Mục lục
Binh Vương Chiến thần (full)
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Dịch Giả: Thần Phong.

Phải chăng còn một tồn tại khác cao cấp hơn Chí Tôn Thần Huyền?

Nếu nói lý luận về mặt công phu nội lực đáp án đã được xác định, chắc chắn là có. Nhưng mà nơi này cũng không phải là thế giới của hắn, nội công tuy tu luyện giống Huyền Khí nhưng kết quả vị tất đã như nhau, nên chưa thể chắc chắn được điều gì, không chừng tại thế giới này Chí Tôn Thần Huyền đã là tồn tại cao nhất. Đương nhiên đây chỉ là hiểu biết hiện tại của Quân Tà về Huyền Khí.

Lại nói Quân Tà sau khi tẩy kinh phạt tủy, kinh mạch quanh thân đã quán thông, đạt đến cánh giới của cao thủ tiên thiên, nếu đơn độc so về kinh mạch cho dù là Chí Tôn Thần Huyền chân chính chỉ sợ cũng không bằng. Nhưng luận thực lực thì hắn còn lâu mới vươn đến, dù sao chỉ mới có gần một tháng công phu, đem một thân thể yếu ớt rèn luyện đến trình độ này đã là vô cùng kinh khủng rồi. Đây cũng là chỗ kỳ diệu của Khai Thiên Tạo Hóa Công, nếu là một công pháp khác, chỉ một tháng thời gian đến nhập môn còn khó đừng nói chi đến tu luyện. Mà Linh Lung Hồng Quân Tháp kết hợp với Khai Thiên Tạo Hóa Công lại có thể khai thông tất cả kinh mạch, đây chẳng khác gì đã mở ra một kho tàng tiềm ẩn trong cơ thể Quân Tà, chỉ còn chờ hắn đến lấy. Lấy thực lực Quân Tà bây giờ mà nói, nếu gặp phải quyết chiến sinh tử, cho dù là ngân phẩm huyền giả cũng rất khó chiến thắng được hắn. Còn nếu nói về ám sát, dĩ nhiên càng không thể so sánh được. Dù sao đó cũng là nghề của chàng mà. Việc hiểu rõ về kinh mạch giúp Quân Tà có thêm một bản lĩnh cổ quái, không nói quá, chỉ cần đưa hắn pháp quyết tu luyện Huyền Khí, hắn lập tức có thể mô phỏng hình thái vận hành của công pháp đó. Đương nhiên cũng chỉ là hình thái mà thôi, tuyệt không thể có uy lực tương đương. Nghĩ đến đây, Quân Tà không khỏi tức cười: Cũng chỉ là sao chép vẻ ngoài…



Ngày hôm sau, Quân Tà lại xuất hiện tại sân huấn luyện khiến mọi người chấn động. Huấn luyện hôm trước đã khiến cho bọn thị vệ thân thể vốn cường tráng ăn không tiêu, đến bây giờ trên người còn nhiều chỗ đau nhức, mà tam thiếu gia lại còn muốn tiếp tục. Sau đợt huấn luyện hôm qua, hầu như mọi người đối với tam thiếu gia đã có cách nhìn mới, thậm chí là một loại tâm tình kính nể, nhưng hầu hết mọi người đều nhận định hôm sau nhất định tam thiếu gia không thể đến được, đừng nói là muốn hay không, cho dù muốn thì thân thể kia cũng không chịu đựng nổi. Nhưng hôm nay nhìn thân hình Quân Tà thẳng tắp, ánh mắt sắc bén, trong lòng mọi người đều có ảo giác: Đây có phải là vị công tử bột lúc trước không? Tại sao hắn còn có thể tiếp tục thượng tràng?

Quân Vô Ý từ sớm đã đến sân tập, ngồi trên xe lăn ánh mắt nhìn chăm chú phía bên này. Quân Tà xuất hiện cũng có thể nói là ngoài dự liệu của hắn. Tình huống Quân Tà sau khi huấn luyện hôm trước hắn hiểu rõ, thật sự là vô cùng khắc nghiệt, với tố chất thân thể của Quân Tà có thể chịu đựng nổi đã là kì diệu, cho dù hôm nay Quân Tà có xuất hiện chắc chắn sẽ vô cùng uể oải, thậm chí là chật vật. Lấy cường độ buổi huấn luyện hôm qua, cho dù là lúc thân thể Quân Vô Ý còn hoàn hảo cũng chưa chắc có thể thoải mái hoàn thành, nhưng hắn thật sự không ngờ được, trạng thái Quân Tà lúc này so với đám đại hán kia còn tốt hơn rất nhiều. Chẳng lẽ buổi tập hôm qua không quá khó khăn như hắn nghĩ?

Lại một ngày huấn luyện với cường độ kinh khủng, lúc này bọn thị vệ kinh ngạc phát hiện, tốc độ Quân Tà hôm nay so với hôm trước tăng lên không ít, mặc dù cước bộ còn có chút không vững nhưng đã không còn ngả nghiêng, bộ dáng so với hôm trước tốt hơn rất nhiều. Còn chưa hết kinh ngạc, mấy ngày huấn luyện sau đó Quân Tà đã hoàn toàn đuổi kịp tiến độ của bọn thị vệ, thậm chí còn muốn hơn một bậc. Chuyện xảy ra khiến bọn thị vệ đều đỏ mắt: thực lực tăng với tốc độ như thế bọn họ thật chưa từng thấy qua, đừng nói là thấy, cho dù là nghe cũng chưa từng nghe. Nhưng tam thiếu gia trước mắt đã đem cái gọi là huyền thoại biến thành sự thật. Một công tử bột còn có thể làm được, đám tráng hán da dày thịt béo chúng ta tại sao không làm được?

Nhờ ý nghĩ này, sĩ khí huấn luyện lại một lần nữa tăng vọt. Mọi người đều có khát vọng tăng cường thực lực khiến huấn luyện tiến đến trình độ kinh khủng. Mọi người lúc này đều đỏ mắt cắn răng liều mạng huấn luyện. Bọn họ vẫn không biết trên người Quân Tà luôn có thêm tám bao cát trọng lượng không nhẹ, hơn nữa sáng sớm trước khi tập trung cùng mọi người hắn đã trải qua một đợt đặc huấn. Hơn nữa mấy ngày trôi qua Quân Tà lại càng gia tăng nội dung huấn luyện bản thân: trèo cao, chặt gạch, đạp bình, thông tí, nặc tung…

Quân Tà cẩn thận chia mười hai canh giờ trong ngày, một phút cũng không lãng phí.



Quân lão gia tử vào ngày thứ ba đã biết tin này, cũng âm thầm đến sân huấn luyện xem qua một lần, lão gia tử lập tức cảm thấy vui mừng cho tôn tử mình đã biết phấn đấu, nhưng cũng lo lắng hắn dục tốc bất đạt, huấn luyện quá sức sẽ không tốt. Nhưng sau đó nhìn Quân Tà huấn luyện mặt không đổi sắc, thân hình vững vàng ung dung tiêu sái, lão gia tử vô cùng cao hứng. Thậm chí vào lúc không ai để ý, lão gia tử một mình trong phòng nghêu ngao hát hai câu, sau đó phá lệ uống rượu một lần, tuy say nhưng vui, sau đó lảo đảo bước vào bài vị vong thê thì thầm to nhỏ suốt một đêm, sáng hôm sau mang khuôn mặt tươi cười đi ra, trên mắt còn ẩn vài giọt lệ già…

Một ngày trước lễ Kim Thu, thành Thiên Hương đã bắt đầu náo nhiệt. Mỗi người đều quần áo chỉnh tề, nơi nơi giăng đèn kết hoa, khách thập phương nô nức kéo đến, trung thu mỗi năm một lần quả thật vô cùng náo nhiệt.

Giữa trưa, Túy Tiên lâu.

Bọn thị vệ quây quần một chỗ, chiếm hai bàn, ở giữa bọn họ có hai người, đúng là Quân Tà cùng Đường Nguyên. Đường Nguyên ngồi đối diện Quân Tà không ngừng cau mày than thở. Mấy ngày nay tên mập mạp này có thể xem như ăn phải đại khổ đầu, lão gia tử Đường Vạn Lý cơ hồ đã đem đống thịt thừa trong cơ thể hắn lóc bớt một nửa. Đầu tiên là cấm túc, không cho rời khỏi gia môn nửa bước, sau đó chỉ cần lão gia tử nghĩ đến chuyện Huyền Đan bị trộm lại lập tức cho người gọi Đường Nguyên đến, mắng to một hồi, sau đó tát vài cài rồi cho hắn cút đi, còn về cơm ăn thì không nhắc đến, khi nào nhớ mới cho hắn ăn. Đường mập mạp vô cùng mất mặt, vụ suýt chút nữa thua mất lão bà của mình, nhạc phụ đại nhân bên kia đã mắng hắn thậm tệ, vị hôn thê dùng nước mắt rửa mặt cùng cái chết đe dọa, đòi từ hôn loạn cả lên. Thật sự không thể trách cô nương nhà người ta, nếu hôm đó thực sự thua thì không biết phải lo liệu thế nào. Phụ thân sau khi đánh lại nhịn không được tìm gậy muốn đánh tiếp, mẫu thân hắn đứng một bên muốn ngăn cản nhưng lại không dám, đám đệ đệ mỗi lần gặp hắn lại hỏi một câu: "Lão đại, khi nào đi Thiên Kim đường nhớ thông báo để đám tiểu đệ này cùng đi chiêm ngưỡng phong thái lão đại một chút…" Sau đó lại khoái trá cười to.



Khó chịu nhất là mỗi ngày hắn lại bị lão gia tử răn dạy N lần, hơn nữa trong lúc nghe lại phải quỳ gối trên bàn tính sắt. Dưới thể trọng của mập mạp, cho dù là bàn tính bằng sắt cũng không chịu nổi, trong thời gian này cũng đã có chút méo mó.

Dị Thế Tà Quân

Tác Giả: Phong Lăng Thiên Hạ

Quyển 1: Tà Quân Vấn Thế

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK