn, phải nắm chặc chí hướng to lớn, đến nỗi những thứ tranh đấu khác, nếu có thể hãy tránh xa ra. Hết thảy đều có định số cả!"

Miêu Kinh Vân nghe có vẻ mơ hồ, có thể nói hoàn toàn không hiểu. Cho dù Mặc Quân Dạ cùng Cửu U Đệ nhất thiếu bình thường có thể chất linh hoạt kỳ ảo, tương lai thành quả cũng không lường trước được, nhưng hiện tại mà nói vẫn còn đang là một thế lực bé nhỏ, chỉ là đám tiểu tử miệng còn hôi sữa mà thôi.

Nếu quả thật có chút nguy hại thì cứ đem hạ sát, hủy diệt thôi. Vì sao ngay cả một nhân vật tiên nhân cấp truyền thuyết như lão tổ tông lại có thể coi trọng hắn như vậy chứ? Quả thực phải dùng "Lượng Huyễn phủ vật lực, lấy đánh nhau làm niềm vui" để lấy lòng, thật sự là không cam tâm mà!

Nhưng hiểu hay không hiểu, hắn vẫn tin tưởng vào lời nói của Miêu Khuynh Thành.

Hơn nữa, tiểu tử này về sau lợi hại thế nào thì cũng tốt, hắn sẽ là cháu rể... Bây giờ có muốn chạy cũng không thoá...t Còn về những thứ khác, cứ mặc cho chúng phát triển, tương lai thành tựu hắn càng cao không phải càng có lợi cho Miêu gia sao...

Trên đường trở về, Mạc Tà cũng không chủ động bắt chuyện. Đại Thiếu rõ ràng cảm thụ được thay đổi bên trong cơ thể mình. Có thể nói vừa mừng lại vừa sợ, thu hoạch lúc này quả thật là lớn đến mức không thể nào tưởng tượng được.

Mà cái gọi là thu hoạch cũng không đơn giản chỉ là Miêu Khuynh Thành truyền lại cho hắn lượng lớn công lực tinh thuần đủ cho hắn đột phá. Đối với Quân Khương Lâm mà nói, công lực đó tuy rằng khó có được nhưng lại không phải là thứ trọng yếu nhất. Bởi Đại Thiếu có một đống linh dược không đếm xuể, có thể hóa thành công lực Thiên Địa Linh Mạch vô hạn, chẳng qua chính là cần một chút thời gian để chuyển hóa thôi!

Chỉ cần Quân Khương Lâm muốn, hắn hoàn toàn có thể dùng những thiên tài địa bảo kia thúc đẩy chính mình tăng lên vô hạn! Đương nhiên đó cũng chỉ là công lực thêm vào chứ không phải là đột phá cảnh giới.

Trên thực tế, công lực tăng lên chính là nhờ bởi đống thiên tài địa bảo đó nên chỉ có thể biến thành một lượng tích lũy chú không thể thúc đẩy quá trình biến chất. Vì vậy Quân Khương Lâm mới không chọn phương pháp cấp tốc này.

Nhưng lúc này được Miêu Khuynh Thành hỗ trợ chỉ giáo, không biết là cố ý hay vô tâm, lại rộng lượng truyền cho hắn một lượng lớn công lực, thậm chí là cả cảm ngộ của Miêu Khuynh Thành tu luyện vạn năm mới có được!

Đây mới chính là làm người khác thèm đỏ mắt! Tuy rằng bản thân cảm ngộ rằng tu luyện huyền khí không thể hoàn toàn sử dụng cho Khai Thiên Tạo Hóa Công, nhưng mọi pháp tắc thế gian quy về một mối, trăm dòng chảy rồi cũng đều phải hòa nhập vào biển.

"Trăm sông đổ về một biển". Cái đạo lý này, Quân Khương Lâm tự nhiên hiểu!

Tuy được Miêu Khuynh Thành thể ngộ rồi dùng hết khả năng giảng giải lại, nhưng Khai Thiên Tạo Hóa Công bí hiểm, thật sâu ảo khó lường, bản thân Quân Khương Lâm trước mắt thực lực vẫn còn thấp, tài nghệ lại đơn giản, đối với tu luyện thể ngộ lại không đủ lớn. Miêu Khuynh Thành vì truyền công mà xuất ra thể ngộ tu luyện mất vạn năm để bù lại cái thiếu của Quân Khương Lâm, thậm chí chỉ trong chốc lát đã lấp đầy phương diện tu luyện thể ngộ!

Dị Thế Tà Quân

Tác giả: Phong Lăng Thiên Hạ

Quyển 5: Đoạt Thiên Chi Chiến.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK