Mục lục
Binh Vương Chiến thần (full)
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Dịch Giả: KobayashiMidori

Từ biểu hiện sâu xa khó hiểu của Quân Vô Ý mà xem, tất nhiên có rất nhiều chuyện xưa a cất giấu trong lòng.

Lúc này Quân Vô Ý đang cố gắng áp chế sự khó chịu trong tâm. Nếu không, tức quá hoá rồ thì bao nhiêu cố gắng trước đây sẽ thất bại trong gang tấc!

Quân Chiến Thiên nhìn biểu tình trên mặt Quân Vô Ý, tựa hồ hiểu được cái gì, trong mắt không khỏi hiện ra vẻ buồn phiền.

- Đúng là nhiều năm không thấy, không biết hôm nay có khách quý từ xa tới, không kịp đón tiếp, thỉnh vào trong nói chuyện.

Quân Vô Ý ngồi bất động, chậm rãi nói, thanh âm hùng hậu vang xa, có vài phần trầm tĩnh. Ngay trong nháy mắt, Quân Tam gia đã bình tĩnh trở lại, trên khuôn mặt tuấn vĩ trở nên không còn bận tâm, đôi đôi mắt nhất thời trở nên thâm sâu không lường được. Người quay đầu nói với Quân Chiến Thiên:

- Phụ thân, là bọn hắn đến đây. Việc này người không cần ra mặt đâu, một mình con có thể đối phó.

Quân Chiến Thiên chậm rãi gật đầu, sắc mặt nặng nề.

Quân Khương Lâm mỉm cười đứng lên, nhẹ nhàng cản lại người phía sau xe lăn của Quân Vô Ý, nói:

- Để con đưa tam thúc đi.

Hắh chậm rãii đẩy chiếc xe lăn đi ra ngoài. Trong lòng lạnh lùng cười: "Thịnh Bảo Đường, quả nhiên có ân oán với Quân gia!"

Bên trong tiểu viện, có hai người trung niên áo trắng đứng cùng nhau. Cả hai đều anh tuấn, phong độ. Nhưng từ trong mắt Quân Khương Lâm nhìn ra được, hai người này tuy đứng cùng nhau, tư thế cũng không khác mấy, chia ra trái phải mà đứng, nhưng trong mắt hai người đều có ý thể hiện phòng bị đối phương.

Cho nên Quân Khương Lâm lập tức nhận định, hai người tuy ra vẻ hòa hợp, nhưng thật ra là đang phòng bị lẫn nhau! Hai bên tuy rằng cũng đến từ một nơi, nhưng nội tâm không hòa hợp, thậm chí còn có sát ý!

Khó trách ngày đó ở Thịnh Bảo Đường, phản ứng của Thịnh Bảo Đường đối với sự ra giá của mình lại mâu thuẫn đến vậy. E rằng sự mâu thuẫn đó xuất phát từ chính hai người này.

- Mộ huynh, từ biệt nhau nhiều năm, phong thái của huynh vẫn tốt như xưa!

Trên mặt Quân Vô Ý đột nhiên có chút vui mừng, nhưng phần nhiều là sựthương cảm hoài niệm. Hắn mỉm cười với một người trong đó, về phần người còn lại thì không thèm để ý tới.

Bạch y nhân này tiến lên một bước, cẩn thận xem kỹ khuôn mặt Quân Vô Ý, có chút kích động nói:

- Vô Ý tiểu đệ, đệ vẫn vậy, vẫn phong thái năm xưa. Nếu tiểu thư mà biết, chắc chắn sẽ…

Khi nói tới đây hắn đột nhiên dừng lại, cười áy náy nói:

- Vô Ý, mười năm qua đệ vẫn tốt chứ? Huyền khí tiến giai đến địa huyền rồi ah? Quả nhiên là đáng mừng.

Trên thực tế, lấy niên kỷ của Quân Vô Ý mà nói, bình thường có thể đạt tới cảnh giới địa huyền trung giailà đã có thể nói là đáng quý rồi, huống chi Quân Vô Ý đã tàn phế mười năm nay. Huyền khí tu vi không những không lùi mà còn tiến bộ, chắc chắn là vô vàn khó khăn.tuy nhiên, Quân Vô Ý cho dù tiến bộ như thế no, chung quy vẫn là người tàn phế. Chuyện này, lại không thể thay đổi, ít nhất trong mắt "Mộ huynh" này là như vậy.

Thời điểm nghe tới hai chữ "tiểu thư", trên khuôn mặt đã lâu không dao động của Quân Vô Ý hiện ra một tia thương cảm, mà cơ mặt cũng co giật thống khổ một hồi, một lúc sau mới trở lại bình thường. Mà trên mặt bạch y nhân còn lại, nhất thời cũng nổi lên một cỗ thần sắc kỳ quái, ánh mắt nhìn về phía Quân Vô Ý, sát ý lại gia tăng!

- Quân Vô Ý, nửa thân dưới của ngươi tuy rằng tàn phế, thành một cái phế vật, bất quá thoạt nhìn ngươi xem ra cũng là nghĩ thông suốt rồi nha, suy nghĩ được như vậy cũng xem như không tồi…

Bạch y nhân còn lại cười ha ha, nói móc trào phúng, câu nói này thái độ đúng là khác một trời một vực với người đầu tiên, giống như hắn có mối thù không đội trời chung với Quân Vô Ý.

- Các hạ nói đúng trọng tâm nha, tam thúc của ta chân tàn nhưng tâm không phế, nhưng nếu não các hạ mà tàn thì chắc chắn không có thuốc nào chữa được.

Quân Vô Ý còn chưa trả lời thì Quân Khương Lâm đứng phía sau hắn đã mở miệng, ngữ khí nhẹ nhàng tựa hồ không có phân lượng, nhưng một câu kia lại làm bạch y nhân tức giận đến mặt trắng bệt, trắng còn hơn cái áo hắn đang mặc.

- Quân Khương Lâm tiểu nhi, lần trước bổn tọa đại nhân đại lượng tha cho ngươi, tiểu tử ngươi lại không biết điều. Hôm nay dám trước mặt bổn tọa khoe khoang ngươi khéo mồm khéo miệng, ngươi nghĩ bổn tọa không dám giết ngươi sao?

Bạch y nhân lạnh lùng nhìn Quân Khương Lâm, trợn mắt, khuôn mặt vốn anh tuấn vì cái trợn mắt mà trở nên vài phần dữ tợn, vài phần khủng bố.

- Ha ha, lúc trước khác hôm nay khác các hạ ạ! Đây là chính lại đại viện của Quân gia, không phải ở Thịnh Bảo Đường của các hạ. Các hạ dám ở đại viện Quân gia kiêu ngạo ương ngạng đối với thiếu chủ ta như thế, các hạ nghĩ bản thiếu gia không dám giết các hạ hay sao? Các hạ có tin là chỉ cần bản thiếu gia ra lệnh một tiếng, các hạ sẽ bị chém thành thịt nát trong nháy mắt không?

Quân Khương Lâm thản nhiên nhìn hắn, nhãn thần trong mắt sắc bén.

- Ha ha ha …

Bạch y nhân kia ngửa mặt lên trời cười to, cười xong mới nói với Quân Vô Ý:

- Quân Vô Ý, đứa cháu này của ngươi, thật làm cho ta thưởng thức không thôi a. Hắn lại dám nói muốn loạn đao chém nát ta, ha ha ha. Quân Vô Ý, ngươi nói cho hắn biết, chưa cần nói đến Quân phủ các ngươi có thực lực này hay không, chỉ cần nói các ngươi có đảm lượng giết ta hay không đã là vấn đề rồi. Ha ha ha, thật sự là vô tri đến buồn cười, Thiên Hương thành đệ nhất vô tri hoàn khố quả nhiên nổi tiếng không bằng gặp mặt, gặp mặt lại càng biết tiếng, bội phục bội phục, đáng thương đáng thương!

- Tiêu Hàn, nơi này là Quân phủ, ngươi càn rỡ quá đáng rồi đó!

Bạch y nhân còn lại tức giận quát mắng:

- Nếu ngươi không muốn cùng ta tới đây, ngươi có thể lập tức rời đi! Nói loạn làm cái quái gì?

- Mộ Tuyết Đồng, ngươi nói đúng, nơi này là Quân phủ, ở trong này, ngươi cũng không có tư cách hô mưa gọi gió với ta!

Tên bạch y nhân Tiêu Hàn khuôn mặt xám xịt lại, không thèm quay đầu lại mà nói.

"Ha ha ha, thật sự là buồn cười, bởi vì trên đời này có nhiều người thích tự sướng như thằng ku này nên thế gian này mới có nhiều chuyện thú vị để xem". Quân Khương Lâm cất tiếng cười to:

- Ca ca này ah, ngàn vạn lần không nên xem mình quá trọng yếu, tự vấn lương tâm mình một chút, ngươi là quan lớn trong tổ chức của ngươi ah? Ngươi có thể đại biểu cho toàn bộ tổ chức sao? Quân gia ta cho dù giết chết ngươi, chủ tử của ngươi sẽ vì một cái mạng chó nhà ngươi mà cùng Quân gia ta gây chiến sao?

Quân Khương Lâm thương hại nhìn hắn:

- Hài tử đáng thương, nói cho ngươi biết một cái chân lý: Cho dù mọi người trên thế giới này chết sạch thì mặt trời vẫn mọc lên từ phía đông và lặn xuống ở phía tây. Ngươi ngàn vạn lần đừng có đem mình đặt cao quá, nếu không có một ngày ngươi sẽ té đau đó, mà nhiều khi té cắm mặt xuống " môi ở lại răng đi nhé" thì khổ! Ta nói lời chân thành, coi như dạy dỗ ngươi miễn phí. Haiz, ta, chính là một người thiện lương ah…

Bóng người chợt lóe, "ba ba ba. Hàng loạt âm thanh vang lên.

Bạch y nhân trong cơn cuồng nộ phi thân lại, giơ tay lên tát hắn.

Quân Khương Lâm trong tiếng cười to, "
xoát" một cái cấp tốc lui ra phía sau, bạch y nhân vẫn như hình với bóng đuổi theo, thân mình Quân Khương Lâm lắc trái lắc phải. Sau đó, Mạc Tà trúng một chưởng trên vai, nhưng trong khi trúng chưởng thì đầu gối và khuỷu tay của hắn cũng đồng thời vung lên.

Phốc phốc hai tiếng, sắc mặt bạch y nhân vừa xanh mét lại vừa trắng bạch, tư thế có chút không tự nhiên. Hai mắt hắn trở nên đỏ bừng như muốn phún hoả nhìn Quân Khương Lâm, tức giận đến mức muốn ngấu nghiến cả người Quân Khương Lâm rồi nuốt vào bụng.

Quân Khương Lâm tuy rằng nói năng lỗ mãng, nhưng đối với bạch y nhân mà nói, hắn vẫn là hậu sinh vãn bối. Dạy dỗ hắn một chút thì có thể, hưng tuyệt đối không thể giết hắn. Vì vậy, mười thành công lực thì bạch y nhân cũng chỉ sử dụng nửa thành để giáo huấn hoàn khố tiểu tử miệng lưỡi lợi hại này.

Chẳng lẽ hắn đường đường là một thiên huyền cao thủ, nói thế nào cũng có chút tự trọng thân phận; lại đi tranh chấp với một đứa hậu bối tiểu tử ngay cả ngân huyền cũng chưa đạt tới. Chuyện này mà truyền ra ngoài chắc người ta cười tới rụng răng.

Nhưng hắn lại tuyệt đối không ngờ là Quân Khương Lâm có thể phản kích lại sắc bén, thần tốc, chính xác, mà lại thập phần tàn nhẫn như thế!

"
Khuỷu tay đánh thẳng vào cổ họng mình, mà đầu gối lại nện thẳng vào hạ bộ! Mặc dù mình khinh địch, hoàn toàn không có phòng bị, tuy nhiên tên tiểu tử phương vị tấn công cũng quá mức hiểm độc đi, lựa chọn thời gian và cơ hội hết sức chính xác, nên với thân pháp của mình vẫn bị trúng chiêu. Chắc chắn là tên tiểu tử này có thể nhìn ra sơ hở của mình."

Nếu không phải huyền khí của Tiêu Hàn đã đến thiên huyền cảnh giới, dưới hai chiêu vừa rồi, hắn hoàn toàn có thể mất mạng, chết còn thảm hơn chữ "
chết"! Mặc dù vậy, cổ họng hắn cũng hết sức đau nhức. Dưới khố lại thốn vô cùng, dùng hết định lực toàn thân mới kềm được tiếng rên rỉ.

Tiêu Hàn tức giận hừ một tiếng. Cả người lam quang rực rỡ, muốn thực sự ra tay phế bỏ tiểu tử đáng giận này! Mộ Tuyết Đồng vội vàng ngăn lại, cả giận nói:

- Ngươi náo loạn còn chưa đủ sao? Cư nhiên cùng một đứa bé so đo như vậy! Còn có chút phong độ trưởng bối hay không?

Quân Vô Ý lạnh lùng nhìn Tiêu Hàn, trong lòng đã sớm quyết định, nếu hắn dám thực sự ra tay với Quân Khương Lâm, Quân Vô Ý sẽ liều mạng bại lộ thực lực của mình, bất kể hậu quả ra sao cũng phải toàn lực ra tay, giết hắn chết tại chỗ.

Tiêu Hàn hổn hển thở mấy hơi dồn dập, thanh âm khàn khàn, rõ ràng hai chiêu vừa rồi của Quân Khương Lâm đả kích hắn không nhỏ. Hắn cắn răng nói:

- Được! Hôm nay ta tạm thời buông tha tên tiểu tử này."


Nói xong trừng mắt nhìn Quân Khương Lâm:

- Tiểu tử ngươi nên cầu nguyện lão thiên là ngàn vạn lần đừng rơi vào trong tay ta đi!

Quân Khương Lâm hì hì cười, nói:

- Ngươi yên tâm, bản công tử đang hướng ông trời cầu nguyện, khi bản công tử có đủ thực lực hành hạ ngươi, mong ông trời cho bản công tử được gặp lại ngươi.

- Chỉ bằng vào ngươi? Ha ha ha…

Tiểu Hàn giận dữ cười lại, hừ mạnh, nói:

- Đời này vô vọng!

- Phải không ta? Đũng quẫn thằng nào mới trúng ba cái đá của ta, nhanh như vậy đã không đau đớn?

Quân Khương Lâm lạnh lùng thốt lên.

Tiêu Hàn kia vừa trả lời lại một cách mỉa mai, nghe xong Quân Khương Lâm nói thì chỉ biết há miệng thở dốc, lại không thể nói gì, Tiêu Hàn dù sao cũng là thiên huyền cao thủ, không thể nói khoả lấp trận đau vừa rồi, nhất là đối mặt với Quân Khương Lâm, so với con kiến còn yếu hơn!

Hắn biết rõ, vừa rồi bản thân hắn chưa sử dụng hết toàn lực, dù sao Quân Khương Lâm chỉ là một tiểu quỷ chưa tiến vào được ngân huyền cảng giới, với thiên huyền cao thủ mà nói thì chẳng qua là một con kiến mà thôi. Trên thực tế, cho dù là kim huyền, ngọc huyền cao thủ ở trong mắt thiên huyền cao thủ, vẫn chỉ là con kiến, nhưng oái ăm một điều là chính bản thân hắn vừa trúng hai chiêu của con kiến. Nếu hai chiêu đó mà do một người tu vi ngọc huyền phát ra thì hộ thân huyền khí của hắn đã chẳng có cái quái gì tác dụng, chỉ chờ tử thần tới lội cái mạng nhỏ của hắn đi thôi. Hắn vừa nghĩ tới thì lại cảm thấy cổ họng, hạ thể đau đớn, không khỏi nghĩ tới mà sợ. Đối với Quân Mạc vô cùng oán hận, trong lòng muốn diệt Quân Khương Lâm càng nhanh càng tốt.

!

Quân Vô Ý lạnh lùng nói:

- Tiêu huynh lần này đường xa mà đến, chẳng lẽ chỉ vì đấu võ mồm với cháu của ta sao?

Tiêu Hàn hừ một tiếng cuối cùng không trả lời. Mộ Tuyết Đồng cười cười, nói:

- Vô Ý, từ biệt mười năm, lần này rốt cục đến phiên ta được đi ra ngoài, cho nên, có người ủy thác ta mang đến cho đệ một kiện lễ vật.

Quân Vô Ý hô hấp dồn dập, thất thanh hỏi:

- Là nàng sao?

Dị Thế Tà Quân

Tác Giả: Phong Lăng Thiên Hạ

Quyển 2: Thiên Hương phong vân.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK