Mục lục
Sống Sót Trong Trò Chơi Với Tư Cách Một Barbarian
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Ánh sáng mặt trời và làn gió mát lùa qua những con phố.

Thưởng thức món thịt nướng tôi mua từ cửa hàng bên kia đường, kết hợp với rượu rum, một tiếng thở dài mãn nguyện tự nhiên thoát ra khỏi môi tôi.

“À, chính là cảm giác này.”

Đã bao lâu rồi tôi mới được tận hưởng một niềm vui giản đơn như thế này?

Sau nhiều tháng bị giam hãm trong thành phố Noark buồn tẻ, sự tương phản khiến khoảnh khắc này trở nên còn thỏa mãn hơn, khiến người ta không thể tự kiểm chế.

Tuy nhiên, không phải mọi lo lắng đều đã biến mất.

'Dù sao thì… cũng đã một tuần rồi.'

Auril Gavis, Lühensprache ,Hiệp sĩ Ánh sáng Jerome.

Đã khá lâu kể từ ngày hỗn loạn mà đủ loại nhân vật quan trọng đột nhiên xuất hiện trước mặt tôi.

Nhưng mà…

Thở dài.

Tôi vẫn bị kẹt ở thời đại này.

“Khi nào thì thứ này sẽ có tác dụng?”

Tôi lẩm bẩm một mình, theo thói quen loay hoay với Lịch sử Tàn chương, nhưng cũng có một điều may mắn trong sự chậm trễ này—tôi vẫn còn thời gian để bán hết trang bị của mình.

'Tôi có một số phỏng đoán về lý do tại sao thứ này vẫn im lặng…'

Dù vậy, tôi quyết định nghỉ ngơi và thuê một căn phòng trên mặt đất.

À, nhân tiện, chỉ có một căn phòng thôi.

Tôi định thuê hai cái, nhưng Amelia chế giễu ý tưởng đó và nói rằng bây giờ không có lý do gì để mua nữa.

Thành thật mà nói, tôi không thể không đồng ý với quan niệm sống của cô ấy.

Nhưng mà, suy cho cùng, chúng tôi đã gần như dính chặt vào nhau ở Noark trong nhiều tháng trời. Đã quá muộn để lo lắng về bất kỳ chuẩn mực nào giữa nam và nữ nữa.

“Lại uống rượu à?”

“Ồ, cô về rồi.”

“Tôi đã bảo anh phải khóa cửa khi tôi không ở nhà mà.”

Amelia, người đã ra ngoài từ lúc rạng sáng, bước vào và thản nhiên ném chiếc áo khoác lên giá. Tôi không thèm hỏi cô ấy đã đi đâu—tôi đã biết rồi.

Có lẽ cô ấy lại đi theo dõi chị gái mình lần nữa để xem cô ấy thế nào.

“Cô luôn bắt đầu cằn nhằn ngay khi bước vào.”

“Đó không phải là cằn nhằn…”

Tôi nhanh chóng chuyển chủ đề.

“Vậy, Laura thế nào rồi?”

Laura đã tỉnh lại cách đây ba ngày, sau khi tác dụng mạnh mẽ của loại thuốc nguyên mẫu Lethe's Blessing hết.

Vị linh mục đến làm tình nguyện tại bệnh viên đã chẩn đoán cô bị mất trí nhớ. Bây giờ cô tin rằng cái tên trên thẻ ID mà cô tìm thấy là của chính cô…

“Không phải Laura, mà là Shannon Ellaura.”

“À, đúng rồi.”

Chúng tôi nghĩ ra cái tên Shannon Ellaura cho cô ấy vì cảm thấy không an toàn khi sử dụng ID mà ông già đó cung cấp.

Vì thế, Amelia đã gặp khó khăn rất nhiều khi phải đổi thẻ căn cước và thay đổi tất cả hồ sơ trong bệnh viện.

“Vậy, cô ấy thế nào rồi?”

“Thật không may, có vẻ như chị ấy rất quan tâm đến vị linh mục tình nguyện. Chị ấy bắt đầu học đọc ngày hôm nay và tiến triển của cô ấy cực kỳ nhanh. Vị linh mục nghĩ rằng đó là dấu hiệu cho thấy trí nhớ của chị ấy đang trở lại…”

“Đừng lo lắng. Điều đó sẽ không xảy ra đâu.”

“Tôi không lo lắng về điều đó. Tôi lo lắng hơn về việc của chị ấy sẽ thu hút sự chú ý của một thành viên chính chức của Giáo hội.”

(Dịch giả-kun : tui cũng không hiểu sao tay Linh mục đó lại không phải thành viên chính thức của Giáo hội)

Lúc đầu, tôi không hiểu lắm ý cô ấy, nhưng rồi tôi hiểu ra.

“Bởi vì Tinh chất?”

“Đúng vậy. Sẽ rất đáng ngờ nếu một đứa trẻ thậm chí còn chưa đủ tuổi mà sở hữu Tinh chất.”

Nếu bị bỏ lại một mình, có lẽ cô ấy sẽ sống cả cuộc đời mà không nhận ra sức mạnh của Tinh chất bên trong mình.

Chỉ số sức khỏe của cô ấy có thể được coi là bình thường và nếu không có ký ức, cô ấy có thể sẽ không bao giờ biểu hiện bất kỳ khả năng siêu nhiên nào.

Nhưng…

"Ừm, đáng lo ngại đấy. Trong số tất cả những người sống ở Raphdonia, cô ấy lại thu hút được sự chú ý của một linh mục."

Nếu cuối cùng cô ấy lại sống gần với Giáo hội thì đó lại là một câu chuyện khác.

Vì Giáo hội có khả năng xóa bỏ Tinh chất nên có khả năng họ có thể phát hiện ra điều đó.

“…Có vẻ như việc mất trí nhớ của cô ấy quá bất thường nên sẽ bất ngờ thu hút sự chú ý.”

“Vậy, cô định làm gì?”

“Chúng ta còn có thể làm gì nữa? Chúng ta cũng đâu thể cưỡng chế xóa bỏ nó đi.”

Amelia nói rằng cô ấy sẽ tiếp tục theo dõi tình hình và tôi đồng ý với cô ấy.

Và thế là kết thúc chủ đề này.

“Nhân tiện, cô không nghĩ đã đến lúc nên thay đổi cách nói chuyện của mình sao?”

(Có khả năng đang nói đến tông giọng hay gì đó không thể miêu tả bằng chữ viết)

Khi tôi khéo léo nhắc đến chuyện đó, Amelia nhìn tôi với ánh mắt cảnh giác.

“…Cách nói chuyện của tôi?”

“Cô không thấy như thế này hơi quá trang trọng khi nói chuyện với một đồng đội sao?”

“Đồng đội?”

"Sao trông cô như chưa từng nghe thấy từ đó vậy? Đừng nói với tôi là cô quên mất thỏa thuận của chúng ta rồi nhé—"

“Không, tôi nhớ. Tôi chỉ không thấy điều đó liên quan gì đến cách nói chuyện của tôi.”

"Ừm, cũng không có mối liên hệ thực sự nào cả. Tôi chỉ tò mò muốn xem nếu coi nói khác đi thì sẽ thế nào thôi."

"…Cái gì?"

Amelia nhìn tôi chằm chằm bằng ánh mắt không bỉ, rồi thở dài.

“Anh… thật sự là…”

“Sao tôi lại không tò mò được chứ? Nghe cách cô nói chuyện hồi nhỏ, có vẻ như cô không phải lúc nào cũng nói chuyện như thế này.”

“Đó là…”

Amelia im lặng, một phản ứng bất ngờ.

Trước đây, cô ấy sẽ lờ tôi đi hoặc quát tháo, hỏi rằng liệu tôi có muốn kiếm chuyện với cô ấy không.

“Tôi sẽ… thử.”

“Hả?”

“Ý tôi là, tôi sẽ… cố. Như thế này có tốt hơn không? Hay tôi nên hạ tông giọng xuống nữa?”

Tốt hơn ư? Nghiêm túc đấy à?

Tôi đang cảm thấy hoảng sợ đây nayf.

Đến nỗi tôi không nói nên lời.

“Hm… 'Tốt hơn không?' nghe có vẻ nhẹ nhàng hơn, tôi cho là vậy. Anh nghĩ sao?”

Amelia đột nhiên bắt đầu nghiêm túc suy nghĩ về cách mình nói chuyện.

“Đ-Đợi đã. Không phải cách nói chuyện của cô thay đổi quá dễ dàng sao?”

“Chính anh là người bảo tôi thay đổi nó, Jandel.”

“Ừ, đúng vậy, nhưng mà.”

“Đừng hiểu lầm tôi. Gần đây tôi cũng đang nghĩ về điều đó.”

“Cô đã nghĩ về điều đó sao?”

“…Nếu là chị tôi, chị ấy hẳn sẽ cũng nghĩ thế thế. Và nếu anh cũng nói thế, thì chắc tôi cũng có vấn đề rồi.”

Ồ…

'Tôi chỉ muốn làm cho bầu không khí vui vẻ hơn một chút trước khi chúng ta đi vào vấn đề chính thôi.'

Nhận ra rằng mình có thể đã đi quá xa, tôi nhanh chóng cố gắng quay lại.

“Nghĩ lại thì có lẽ việc này cũng không phải chuyện gì to tát. Giọng nói quan trọng đến thế sao? Dù sao thì bản chất của một người mới là quan trọng nhất.”

Amelia có vẻ vẫn không đồng ý với những lời tôi nói nhưng cuối cùng cũng gật đầu khi tôi nói rằng ngay cả Misha, người cũng nói với một tông điệu tương tự, không hề làm tôi bận tâm.

“Thì ra là anh và Misha… có mối quan hệ như thế.”

"Uhm…"

Tại sao tôi lại nói thế?

Tôi chưa bao giờ kể với ai về điều đó trước đây.

“Ừm, nếu ngay cả người như anh cũng không để ý đến cách nói chuyện của cô ấy, tôi đoán là chắc anh nói đúng. Được rồi, tôi sẽ tạm gác vấn đề này lại.”

“…Lựa chọn đúng đắn.”

Vì cuộc trò chuyện này khiến tôi cảm thấy không thoải mái nên tôi nhanh chóng quay lại chủ đề chính.

“Dù sao thì, bây giờ chúng ta đã nghỉ ngơi đủ rồi, tôi nghĩ đã đến lúc chúng ta nên thảo luận nghiêm túc.”

“Một cuộc thảo luận… được thôi.”

Sau đó, Amelia ngồi đối diện với tôi và chúng tôi bắt đầu cuộc họp đã trì hoãn một tuần với lý do nghỉ ngơi.

***

Mục đầu tiên trong chương trình nghị sự là:

“Cô thực sự không liên quan gì tới Hiệp sĩ Hoa hồng sao?”

“Tôi không có. Tôi nghĩ chúng ta đã nói về chuyện này rồi.”

Có vẻ như Lühensprache đã đuổi theo Amelia vì nghĩ rằng cô là thành viên của nhóm đó.

Từ đó, có thể thấy hắn ta có rất nhiều ác cảm đối với tổ chức này...

[Ta sẽ cho vô thấy cảm giác mất đi thứ gì đó quý giá là như thế nào.]

Dựa trên những gì anh ấy nói lúc đó, có vẻ như anh ấy đã mất đi một người thân yêu vì họ.

Nhưng đó không phải là vấn đề chính ở đây.

“Tại sao lại nhắc lại chuyện này?”

Vào thời điểm đó, chúng tôi coi đó là một sự trùng hợp kỳ lạ, nhưng càng nghĩ về nó, tôi càng nghĩ đến một khả năng.

“Cô nói cho học cách sử dụng Aura từ một người phụ nữ cô tình cờ gặp ở Noark, đúng không?”

“Đúng vậy, cô ấy thích sự quyết tâm của tôi và dạy tôi một vài điều. Nhưng cô ấy chỉ cho tôi những điều cơ bản thôi. Phải rất laau sau đó, tôi mới đánh thức Aura của mình. Nhưng… chúng ta không phải đã thảo luận về điều này rồi sao?”

“Đúng vậy, chúng ta đã làm thế.”

Vào thời điểm đó, chúng tôi kết luận rằng người phụ nữ đó có khả năng là thành viên của Hiệp sĩ Hoa hồng.

Nhưng…

“Có khi nào, người phụ nữ đó là cô không?”

"…Cái gì?"

“Ý tôi là, thật kỳ lạ khi một người lạ lại tử tế như vậy với cô, không phải sao?”

Amelia, người luôn nhạy bén, đã nhanh chóng hiểu được ý tôi muốn nói.

“Ý anh là đó là một trong những điều chúng ta cần làm phải không?”

"Đúng vậy."

Đảm bảo rằng Amelia trong tương lai sẽ nhận được nền tảng cho Aura của mình. Đó có thể là nhiệm vụ được giao cho chúng tôi.

Nhưng…

“Đừng lo lắng. Không phải vậy đâu.”

Amelia kiên quyết bác bỏ khả năng đó. Tôi yêu cầu giải thích nhưng cô ấy chỉ nói rằng tôi có thể tin tưởng cô ấy.

'Nếu cô ấy chắc chắn như vậy thì có lẽ tôi đã sai rồi…'

Nếu vậy thì đó là tin tốt cho tôi.

Nếu đó là một phần của nhiệm vụ thì tôi sẽ phải ở lại đây thêm hai năm nữa.

“Được rồi, chúng ta hãy chuyển sang chủ đề tiếp theo.”

Chủ đề thứ hai là về Auril Gavis.

Ông già đa nghi này—ông ta sẽ là biến số gì trong tương lai?

Chúng tôi đã dành nhiều thời gian để thảo luận về vấn đề này. Và cuối cùng, câu chuyện kết thúc bằng cảnh Amelia mắng tôi.

“Tại sao anh lại liều lĩnh như vậy? Anh và ông ta có thể chia tay trong hòa bình mà.”

“Ý cô là sao? Ý cô là tôi nên tiết lộ tên và mặt mình sao?”

“Không phải vậy, nhưng ở giờ phút cuối cùng anh không nhất thiết phải trêu chọc ông ta.”

"Ồ…"

Cô ấy nói đúng.

Lúc đó tôi cảm thấy việc đó rất tuyệt, nhưng nghĩ đến việc ông già đó hẳn sẽ nổi giận sau đó khiến tôi thấy rùng mình.

“Anh làm tốt ở nhiều mặt, nhưng anh cần phải cẩn thận hơn với lời nói và hành động của mình.”

“…Đã hiểu.”

“Nếu anh đã nói như vậy, tôi cũng không tiếp tục truy cứu nữa… Anh nên cẩn thận một chút. Tôi nói tôi sẽ trở thành đồng đội của anh, nghĩa là tôi sẽ giao phó tính mạng của tôi cho anh.”

Tôi thực sự biết ơn sự tin tưởng của cô ấy, dường như điều đó vượt xa tình bạn thông thường.

'…Nhưng cô ấy không phải đã nói là sẽ không truy cứu thêm nữa sao?'

“Ahem.”

Sau khi hắng giọng để báo hiệu kết thúc chủ đề đó, tôi chuyển sang chủ đề tiếp theo. Đây chính là trọng tâm thực sự của cuộc họp của chúng tôi.

Làm thế nào để kích hoạt Lịch sử Tàn chương.

“Cụ thể, tôi muốn chúng ta thảo luận về nhiệm vụ được giao…”

“Nghe có vẻ như anh đã nghĩ ra điều gì đó phải không?”

Tất nhiên, tôi sẽ không nêu vấn đề này ra nếu không có lý do.

Ngoài khả năng đặt nền tảng cho Aura trong tương lai của Amelia, tôi còn có một vài ý tưởng khác.

Ý tưởng đầu tiên là thế này:

“Di vật Sáng thế…?”

Amelia nghiêng đầu khi nghe nhắc đến 'Di vật Sáng thế', nhưng cô không thể loại trừ khả năng đó.

Tất nhiên, tôi không nghi ngờ rằng tôi sẽ là người đánh cắp 'Di vật Sáng thế' sau 20 năm nữa...

Nhưng có thể bằng cách nào đó tôi sẽ tham gia vào sự kiện đó.

Giống như vụ việc trái tim của Barbarian.

Kết quả có thể đến muộn hơn nhiều, nhưng tôi vẫn có thể là nguyên nhân.

“Ừm, Di vật Sáng thế đặc biệt quan trọng với các Ác Linh. Điều đó có lý. Bạn cũng là một Ác Linh—”

“Suỵt.”

“À, lỗi của tôi. Tôi đã hứa sẽ không nhắc đến chuyện đó.”

Đây là vấn đề nhạy cảm với tôi, nhưng vì Amelia đã nhanh chóng xin lỗi nên tôi bỏ qua mà chỉ cảnh báo một chút.

Sau đó đến ý tưởng thứ hai.

“GM… đó là bí danh của người kế thừa cộng đồng từ Auril Gavis, đúng không?”

"Đúng."

“Nhưng tại sao lại là anh ấy?”

“Vào khoảng thời gian này, cộng đồng đã nằm trong tay anh ấy.”

Có vẻ hơi trùng hợp một chút, phải không?

Có lẽ tôi cần phải gặp anh ấy ở quá khứ và làm gì đó để trở về thời điểm ban đầu của mình.

“Cũng có thể lắm. Còn có ý tưởng thứ ba không?”

Tất nhiên là có.

Tôi ngay lập tức chia sẻ khả năng cuối cùng.

“Cất giấu những thứ tôi thu thập được ở đây để gửi lại cho tôi của tương lai. Đó có thể là nhiệm vụ cuối cùng của tôi.”

“Nghe có vẻ giống như một điều ước viển vông của anh vậy.”

Vâng, nếu cô nói theo cách đó, tôi đoán là tôi không có nhiều lý lẽ để bào chữa…

“Vậy, cô có ý tưởng nào về nhiệm vụ của chúng ta không?”

“Vẫn chưa… Tôi sẽ nói cho anh biết nếu tôi nghĩ ra điều gì đó.”

Tch, tôi đã hy vọng điều gì đó từ cô ấy.

Có chút thất vọng, nhưng một người lãnh đạo phải biết chấp nhận những thiếu sót của đồng đội mình.

“Được thôi. Vậy, cô đã bán hết trang bị chưa?”

“Hơn một nửa. Tôi có thể bán phần còn lại nhanh hơn nếu tôi hạ giá—”

“Không, cứ từ từ bán chúng với giá xứng đáng.”

“Nhưng bên trong có một số vật phẩm hiếm, giữ lại một ít không phải sẽ tốt hơn sao?”

À, cô ấy không hiểu rồi.

Trang bị cần được bảo trì.

Nếu không, theo thời gian, giá trị của nó sẽ giảm dần.

Thêm vào đó, việc bán những món đồ đã 20 năm tuổi sẽ gây ra nghi ngờ về nguồn gốc của chúng, vì vậy, ngoại trừ Demon Crusher vô giá, tốt nhất là chúng tôi nên vứt bỏ mọi thứ.

'Vấn đề thực sự là phải giấu nó ở đâu cho an toàn…'

Khi tôi vẫn đang suy nghĩ về tình huống khó xử này, cuộc trò chuyện đã chuyển hướng.

“Ồ, và còn điều nữa tôi cần nói với anh.”

“Hửm?”

“Hôm nay tôi nghe nói rằng một tinh chất cấp độ 3 sẽ được đem ra đấu giá tại sàn giao dịch trung tâm.”

“Một Tinh chất cấp 3? Tại sao họ không gửi nó đến Sàn đấu giá Sky?”

“Có vẻ như Công ty thương mại Alminus đang muốn thử một điều gì đó mới.”

Ừm, mục đích là nâng cấp sàn giao dịch trung tâm phải không?

Dù họ có làm gì đi nữa thì cũng không thể đánh bại được Sàn đấu giá Sky đâu, lịch sử đã chứng minh điều đó.

“Vậy thì, Tinh chất đó là gì? Hay là họ sẽ giữ bí mật cho đến ngày trước buổi đấu giá như Sàn đấu giá Sky?”

“Họ định làm thế, nhưng tin tức đã truyền đi khắp nơi vài 20 năm sau rồi, nên không quan trọng. Dù sao đó cũng là một cuộc đấu giá nổi tiếng.”

À, đây là một trong những đặc quyền của người du hành thời gian.

Khi tôi thúc giục cô ấy kể lại chi tiết, Amelia đã lên tiếng.

“Đó là Tinh chất của Vol-Herchan.”

Đây có phải là số phận không?

“……!!!!”

Trùng hợp thay đó lại là Tinh chất mà tôi vô cùng cần cho sự phát triển của mình.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
Hieu Le
27 Tháng hai, 2025 13:15
harem chặt luôn bro, tui đảm bảo
Nguyễn Bùi Anh Quân
27 Tháng hai, 2025 01:02
Mong truyện nhiều nữ chính chứ truyện hàn đa số 1v1 hoặc thái giám đọc nản thật
Nguyễn Bùi Anh Quân
27 Tháng hai, 2025 00:46
Những chú bot lịch sự
Nguyễn Bùi Anh Quân
27 Tháng hai, 2025 00:31
Truyện đỉnh vcl
Hieu Le
25 Tháng hai, 2025 18:05
ai bảo nvp như NPC đâu, đợi tới lúc tui dịch đến chương 400 xem, đỉnh cao plot twist, xoay đám nhân vật chính như xoay dế, cái gì cũng biết hết nhưng vẫn diễn như thật
tbviet
23 Tháng hai, 2025 16:54
Lần đầu đọc truyện Hàn. Hay và lạ quá.
Kukan
20 Tháng hai, 2025 05:25
Uk, đây gọi ý thức lịch sự ấy
Hieu Le
18 Tháng hai, 2025 22:18
lịch sự á bro, chứ mỏ hỗn lắm
namtiensinh
18 Tháng hai, 2025 21:47
2 bố nói chuyên y như con bot. ))
Hieu Le
18 Tháng hai, 2025 17:22
xin hãy cứ tiếp tục đồng hành cùng mình đi mình lấy danh dự ra đảm bảo là nó sẽ càng ngày càng hay, tam quan của mình rất chuẩn nên mấy main tính cách có vấn đề mình sẽ không thích đâu
Kukan
18 Tháng hai, 2025 06:49
à thì, mình đọc thấy mọi thứ khá ổn, chỉ là quả tích cách hơi khó nuốt, nv phụ nói chuyện cũng khá giống npc, mình đọc tầm 50 chương với có đọc truyện tranh rồi, cảm giác nhiều lúc như thể main đang chơi game thực tế ảo thây vì isekai á tác xữ lý rất không tốt ở mảng nói chuyện dẫn đến việc mỗi lần main nói thì mấy bố npc như bị hạ IQ, như đã nói ở trên thì có vẽ như tác và main đều đang k phân biệt được thế giới mà hai người đang focus vào, cảm giác như 2 người đang chơi game hơn là isekai. với main thì chỉ cần làm là sẽ có kết quả mấy đứa khác chỉ là npc, còn với tác thì main là nhân vật tác chơi chỉ cần làm những việc tác chọn thôi thì main sẽ nhận đc đồ mà k cần lo về hậu quả
Hieu Le
17 Tháng hai, 2025 09:48
cảm ơn bạn vì đã bình luận điều bạn vừa nói là một phần lý do mình thích bộ truyện này, tính cách nhân vật không phải đã hình thành thì sẽ không thay đổi từ cảm giác bất an khi vừa bị ném đến thế giới này và muốn lợi dụng tất cả, tâm tính của Bjorn sẽ dần dần chuyển biến để chấp nhận và yêu quý những người của thế giới này
Kukan
16 Tháng hai, 2025 19:51
Mọi thứ đều ổn trừ tính cách thằng main, main với con pháp sư đang trong quan hệ win-win, tự nhiên chương 41 bố main bătd đầu tống tiền với lý do hấp thụ tinh chất k theo kế hoạch, tiểu nhân vcl
Hieu Le
13 Tháng hai, 2025 14:05
cho cơ hội đối chứng nữa truyện này mình đăng 1 lần trên mtc rồi, nếu mà ai kiện thì cho mình cơ hội đối chất, mình chỉ cần ra chương theo kiểu ra 1 chương bỏ 1 chương là tụi nó im re liền
doanhmay
13 Tháng hai, 2025 09:52
nếu có bạn kiện bạn copy thì mình sẽ xóa truyện nhé
Hieu Le
10 Tháng hai, 2025 17:11
ông lại điêu, tui coppy của ai ấy, coppy từ gg drive của t về à
Lãnh Phong
10 Tháng hai, 2025 16:12
truyện này coppy phải tự làm đâu
Hieu Le
09 Tháng hai, 2025 12:23
ban đầu đang đăng thì bị web mtc xoá mất nên mình mò qua đây, ko có vấn đề bản quyền đâu
Hieu Le
09 Tháng hai, 2025 12:21
này là truyện hàn di một nhóm dịch tiếng anb dịch, mình xin phép anh bạn bên đó với điều kiện là chỉ dịch maya chương bạn đó mở free với lại ko được bán. còn nội dung tiếng việt là do mình tự gõ tay
doanhmay
05 Tháng hai, 2025 10:20
truyện này do bạn tự convert hay copy từ nơi khác về
doanhmay
24 Tháng một, 2025 09:17
bạn copy từ truyện mới qua à, TTV chỉ duyệt truyện mình tự làm thôi bạn, copy từ trang khác sẽ gây ra tranh cãi giữa 2 wed với nhau
BÌNH LUẬN FACEBOOK