Anh vẫn mặc đồ màu đen, dáng người cao lớn như cây đại thụ đứng trước mặt cô.
Cuối cùng cô đã nhìn vào mắt anh, sâu trong đôi mắt ấy vẫn có vẻ lạnh lùng.
Anh không nhận ra cô.
Không phải, chắc anh đã quên cô lâu rồi.
Dư Kiều chợt cụp mắt xuống cười, cô đang nghĩ gì vậy chứ?
Từ đầu đến cuối, cô chưa bao giờ tồn tại trong lòng anh thì làm gì có khái niệm nhớ hay quên.
Dư Kiều hít sâu một hơi, sau đó lại ngẩng lên, cô mỉm cười tươi tắn nhìn Tiêu Định Bân: “Chào anh Tiêu”.
Tiêu Định Bân nhìn cô gái trẻ trước mặt, dáng người cô sêm sêm A Kiều, cũng thấp hơn anh một cái đầu. Còn đôi mắt của cô rất giống A Kiều, nhưng trong mắt A Kiều chưa bao giờ có ý cười như vậy.
Dư Kiều đứng dậy, sau đó mỉm cười nhìn anh.
“Hôm nay thật lòng cảm ơn cô và Nhất Niệm, Dự An đã rất vui”, anh lên tiếng, giọng nói quen thuộc vang lên bên tai, Dư Kiều chỉ thấy các dây thần kinh trên người mình căng thẳng. Cô vô thức xoắn ngón tay, cố giữ giọng nói bình thường hết mức có thể: “Anh khách sáo rồi”.
“Tôi đã bảo với Nhất Niệm, sau này hãy thường xuyên đến chơi”.
“Như vậy thì làm phiền nhà ta quá”.
“Không sao, tôi và Dự An đều thích cô bé”.
Dư Kiều không nói gì nữa.
“Dự An, chúng ta về thôi, con mau chào Nhất Niệm với mẹ bạn ấy đi”.
“Anh Tiêu, anh chờ một chút, tôi có việc này muốn nói”.
Nói rồi, Dư Kiều đi tới bồn hoa, sau đó cầm hai cái túi giấy lên. Đây là quà Tiêu Định Bân đã tặng cho cô hôm Tiêu Dự An đến nhà cô ăn tối.
Dư Kiều đưa cái túi cho anh: “Món quà này quý giá quá, tôi với Gia Nam không nhận được”.
Tiêu Định Bân cúi xuống nhìn cái túi rồi nói: “Nhưng đây chỉ là chút lòng thành của tôi. Cô cũng biết đấy, Dự An không giống những đứa trẻ khác. Nhất Niệm là người bạn đầu tiên của thằng bé, cho nên tôi rất cảm ơn cô bé và cô…”
“Nhưng món quà này đắt quá, tôi không nhận được đâu anh Tiêu”.
Dư Kiều lại đưa chiếc túi cho anh.
“Nếu cô Tô không muốn nhận có thể đem cho hoặc vứt đi…”
Không biết tại sao, anh lại thấy buồn bực vô cớ.
A Kiều cũng vậy, ban đầu cô cũng không chịu nhận thuốc mà anh mua, nhưng thuốc của Tiêu Bình Sinh đưa thì cô lại cầm.
Dư Kiều sững người, bàn tay cầm cái túi không biết nên để đâu.
Một bàn tay nhỏ nhắn đã nhận lấy cái túi trong tay cô.
Dư Kiều ngạc nhiên nhìn sang thì thấy Tiêu Dự An tỉnh bơ cầm túi, sau đó nhét vào tay Tiêu Định Bân: “Bố đừng ép cô ấy”.
Tiêu Định Bân không khỏi nhướn mày, nhưng Tiêu Dự An đã đi về phía xe rồi: “Về nhà thôi!”
Tiêu Định Bân cầm cái túi rồi lại nhìn cô gái ở trước mặt.
Cô vẫn mở to mắt như chưa hoàn hồn, dáng vẻ này rất giống lúc Nhất Niệm ngạc nhiên.
Tiêu Định Bân chợt mỉm cười.
Thấy thế, Dư Kiều mới định thần lại, cô nhanh chóng nhìn anh rồi lại cụp mắt xuống.
Ánh đèn chiếu xuống đỉnh đầu cô, hàng mi dài che mất gương mặt trắng trẻo.
Nụ cười trên mặt Tiêu Định Bân dần tắt.
Lúc này, khi cô cụp mắt và mím môi, anh như nhìn thấy A Kiều của bốn năm trước.
Cô đứng trong vườn hoa, mặc cho anh châm chọc mà chỉ biết cúi đầu im lặng.
Lúc tủi thân hay buồn bã, cô cũng cố cầm nước mắt.
Trong bốn năm qua, thật ra anh rất ít khi nhớ đến cô, nhưng mỗi khi nhớ về cô, anh lại thấy tâm trạng rất tệ.
Thậm chí có một lần, anh còn nghĩ nếu lúc đó A Kiều còn sống, anh sẽ không khắt khe với cô nữa. Nếu vậy có phải cô sẽ không còn sợ sệt mỗi khi gặp anh không?
Tiêu Định Bân chợt tiến lên một bước, Dư Kiều giật bắn mình, nhanh chóng lùi lại nói: “Anh Tiêu…”
“Chú Tiêu ơi, chú sao thế ạ?”, Tô Nhất Niệm như cũng cảm nhận được sự kỳ lạ nên nhỏ giọng hỏi.
Tiêu Định Bân bừng tỉnh, anh nhìn sang Tô Nhất Niệm rồi giơ tay vuốt má cô bé: “Không, chú vừa nhớ tới một người”.
Trái tim Dư Kiều đập nhanh như đánh trống, ý của anh là…
“Chào chú Tiêu”, Tô Nhất Niệm ngoan ngoãn vẫy tay chào.
“Chào Nhất Niệm”.
Tiêu Định Bân lại nhìn sang Dư Kiều: “Chào cô Tô”.
“Vâng, chào anh”, Dư Kiều nhỏ giọng đáp lại, thấy anh đi về phía xe rồi mới thở phào một hơi.
Cô dắt Tô Nhất Niệm đi về nhà, Tiêu Định Bân ngồi trong xe nhìn bóng lưng cô biến mất rồi mới ngoảnh đi.
“Bố”, Tiêu Dự An lại lên tiếng, cậu bé nhìn Tiêu Định Bân với vẻ nghiêm nghị: “Bố đừng làm khó Tô Tô, sau này cũng thế”.
Tiêu Định Bân gật đầu: “Bố biết rồi”.
“Tô Tô tốt lắm”, Tiêu Dự An như đang nói với anh, mà cũng như tự nói với mình.
Tiêu Định Bân ngả người ra sau rồi nhắm mắt lại, nhưng sau đó trong đầu anh lại hiện lên hình ảnh cô cụp mắt mím môi.
Trái tim anh chợt đau nhói.
Anh muốn gạt đi mà không được.
Giống như bốn năm qua, rất nhiều lúc anh đã thuyết phục mình, anh chỉ thấy thương hại A Kiều mà thôi, chứ không có tình cảm gì hết, nhưng lần nào cũng thất bại.
Dư Kiều tắm cho Tô Nhất Niệm, sau đó dỗ cô bé ngủ rồi về phòng mình.
Cô nằm trên giường rồi thở dài một hơi, nước mắt cứ thế lăn dài.
Cô trằn trọc mãi mới vào được giấc, những bí mật không thể nói ra, những ngày tháng sống không bằng chết cách xa như từ kiếp nào.
Nhưng lúc này, toàn bộ ký ức ấy lại dội về như thác.
Cô như lại nhìn thấy một A Kiều yếu đuối, nằm co quắp trong nhà kho, đến khóc cũng không thành tiếng.
Cô cũng như nhìn thấy đêm mưa hôm đó, cô cầm ô đến vườn lan vì sợ anh bị dính mưa, nhưng cuối cùng lại bị anh châm chọc.
Cuối cùng là khi cô mang thai gần tám tháng, bụng đã rất lớn, Dư Tiêu Tiêu gọi cô vào vườn. Khi ấy, mắt anh đang tạm mất thị giác nên tưởng cô là Dư Tiêu Tiêu, anh vuốt ve cái bụng nhô cao của cô, sau đó dịu dàng mỉm cười.
Họ đã có sự tiếp xúc thân mật nhất giữa nam nữ, nhưng trong bốn năm qua, những cảnh cô thường nhớ đến nhất lại là hình ảnh anh vuốt ve bụng bầu của cô.
Dư Kiều chợt cuộn tròn người lại, cô ôm lấy hai đầu gối rồi để mặc cho nước mắt tuôn rơi.
Cô tưởng mình không còn yêu nữa, hay ít nhất thì tình yêu ấy đã phai nhạt.
Nhưng lúc này, cô thấy trái tim mình đau đớn. Cô đứng trước mặt anh, mà anh không nhận ra. Có lẽ hết đời này anh cũng không biết mình còn có một cô con gái tên là Nhất Niệm.