Mục lục
Sống Sót Trong Trò Chơi Với Tư Cách Một Barbarian
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Một số người có thể coi đó là điều ngu ngốc.

Suy cho cùng, con người ai cũng phải chết một ngày nào đó, và trong một thế giới mà ai cũng đều trải qua mất mát ít nhất một lần thì những bi kịch như vậy trở nên quá phổ biến.

Một số người có thể ngạc nhiên.

Ai có thể nghĩ đến việc một người phụ nữ dường như không có máu và nước mắt sẽ bị hủy hoại chỉ vì cái chết của một thành viên trong gia đình.

Một số người có thể gọi cô ấy là yếu đuối.

Trong hai mươi năm, cô ấy không thể vượt qua được nỗi đau mà nhiều người khác đều có thể vượt qua được.

Ngay cả bản thân Amelia cũng không hoàn toàn phản đối những suy nghĩ này.

Nhưng…

Pooook!

Mặc dù vậy, nếu là chị gái cô, chắc chắn chị ấy sẽ làm như thế này:

Cô ấy vuốt tóc cô em gái nhỏ bé, luôn cần sự giúp đỡ của mình và nói, "Vất vả cho em rồi."

Bỏ qua nỗi buồn và cả lời khiển trách, chị ấy sẽ chỉ ôm chặt cô và nói: "Em làm tốt lắm".

Dù cho thế giới có coi cô là một người phụ nữ lạnh lùng, vô cảm và không biết cách thể hiện cảm xúc thì đối với chị gái cô, cô chỉ là một đứa em nhỏ hay khóc nhè và non nớt.

Bởi vì chị gái cô là người duy nhất trên thế giới này có thể nhìn thấy cô theo cách đó.

Đúng vậy, chị ấy chính là một người như vậy…

“Em… xin lỗi…”

“Cô đang xin lỗi ai thế?”

Amelia nhắm mắt lại, cố gắng phớt lờ cơn đau đang lan tỏa từ bụng.

"… Chị"

Cuối cùng, cô chẳng đạt được điều gì cả.

Trong hai mươi năm, cô đã luyện tập điên cuồng để chuẩn bị cho ngày hôm nay, nhưng vẫn chưa đủ để đánh bại người đàn ông này.

Cô thậm chí còn cố giải thích với hắn ta rằng cô không liên quan gì đến Hiệp sĩ Hoa hồng, nhưng hắn không nghe.

Cuối cùng, một trận chiến đã nổ ra, và cô đã tuyệt vọng kéo dài thời gian để mình và chị gái có cơ hội trốn thoát.

Nhưng đây đã là giới hạn mà cô có thể đạt được.

“Có phải có hiểu lầm gì không?”

Người đàn ông cười khẩy khi vặn thanh kiếm của mình.

Một cơn đau rát buốt chạy dọc vết thương của cô.

“Cô thực sự nghĩ ta sẽ để bọn họ trốn thoát sao?”

Cơn đau nhói kéo tâm trí cô trở về thực tại.

“Cô cũng cần phải chứng kiến những gì ta đã phải trải qua.”

Người đàn ông rút kiếm ra, khiến cơ thể Amelia ngã gục, và anh ta bắt đầu túm tóc cô kéo đi.

Những gì sẽ xảy ra tiếp theo thì quá rõ ràng.

[Để cô có thể biết được cảm giác mất đi thứ gì đó.]

Anh ta sẽ sát hại chị gái cô ngay trước mắt cô.

Giống hệt như ngày hôm đó.

Bụp!

Với mỗi bước đi, ngực cô lại thắt lại.

Ý thức của cô trở nên mờ nhạt, và mỗi lần cô chớp mắt, quang cảnh trước mắt lại thay đổi.

“Ta biết là các ngươi sẽ không đi được xa mà.”

Người đàn ông lẩm bẩm.

"Chị…"

“Đi đi! Chị sẽ lo liệu mọi việc ở đây!”

Những lời trao đổi cũng diễn ra vào ngày hôm đó.

“Amelia…!”

Thanh kiếm đó nhắm vào phiên bản lúc nhỏ của cô.

Và sau đó…

Phốc!

Chị gái cô ôm chặt lấy cô.

"Chị ơi…!!"

Giống như ngày xưa, thanh kiếm của người đàn ông đó đâm xuyên qua ngực chị cô.

'Cuối cùng, mình không thể thay đổi được điều gì cả…'

Cuối cùng, Amelia đã hiểu ra.

Đây chính là kết thúc cho ước nguyện kéo dài hai mươi năm của cô.

Cái kết có hậu khi họ chung sống một cách hạnh phúc chỉ có trong truyện cổ tích.

“Biểu cảm tốt lắm.”

Trên thực tế, tất cả những gì còn lại chỉ là một người phụ nữ yếu đuối và ngu ngốc đang ngã gục ở đó.

Xì!

Người đàn ông rút thanh kiếm ra khỏi cơ thể chị gái cô. Vào lúc đó, ý thức của Amelia lại trở nên mơ hồ, và cảnh tượng thay đổi.

Mùi hôi thối của máu tràn ngập trong cống tối tăm vừa nhạt bớt.

Đùng!

Tiếng ồn chói tai tràn ngập khắp lối đi.

“Sao cô lại khóc?”

Làn da lạnh lẽo bên dưới những ngón tay cô vẫn còn chút hơi ấm.

“Mọi chuyện vẫn chưa kết thúc đâu.”

Chưa kết thúc sao?

Ý anh ấy là gì?

Cô không thể nào hiểu được.

Nhưng…

"Cô vất vả rồi, bây giờ cứ để mọi thứ cho tôi và nghỉ ngơi đi."

Chỉ với một câu nói đó, sự căng thẳng tích tụ trong cơ thể cô như vừa tìm được van thoát khí, và cô từ từ nhắm mắt lại.

“Khi cô thức dậy, mọi thứ sẽ kết thúc.”

Đó là cảnh tượng cuối cùng mà ý thức của cô cho phép cô nhìn thấy.

****

Ngay khi Amelia mất đi ý thức, tôi đã hét lớn.

“Nhóc đang làm gì thế?! Mang chị gái của nhóc chạy đi!”

Đó là tiếng hét dành cho phiên bản của Amelia khi cô còn nhỏ, gọi tắt là Amelia Trẻ.

“A-à…!”

Cô bé do dự một lúc trước lệnh của tôi, nhưng rồi, với thân hình nhỏ bé của mình, cô bé cố hết sức nhấc chị gái mình lên và bắt đầu chạy.

Phù, giờ thì tôi chỉ còn cách để ông già lo nốt phần còn lại thôi…

Tôi chuyển hướng nhìn sang.

"Ngươi…!"

Lühensprache không giấu được sự hoảng loạn khi hắn nhìn xung quanh. Có vẻ như hắn ta đang cố kiểm tra xem Hiệp sĩ Ánh sáng có đến đây không…

'Anh chàng này thực sự buồn cười.'

“Nếu sợ như vậy, sao không chạy đi? Đứng đây thì có thể được lợi gì?”

Hắn ta không trả lời câu hỏi của tôi.

Hắn chỉ tránh ánh mắt của tôi bằng vẻ mặt lạ lùng.

“Khoan đã… chẳng lẽ anh ở đây vì đã bị lạc đường khi đang cố tìm đường ra sao?”

Tôi hỏi, nửa đùa nửa thật, nhưng sâu thẳm trong lòng, tôi cũng tự hỏi liệu điều đó có thực sự xảy ra không.

Hắn trả lời ngắn gọn.

“…Số phận đã dẫn ta đến đây.”

“Hả, đổ lỗi cho số phận à?”

Tôi không thể nhịn được cười, nhưng rồi tôi nhận ra rằng có lẽ “số phận” không hoàn toàn sai.

Nếu mọi thứ đều diễn ra theo đúng như những gì Amelia đã kể thì điều này có khác gì một số phận đâu?

Trong lúc tôi đang suy ngẫm về điều đó, hắn ta hỏi tôi một câu hỏi.

“À mà… Anh tới một mình à?”

"Đúng vậy."

Tôi chưa bao giờ là bạn với Hiệp sĩ Ánh sáng, nên tôi không có gì phải che giấu.

Có vẻ như chúng tôi đang ở trong khâu hỏi đáp nên tôi đã gật đầu và hỏi điều mà tôi luôn thắc mắc.

“Này, để tôi hỏi anh thêm một câu nữa. Tại sao anh lại ám ảnh cô ấy đến vậy?”

“…Ngươi không cần biết.”

“Ồ, nhạy cảm quá.”

Nói xong, tôi liếc nhìn Amelia. Vết thương của cô ấy đang lành lại rõ rệt.

Nhờ vào quyển trục tôi đã xé trước khi đục tường xông vào đây.

Nói một cách đơn giản, một liên kết gián tiếp đã khiến Amelia miễn nhiễm với tác động của [ Silence Command ].

'Nếu cô ấy còn tỉnh táo thì mọi chuyện sẽ dễ dàng hơn.'

Có chút thất vọng nhưng tôi có thể làm gì đây?

Để chiêu mộ được một người bạn đồng hành SSR, mức độ rắc rối này là xứng đáng.

Vì thế…

“Tránh ra. Giao nộp người phụ nữ này, và anh—”

"Ngươi đang nói gì thế, tên khốn nạn chỉ biết mỗi một trò?"

Tôi ngoắc tay với hắn ta.

“Dừng lảm nhảm và đánh nhau đi.”

Đây sẽ là trận chiến cuối cùng của chuyến du hành thời gian này.

***

“Hộc, hộc…”

Một cô gái nhỏ chạy dọc theo đường cống trong khi thở hổn hển. Cơ bắp của cô nóng rát, và hơi nóng từ tấm lưng đẫm mồ hôi của cô khiên cô khó chịu không tả nổi.

“Chị ơi… Chị vẫn ổn chứ…?”

Ngay cả khi chạy hết tốc lực, Amelia vẫn tiếp tục nói chuyện với Laura đang bất tỉnh trên lưng cô.

“…”

Không có phản hồi.

Nhưng cô vẫn tiếp tục tiến về phía trước, tuyệt vọng mà lờ đi cảm giác bất an đang lớn dần trong cô.

“Ugh…!”

Amelia, người đang chạy với tốc độ ổn định, mất thăng bằng và ngã. Không phải cô ấy vấp phải thứ gì đó—chỉ là đôi chân của cô đột nhiên không chịu chuyển động.

“Chị ơi! Chị có sao không?”

Thay vì lo lắng về mắt cá chân bị trẹo của mình, Amelia ngay lập tức kiểm tra Laura. Cô sợ rằng cú ngã có thể làm vết thương của chị gái cô trở nên tồi tệ hơn.

“Amelia…”

Laura dường như đã tỉnh lại sau cơn sốc, giọng nói của cô yếu ớt.

“Chị ơi! Không sao đâu! Chúng ta sắp tới nơi rồi! Đừng nói gì hết—”

"Một mình…"

Giọng nói yếu ớt của chị gái cô nhỏ dần, nhưng Amelia biết cô ấy muốn nói gì.

Cô muốn Amelia từ bỏ cô và đi tiếp một mình.

Nếu cô ấy còn đủ sức để nói, cô ấy sẽ đưa ra đủ mọi lý do để thuyết phục cô như là cô ấy đã không còn khả năng cứu chữa nữa, vì vậy Amelia phải sống sót.

Nhưng…

“Em xin lỗi, em không nghe rõ chị đang nói gì.”

Amelia giả vờ không nghe thấy, nhẹ nhàng đỡ cơ thể mềm nhũn của Laura.

Laura, người lúc nào cũng cao hơn cô 15cm, bây giờ thật nhỏ bé.

Và không biết có phải do cô tưởng tượng không, nhưng chị ấy cũng nhẹ đi rất nhiều nữa.

Cô biết rằng không phải là mình đột nhiên nhận được một luồng sức mạnh bí ẩn nào đó.

“Đây là… máu!!!”

Đó chính là do máu.

Khi dòng chảy sinh mệnh trong người chị gái cô trôi đi bớt, cơ thể của cô ấy một cách tự nhiên sẽ nhẹ đi.

Amelia đặt chị gái mình xuống tựa vào tường và xé áo của mình ra để ấn chặt vào vết thương. Sau đó, cô đổ hết tất cả thuốc mình có lên người Laura.

Cô đáng lẽ phải làm điều này sớm hơn, nhưng cô quá bận rộn để suy nghĩ thấu đáo.

'Tại sao mình lại ngu ngốc thế này…?'

Sự căm ghét bản thân tràn ngập trong cô.

Chị gái cô, người luôn bình tĩnh, sẽ xử lý tình huống này một cách hoàn hảo.

“Ugrr…!”

Khi thuốc bắt đầu chữa lành vết thương, Laura co giật trong đau đớn.

Trán và cổ cô ấy nổi đầy tĩnh mạch.

“Chị ơi! Xin hãy kiên trì…”

Amelia lại bế Laura lên lưng mình lần nữa.

Nhưng ngay lúc cô sắp đứng dậy.

Đùng!

Một tiếng động lớn làm rung chuyển cả lối đi.

Và sau đó…

Lạch cạch.

Trần nhà rạn nứt và đá bắt đầu rơi xuống.

Cùng lúc đó, cơ thể của Amelia bị mất thăng bằng và nhào về phía trước.

Có ai đó đã đẩy cô từ phía sau.

Thịch!

Ngay khi lấy lại thăng bằng, Amelia nhanh chóng quay lại.

Và ở đó cô nhìn thấy Laura.

Đó là một cảnh tượng quá tàn nhẫn để có thể là sự thật.

Phần thân dưới của người chị yêu quý của cô đã bị nghiền nát dưới một tảng đá lớn.

“Amelia…”

"Chị…"

Amelia tiến lại gần cô ấy trong trạng thái xuất đờ đẫn. Nhưng Laura đã đẩy tay cô ấy ra.

“Cái gì… chị đang làm gì thế?!”

Amelia hét lên.

Và sau đó…

Đôi mắt khép hờ của Laura hướng về phía cô.

“Đã có lúc… chị rất hận em.”

“Em biết. Nhưng chuyện đó sao cũng được. Bây giờ không phải lúc cho chuyện đó—”

"Nghe này…!"

Khi Laura hét lên, Amelia ngậm miệng lại.

Giọng nói của chị cô khô khốc và khàn khàn, nhưng lại có sức mạnh áp đảo khiến người ta không thể từ chối.

Chạm nhẹ.

Laura đặt tay lên má Amelia.

Và với giọng điệu nhẹ nhàng hơn nhiều, cô ấy nói.

“Cuối cùng… em đã có được thứ mà mình muốn.”

“…”

“Cuối cùng em cũng có được… cuộc sống bình thường mà em hằng mong muốn.”

Nước mắt chảy dài trên má Amelia.

Đó là mồ hôi hay nước mắt? Cô không thể biết được.

Nhưng có một điều chắc chắn.

Bụp!

Trái tim cô đập loạn xạ, như thể nó sắp nổ tung.

Có lẽ cô ấy đã biết từ lâu, bất kể cô ấy cố gắng phủ nhận thế nào đi nữa.

“Tại sao… Tại sao chị lại nói thế…?”

Lời nói của Laura không hề nhắc đến bản thân cô.

Như thể đây thực sự là kết thúc.

“Chị ơi… Đừng bỏ cuộc. Chị đã uống thuốc rồi, đúng không? Chỉ một chút nữa thôi, và chúng ta sẽ an toàn… Em sẽ xử lý tảng đá. Em nhất định có thể làm được… Được chứ?”

Trước lời cầu xin tuyệt vọng của Amelia, khuôn mặt của Laura vặn vẹo vì đau đớn.

Nhưng chỉ trong chốc lát thôi.

“Hãy quên đi… tất cả những ký ức đau thương ở đây.”

“…”

“Cuộc sống bình thường… cuối cùng cũng sẽ bắt đầu với em rồi.”

Laura cố gắng mỉm cười, đẩy những cơ mặt đang run rẩy của mình lên trên.

Và sau đó…

“…!”

Chuyện đó xảy ra trong chớp mắt.

Keng.

Laura đưa tay ra và rút lấy con dao găm đeo bên hông Amelia.

Và cô ấy đâm nó vào cổ họng mình.

Xoẹt!

"KHÔNG…!"

Amelia nhanh chóng rút con dao găm ra.

Cô đổ chút thuốc còn lại lên vết thương và cố gắng cầm máu bằng tay không.

Nhưng…

“Không, không, không…”

Nhưng như vậy là không đủ.

Máu đang chảy ra đột nhiên ngừng lại.

Thứ thuốc đang sôi lên vì phản ứng với vết thương cũng đã lắng xuống.

Hơi ấm dần tan biến khỏi bàn tay cô.

Máu vẫn còn dính, nhưng không còn nóng nữa.

“Aaa… Aaa…”

Amelia nhận ra.

Chị gái của cô đã không còn ở đây nữa.

“Áaaaaaaaaahh!!!”

Amelia hét lên và ôm chặt lấy thân trên của Laura.

Và ngay lúc đó…

Trần nhà lại sụp xuống lần nữa, đá rơi như mưa.

Ầm ầm…

Amelia nhìn thấy tất cả những dấu hiệu đó, nhưng cô không muốn di chuyển. Cô dự định sẽ ở lại với chị gái mình cho đến phút cuối cùng.

Nhưng thế giới tàn khốc này thậm chí còn không cho phép điều đó.

“…Ugh!”

Có ai đó túm lấy gáy cô và kéo cô về phía sau.

Bụp!

Đầu cô đập vào tường và tầm nhìn của cô trở nên mờ đi.

Trong cơn mê man, Amelia nhìn chị gái mình biến mất dưới đống đổ nát.

Và sau đó…

Tap.

Tiếng bước chân vang vọng.

Amelia theo bản năng quay đầu về phía phát ra âm thanh.

Một ông già đang bước về phía cô.

"Ai…?"

Ông già nhìn cô, nét mặt không hề thay đổi. Nhưng nếu nhìn kỹ, có vẻ như ông ta đang suy nghĩ điều gì đó.

Sau một lúc im lặng…

“Haiz, yêu cầu này thật quá mức.”

Ông già thở dài và nói.

“Auril Gavis. Đó là tên tôi.”

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
Hieu Le
03 Tháng tư, 2025 14:35
truyện đọc khá là cuốn đấy, dịch giả thì thật sự có tâm, xin gửi lời cảm ơn chân thành đến bạn
Hieu Le
30 Tháng ba, 2025 19:53
nhưng mà lúc tui mới đăng chương thì nó vẫn hiện lên ở chỗ truyện mới lên chương
trivu
30 Tháng ba, 2025 18:30
Truyện này đúng thật ko thể tìm trên app.
Hieu Le
29 Tháng ba, 2025 17:13
truyện về Diablo hả các bác, để e thử nhảy hố xem sao
Hieu Le
29 Tháng ba, 2025 14:38
nhân tiện thì thấy bà rồi, trong ba thành viên mới có một người đeo mặt nạ màu đen (Black Mask) chứ không phải mặt nạ động vật, theo thói quen đó giờ tui dịch thì chẳng lẻ gọi người đó là Đen, nghe racist quá. Ae có gợi ý nào không ?
Hieu Le
29 Tháng ba, 2025 14:31
anh em im lặng quá để thả bom cho vui. Chương 470 : .... Sau khi rời khỏi phòng chat, tôi lập tức vào Hooin Bàn Tròn. Tôi mặc bộ đồ vest màu navy thường ngày và đeo chiếc mặt nạ sư tử lên mặt. Thịch, thịch. Tôi đi qua hành lang trống hướng tới căn phòng chính nơi cuộc họp đang diễn ra. Nhưng đây là gì? “Hahaha! Cáo, lâu quá không gặp!” Bên trong hội trường Bàn Tròn, ngoài những thành viên thường lệ, còn có một số gương mặt mới mà tôi chưa từng gặp trước đây. Và không chỉ có một— “Ồ, anh hẳn là Sư Tử phải không? Rất vui được gặp anh!” “……” "Xin chào……" Có đến ba người.
Hieu Le
28 Tháng ba, 2025 14:49
tui đăng sai chương 296 mà k ai nhắc luôn, buồn
Hieu Le
25 Tháng ba, 2025 08:50
dịch giả cho mình xin nguồn tiếng anh với được không ạ
Trần Đình Tuấn
25 Tháng ba, 2025 00:36
bối cảnh fantasy phương tây thì tên tiếng anh hợp hơn đó, đằng nào nhân vật, địa điểm, item đều tiếng anh hết
TuanVIP
24 Tháng ba, 2025 22:05
Ý kiến mình là để tiếng Anh ạ, cảm ơn bác đã dịch :33
Hieu Le
24 Tháng ba, 2025 10:11
mọi người nghĩ t nên để tên kỹ năng bằng tiếng anh hay tiếng việt, ưu khuyết đều có hết. Tên tiếng việt thì tui sẽ tham khảo để cho nó một cái tên Hán việt ngầu ngầu, nhưng mà nhiều khi dịch ra nó không sát nghĩa hoặc nghe đụt lắm
binto1123
23 Tháng ba, 2025 00:33
Sao truyện này tìm trong thanh tìm kiếm k ra nhỉ? Cả app và web đều k thấy, dt cũ t tình cờ click vào xem nên còn, mà qua dt mới k thể tìm thấy luôn
Hieu Le
19 Tháng ba, 2025 09:08
có ae nào từng đọc bộ này bên mtc chưa, t đã từng đăng bên đó mà bị xoá mất. Hồi đó có chắc cỡ 6 người đọc thôi, k biết mấy ae đó có biết tui đăng lại bộ này bên ttv không
Bikaze
18 Tháng ba, 2025 17:48
Bộ này đọc bánh cuốn phết. Lâu lắm mới tìm được bộ viết về thời trung cổ hợp ý như thế này.
Hieu Le
18 Tháng ba, 2025 02:35
chạy dl nên lên chương trễ, sr ae
Hieu Le
16 Tháng ba, 2025 18:48
cái tên này, đọc ra nó bị cấn
Trần Đình Tuấn
16 Tháng ba, 2025 18:14
outlaw of the wasteland theo tui là hoang dã vô pháp giả
Trần Đình Tuấn
16 Tháng ba, 2025 13:40
sasuga sư tử sama . mô típ não bổ đúng là k bao h chán
zionkai
16 Tháng ba, 2025 05:07
Bác để tài khoản donate ở đây đi bác. Có gì mn thấy hay thì donate nhẹ nhẹ cho.
Hieu Le
15 Tháng ba, 2025 20:11
ok thks
Hieu Le
15 Tháng ba, 2025 20:05
đồng chí đã từng nghe qua, team Raven ?
Trần Đình Tuấn
15 Tháng ba, 2025 19:25
main chắc ngày xưa cũng chủ động chia tay bạn gái cũ surevcl
Trần Đình Tuấn
15 Tháng ba, 2025 15:23
vật phẩm có đánh số 7611 nhé, cực hợp với main nên ms k cho và sợ main chạy làng nên phải dặn và đổi liền sau khi đủ 5tr stones
Trần Đình Tuấn
15 Tháng ba, 2025 15:21
chương 123 là vật phẩm mà ông gấu cho main cầm đồ là necromancer's duplicity giúp người dùng miễn nhiễm sát thương trong thời gian ngắn khi nhận sát thương chí tử. lượt dùng còn 2/3 trc khi vỡ.
Trần Đình Tuấn
15 Tháng ba, 2025 14:16
team misha hay team erwin ae, tui team misha
BÌNH LUẬN FACEBOOK