Con quái vật trước đó còn uy hiếp tôi vừa bị thổi bay.
Vù!
Cơ thể mềm oặt của Jerome lơ lửng trên bề mặt cống, rồi tan thành những hạt sáng.
Một số vật phẩm còn ở lại, nhưng hầu hết đều vô giá trị. Thanh kiếm, áo giáp và các trang bị đắt tiền khác đều chìm trong ánh sáng và biến mất.
“Có phải là kỹ năng của Iblus không…?”
Tôi đã có linh cảm về Tinh chất vừa được sử dụng. Nhưng lúc này điều đó không quan trọng.
“……”
“……”
Cống thoát nước chỉ còn lại tiếng nước chảy.
Auril Gavis, người vẫn đang cười toe toét như thể khuôn mặt ông ta bị tê liệt, cuối cùng cũng lên tiếng.
“Tôi hỏi nhé, anh có phải là một Ác Linh không?”
Đó không phải là một câu hỏi mà là sự xác nhận cuối cùng.
Lúc này, ông ta đã chắc chắn rằng Nibels Entze, nhà thám hiểm xếp bậc sáu và không thể tìm thấy trong thành phố, thực sự là “Mặt nạ Sắt”.
'Dù vậy, ông ấy vẫn muốn nghe trực tiếp từ miệng tôi…'
Sau khi chứng kiến ông ta vô hiệu hóa hiệp sĩ hoàng gia mạnh nhất chỉ bằng một cái phất tay, tôi kích hoạt chế độ Barbarian Nho giáo và lên tiếng.
"Một Ác Linh? Tôi không chắc ông lấy ý tưởng đó ở đâu, nhưng tôi không phải. Thưa ông."
Trước giọng điệu lịch sự của tôi, Auril Gavis chế giễu.
“Nói dối.”
À, vậy là ông ta cũng có thể phát hiện ra lời nói dối ở đây.
Tôi đã dự đoán trước như vậy, nhưng tôi vẫn cảm thấy cay đắng khi nỗ lực của mình thất bại.
Nhưng không có thời gian để thất vọng.
Suy cho cùng, đây không phải thế giới trong cộng đồng. Làm sai ở đây có thể để lại một vài hậu quả về mặt vật lý.
Vì thế…
“Ha ha, không ai có thể lừa gạt được ông cả phải không, thưa ông. Ông thật sự là một người phi thường xuất chúng.”
Tôi nhanh chóng thay đổi lập trường.
Tiếp tục lừa dối ông ấy có lẽ sẽ giống như một sự xúc phạm, vì vậy tôi quyết định thừa nhận điều đó.
“Đúng vậy, tôi chính là người mà ông đang tìm. Tôi không ngờ lại gặp ông ở bên ngoài, nên không thể thành thật hoàn toàn được.”
“Bởi vì anh bị bất ngờ…?”
“Đúng vậy, tôi đã bị bất ngờ. Hơn nữa, tôi không hề nói dối, đúng không?”
Trước câu hỏi táo bạo của tôi, Auril Gavis cười khẩy.
“Ha ha, quả nhiên là như vậy. Nghĩ lại thì, anh cũng không hề nói dối.”
Đúng vậy. Lúc đó tôi không hề nói dối.
Ông ta hỏi về tình hình của thành phố đúng không?
Tôi nói rằng lãnh chúa đã hợp tác với lực lượng hoàng gia để phục kích Orcules.
Hỏi liệu có một tên Barbarian đã xâm nhập vào đây khoảng năm hoặc sáu tháng trước không?
Tôi trả lời rằng đã có một người và thậm chí còn vui lòng cung cấp tên người đó là “Bjorn, con trai của Thor”.
“Vâng, tôi không thể nào nói dối trước mặt ông được, thưa ông—”
“Nhưng vấn đề ở đây là.”
"…Xin lỗi ông vừa nói gì cơ?"
“Bị lừa dối theo cách đó còn khó chịu hơn nhiều so với phải nghe một lời nói dối.”
“À…”
Ông ấy nói có lý.
Có lẽ không có cách nào để lấp liếm được vấn đề đó.
“…Tôi xin lỗi.”
Tôi đã xin lỗi trước.
“Tôi mắc bệnh tâm thần.”
Sau đó tôi đưa ra một lời bào chữa.
“…Bệnh tâm thần?”
“Đúng vậy. Việc sống sót ở thế giới này buộc tôi phải lừa dối mọi người. Quen dần, lời nói dối cứ tự thốt ra một cách vô thức. Tôi thực sự không nên sống như thế này…”
Đây là trách nhiệm chung.
Nếu tôi nói môi trường đã khiến tôi trở nên thế này, thì chính ông già này đã đẩy tôi vào môi trường đó.
“Ha ha…”
Auril Gavis, người đột nhiên trở thành thủ phạm chính, cười khúc khích. Ít nhất thì lần này, ông ấy cũng mỉm cười bằng cả đôi mắt.
Có vẻ như thái độ trơ tráo của tôi khiến ông ta thấy thích thú.
Được rồi, tâm trạng đã thoải mái hơn rồi…
“À mà, ông đến đây vì tôi à?”
"Đúng vậy."
“Ừm, việc rình mò như thế này có vẻ hơi xâm phạm…”
Khi tôi ngừng nói và liếc nhìn ông ấy một cách ngượng ngùng, Auril Gavis hắng giọng.
“Ờ, nhưng nếu không thì làm sao tôi tìm được anh?”
“Ồ? Nhân tiện, tại sao cộng đồng lại đột nhiên đóng cửa? Tôi đã tự hỏi liệu ông có đuổi cổ tôi không.”
“À, đó là do một số tình huống đột phát.”
"Tinh huống đột phát?"
“Cứ hiểu là Hoàng gia đã nhúng tay vào đi. Bây giờ phần lớn đã được khôi phục rồi.”
“Ồ, vậy có nghĩa là tôi có thể gặp lại ông ở đó vào tháng sau phải không?”
“Không hẳn vậy. Tôi mới chuyển nhượng quyền sở hữu cho một người bạn. Anh vẫn có thể nhìn thấy tôi, nhưng sẽ rất hiếm.”
“Bạn bè, ý ông là GM à?”
“Đúng, chính là như vậy.”
Tò mò, tôi hỏi GM là ai, nhưng Auril Gavis không trả lời.
Không phải là ông ấy không thể nói với tôi. Cảm giác giống như ông ấy đang hờn dỗi vậy.
“Ồ, thực ra không có lý do gì để giữ bí mật cả… Nhưng hãy thử tự mình tìm hiểu xem.”
"…Xin lỗi ông vừa nói gì cơ?"
“Nếu anh chỉ coi tôi là một người xa lạ và cố tình giữ khoảng cách, tôi không còn lựa chọn nào khác ngoài việc hành xử như vậy.”
“À, tôi hiểu rồi…”
Với một người đã hơn 300 tuổi, ông ta chắc chắn là kiểu người dễ hờn dỗi. Nhưng đó là lỗi của ông ta vì đã tích hợp một cái máy phát hiện nói dối vào đầu mình.
“Nhân tiện, anh định duy trì cách nói chuyện đó đến bao giờ?”
"…Xin lỗi ông vừa nói gì cơ?"
“Trong cộng đồng, anh nói chuyện rất thoải mái, nhưng ở đây, anh cho tôi cảm giác thật lạ lẫm, như thể anh là một người khác vậy.”
“Haha, thưa ông, người ở đó chỉ là một lớp ngụy trang thôi.”
“Một lớp ngụy trang?”
"Đúng, một nhân vật khác, một người có thể nói như vậy. Một nỗ lực tuyệt vọng để không bị đánh giá thấp? Tôi sẽ không vô lễ với ông như vậy, thưa ông."
“Ừm, tôi không hiểu rõ lắm, nhưng tôi nghĩ tôi hiểu ý anh muốn nói.”
Auril Gavis gật đầu lặng lẽ.
Và rồi, có một sự im lặng ngắn ngủi.
Phải một lúc sau ông ấy mới nói tiếp.
“Dù sao thì, tôi đến đây để xem liệu chúng ta có thể bắt đầu lại mối quan hệ của chúng ta hay không.”
Lời nói của ông ta nghe cưa như lời của một tên người yêu cũ đeo bám vậy.
"…Xin lỗi ông vừa nói gì cơ?"
Tôi không thể đếm nỗi mình đã nói câu này bao nhiêu lần từ khi gặp ông già này, nhưng tôi vẫn không kìm lòng được.
“Tôi muốn chúng ta có một mối quan hệ thân thiện. Cả hai chúng ta đều có thể có lợi cho nhau, anh không nghĩ vậy sao? Thay vì quanh co vòng vo, chẳng phải sẽ dễ dàng hơn nếu chúng ta cùng làm việc với nhau sao?”
"Ồ…"
“Vậy nên, tôi mang đến cho anh một món quà.”
“Một món quà…?”
Tôi không thể không rùng mình khi nghe từ đó.
Tôi cảm thấy vừa phấn khích vừa lo lắng.
Ông ta đang có ý định gì vậy?
“Đừng lo lắng. Không có gì xấu đâu.”
“Ông có thể giải thích rõ hơn được không?”
“Như anh đã biết, tôi muốn anh mở ra Cánh cổng Vực sâu. Mặc dù tôi đã gọi đó là một món quà, nhưng cũng là vì lợi ích của ta.”
Trời ạ, sao ông ấy lại dài dòng thế nhỉ?
“Tôi hiểu rồi, vậy thì…?”
“Đó là một sức mạnh sẽ giúp bạn giữ kín danh tính của mình.”
Auril Gavis giải thích ngắn gọn về "món quà". Về cơ bản, ông ấy sẽ sử dụng thẩm quyền của mình để trao cho tôi một năng lực vĩnh viễn.
“Vậy thì, nếu tôi chấp nhận, tôi sẽ không bị ảnh hưởng bởi phép thuật xác minh nói dối hay vật phẩm thẩm vấn như Misaligned Trust (Niềm tin không đồng nhất), đúng không?”
“Chính xác. Lá chắn đó bảo vệ cơ thể của anh, nhưng nó sẽ không có tác dụng nếu tâm trí của anh không được cơ thể bảo vệ.”
“Không được cơ thể bảo vệ…?”
“Ví dụ như nơi anh được triệu hồi đến mỗi tháng.”
À, vậy thì nó sẽ không có tác dụng trong cộng đồng.
Điều đó có nghĩa là tôi không thể nói dối để giành được sự ủng hộ trong Hội Bàn Tròn.
“Vậy, anh nghĩ gì về món quà của tôi?”
Tôi đã suy nghĩ về món quà này một cách nhanh chóng.
Đây chắc chắn là một khả năng hữu ích.
Vì chính ông ấy đã giải thích, việc nhận được món quà sẽ bảo vệ tôi khỏi những vật phẩm như “Misaligned Trust”.
Nhưng…
'Tôi cảm thấy ông ta có thể đang âm thầm cố làm điều gì đó khác nữa.'
Tôi không biết nhiều về phép thuật.
Nếu Auril Gavis cài một phép thuật theo dõi hay thứ gì đó tương tự, tôi sẽ không có khả năng phát hiện hoặc loại bỏ nó.
Và vấn đề là…
'Tôi không thể từ chối.'
Ông ta chính là ông già đã đánh bại Hiệp sĩ Ánh sáng chỉ bằng một cái búng tay.
Nói một cách đơn giản, nếu ông ta có ý định xấu, ông ta có thể ép buộc tôi chấp nhận nó.
“Được rồi, ông làm luôn ngay bây giờ được không?”
“Thật ra, tôi đã làm rồi. Ngay khi tôi nhìn thấy anh lần nữa trong cống.”
“Thật sao? Tôi thậm chí còn không để ý…”
“Đó là chuyên môn của tôi.”
À, tôi hiểu rồi.
Vì vậy, ngay từ đầu tôi đã không có sự lựa chọn.
'Điều này thật là bực bội.'
Chẳng trách ông ta cứ nói để mọi thứ thì quá khứ.
(Dịch giả-kun : thần thiếp bất lực, khó mà dịch ra cái thì quá khứ sao cho nó tự nhiên lắm)
****
Sau khi cuộc thảo luận về “món quà” kết thúc, Auril Gavis đã lên tiếng một cách quyết đoán.
“Nói rõ ràng nhé, tôi không có ý định dùng vũ lực để kiểm soát anh đâu.”
Đó là tin tốt.
Tôi không biết lời hứa đó sẽ được thực hiện trong bao lâu, nhưng vẫn tốt hơn là bị bóp cổ ngay lập tức bằng phép thuật.
“Đúng như mong đợi từ ông, thưa ông. Đó là lý do tôi kính trọng ông.”
“Ha ha, anh giỏi nịnh nọt quá…”
Mặc dù tôi nói chuyện lịch sự và ông ấy cười khiêm tốn, cả hai chúng tôi đều biết rằng mình đang nói nhảm.
Nhưng trong cuộc sống và xã hội, ngay cả sự giả tạo cũng là một hình thức lịch sự.
Tôi mỉm cười và sắp xếp lại suy nghĩ của mình.
Tôi có hai lựa chọn để tiếp tục câu chuyện.
Thứ nhất,
“Haha, rất vui được gặp ông. Ông nói sẽ không dùng vũ lực đúng không? Được rồi, tôi có việc gấp nên đi trước đây… Giữ gìn sức khỏe nhé!”
Cố gắng thoát khỏi Auril Gavis và đi giải cứu Amelia.
Hoặc là..
Lợi dụng người cao tuổi.
Tận dụng tối đã sự giúp đỡ của Auril Gavis.
Không mất nhiều thời gian để quyết định chọn cái nào.
Tôi đã cố gắng tránh ông ta, nhưng rồi chúng tôi lại gặp nhau lần nữa. Và việc thoát khỏi ông ta là điều không thể.
Ngay cả khi tôi chọn phương án 1, lão già giống kẻ bám đuôi này chắc chắn vẫn sẽ theo dõi tôi.
'Chiếc mặt nạ sắt che mặt tôi có thể dễ dàng tháo ra nếu ông ta muốn, và việc tìm ra tên tôi cũng chẳng khó khăn gì.'
Nếu tôi bị buộc phải đầu hàng, tôi cũng nên nhận được gì đó từ việc này. Có vẻ như đó là lựa chọn hợp lý nhất.
'Tốt hơn là nên vắt kiệt hết sức lực của ông ta.'
Sau khi đã đưa ra quyết định, tôi thận trọng nói.
“Thưa ông…”
“Được, cứ nói đi.”
“Tôi có thể xin giúp đỡ một việc được không? Nếu ông đồng ý, tôi sẽ tiết lộ mặt mũi và tên thật của mình.”
“Khuôn mặt và tên của anh…?”
“Đúng rồi, chẳng phải ông vẫn luôn tò mò sao?”
“Đúng vậy, nhưng…”
“Chúng ta hãy cùng nhau làm một việc.”
Auril Gavis không trả lời ngay.
Ông ấy chỉ nhìn chằm chằm vào tôi.
Như thể muốn nói rằng: "Tên này đang định giở trò gì thế?"
***
Trong khi đó,
Amelia, người đang dẫn hai chị em Rainweilz đi men theo cống ngầm, đột nhiên dừng lại.
“T-Tại sao cô lại dừng lại…?”
Không có dấu hiệu của bất kỳ ai xung quanh.
Nhưng một trong những kỹ năng cốt lõi của cô vốn đang hoạt động lại đột nhiên ngừng hoạt động rồi.
Nói cách khác…
“Hắn ta đang ở đây.”
Kẻ Phản Bội, Ricardo Lühensprache, đang ở gần đó.
'Vậy thì, cuối cùng mọi chuyện lại lạp lại như thế này rồi…'
Chuyện gì đã xảy ra với Jandel, người đã chiến đấu với hắn ta?
Ý nghĩ đó xuất hiện đầu tiên, nhưng Amelia gạt nó sang một bên.
Cô đã hứa sẽ tin anh.
Hiện tại, đó không phải là vấn đề.
“Ý cô là… anh ta?”
Khi nghe Amelia lẩm bẩm, Laura giật mình.
Amelia đã từng kể với họ về việc Ricardo Lühensprache đuổi theo cô, để trả lời cho những câu hỏi về cánh tay bị cắt đứt của cô.
“Đúng, chính là hắn ta.”
Khi Amelia gật đầu xác nhận, cả hai cô gái đều căng thẳng vì sợ hãi. Hình ảnh anh ta tàn sát hàng trăm nhà thám hiểm chỉ vài giờ trước hiện lên trong tâm trí họ.
“Amelia, Laura.”
“…Vâng, vâng!”
“Nghe kỹ đây. Chúng ta sắp tới nơi rồi.”
Amelia đã giải thích nhanh chóng và ngắn gọn về con đường đi đến thành phố.
“Đi đi. Tôi sẽ cố gắng giữ chân hắn ta.”
Hai chị em có những phản ứng khác nhau.
“Tại sao Emily lại làm điều này cho chúng ta…?”
Cô hồi trẻ có vẻ rất bối rối.
Có vẻ như cô ấy không muốn bỏ rơi cô ở lại một mình.
Nhưng chị gái của cô, Laura, thì khác.
“Amelia, đến đây nhanh lên.”
"Nhưng…"
"Nhanh lên!"
Mặc dù có chút nghi ngờ và biết ơn, cô bé nhanh chóng nắm lấy tay chị gái và chạy dọc con đường.
Với Laura, cô bé trong tay cô là điều quan trọng hơn nhiều so với cảm xúc cá nhân.
“……”
Amelia dõi theo họ chạy trong khi nắm lấy tay nhau trong giây lát.
Cô không cần phải nhắm mắt để hồi tưởng lại kỷ niệm này một cách chi tiết.
Kết thúc của lối đi tối tăm đó.
Những ký ức về những gì cô đã trải qua ở đó.
Liệu cô có thể thực sự thay đổi tương lai đó không?
Vẫn chưa rõ ràng.
Nhưng…
“Những cô gái đó có vẻ rất quý giá với cô.”
Một giọng nam trầm ấm vang vọng nhẹ nhàng.
“Thật hoàn hảo.”
Cô quay lại và thấy Ricardo Lühensprache đang mỉm cười hung ác.
“Tôi sẽ cho cô thấy cảm giác mất đi những người mình yêu quý là như thế nào.”
Amelia nắm chặt con dao găm của mình.
Danh Sách Chương:
Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN

27 Tháng hai, 2025 13:15
harem chặt luôn bro, tui đảm bảo

27 Tháng hai, 2025 01:02
Mong truyện nhiều nữ chính chứ truyện hàn đa số 1v1 hoặc thái giám đọc nản thật

27 Tháng hai, 2025 00:46
Những chú bot lịch sự

27 Tháng hai, 2025 00:31
Truyện đỉnh vcl

25 Tháng hai, 2025 18:05
ai bảo nvp như NPC đâu, đợi tới lúc tui dịch đến chương 400 xem, đỉnh cao plot twist, xoay đám nhân vật chính như xoay dế, cái gì cũng biết hết nhưng vẫn diễn như thật

23 Tháng hai, 2025 16:54
Lần đầu đọc truyện Hàn. Hay và lạ quá.

20 Tháng hai, 2025 05:25
Uk, đây gọi ý thức lịch sự ấy

18 Tháng hai, 2025 22:18
lịch sự á bro, chứ mỏ hỗn lắm

18 Tháng hai, 2025 21:47
2 bố nói chuyên y như con bot. ))

18 Tháng hai, 2025 17:22
xin hãy cứ tiếp tục đồng hành cùng mình đi
mình lấy danh dự ra đảm bảo là nó sẽ càng ngày càng hay, tam quan của mình rất chuẩn nên mấy main tính cách có vấn đề mình sẽ không thích đâu

18 Tháng hai, 2025 06:49
à thì, mình đọc thấy mọi thứ khá ổn, chỉ là quả tích cách hơi khó nuốt, nv phụ nói chuyện cũng khá giống npc, mình đọc tầm 50 chương với có đọc truyện tranh rồi, cảm giác nhiều lúc như thể main đang chơi game thực tế ảo thây vì isekai á
tác xữ lý rất không tốt ở mảng nói chuyện dẫn đến việc mỗi lần main nói thì mấy bố npc như bị hạ IQ, như đã nói ở trên thì có vẽ như tác và main đều đang k phân biệt được thế giới mà hai người đang focus vào, cảm giác như 2 người đang chơi game hơn là isekai. với main thì chỉ cần làm là sẽ có kết quả mấy đứa khác chỉ là npc, còn với tác thì main là nhân vật tác chơi chỉ cần làm những việc tác chọn thôi thì main sẽ nhận đc đồ mà k cần lo về hậu quả

17 Tháng hai, 2025 09:48
cảm ơn bạn vì đã bình luận
điều bạn vừa nói là một phần lý do mình thích bộ truyện này, tính cách nhân vật không phải đã hình thành thì sẽ không thay đổi
từ cảm giác bất an khi vừa bị ném đến thế giới này và muốn lợi dụng tất cả, tâm tính của Bjorn sẽ dần dần chuyển biến để chấp nhận và yêu quý những người của thế giới này

16 Tháng hai, 2025 19:51
Mọi thứ đều ổn trừ tính cách thằng main, main với con pháp sư đang trong quan hệ win-win, tự nhiên chương 41 bố main bătd đầu tống tiền với lý do hấp thụ tinh chất k theo kế hoạch, tiểu nhân vcl

13 Tháng hai, 2025 14:05
cho cơ hội đối chứng nữa
truyện này mình đăng 1 lần trên mtc rồi, nếu mà ai kiện thì cho mình cơ hội đối chất, mình chỉ cần ra chương theo kiểu ra 1 chương bỏ 1 chương là tụi nó im re liền

13 Tháng hai, 2025 09:52
nếu có bạn kiện bạn copy thì mình sẽ xóa truyện nhé

10 Tháng hai, 2025 17:11
ông lại điêu, tui coppy của ai ấy, coppy từ gg drive của t về à

10 Tháng hai, 2025 16:12
truyện này coppy phải tự làm đâu

09 Tháng hai, 2025 12:23
ban đầu đang đăng thì bị web mtc xoá mất nên mình mò qua đây, ko có vấn đề bản quyền đâu

09 Tháng hai, 2025 12:21
này là truyện hàn di một nhóm dịch tiếng anb dịch, mình xin phép anh bạn bên đó với điều kiện là chỉ dịch maya chương bạn đó mở free với lại ko được bán.
còn nội dung tiếng việt là do mình tự gõ tay

05 Tháng hai, 2025 10:20
truyện này do bạn tự convert hay copy từ nơi khác về

24 Tháng một, 2025 09:17
bạn copy từ truyện mới qua à, TTV chỉ duyệt truyện mình tự làm thôi bạn, copy từ trang khác sẽ gây ra tranh cãi giữa 2 wed với nhau
BÌNH LUẬN FACEBOOK