Mục lục
[Dịch] Vô Thường (Đường Môn Cao Thủ Tại Dị Thế)
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Đường Đỉnh Thiên nói:

- Phong nhi đã nói, chuyện cũ đã qua. Đến, uống rượu, hôm nay không say không về!

Dứt lời, lại cầm một vò, rung đùi đắc ý, cười ha hả không thôi, ẩn ẩn có chút say.

Diệp Dĩ Khô ở một bên đột nhiên mở miệng nói:

- Phong nhi, tráng hán lúc ban ngày liên thủ với ta và phụ thân ngươi, là ai thế?

- Hắn?

Đường Phong ôm bình rượu nâng lên miệng, nghĩ tới Lôi Tẩu, hơi ảo não một chút, từ khi hắn đuổi theo Chung Sơn, Chung Ảnh, đến bây giờ hắn vẫn chưa trở lại, chắc chắn đã lạc đường, không tìm thấy đường trở về Bạch Đế thành.

Đối mặt với Đường Đỉnh Thiên và Diệp Dĩ Khô, Đường Phong không cần thiết dấu diếm, nếu là hai năm trước, thế gian này chỉ có một mình Lâm Nhược Diên là người mà Đường Phong có thể bộc lộ tất cả bí mật, hiện giờ đã có ba người, trước mặt hai vị còn lại là Bạch Tiểu Lại.

Lập tức, Đường Phong đem chuyện mình tiến vào Bạch Đế Bí Cảnh gặp được Lôi Tẩu nói một lần, sau khi nghe xong, Đường Đỉnh Thiên và Diệp Dĩ Khô ngạc nhiên không thôi:

- Hắn là linh thú hóa hình nhân thể? Khó trách khí thế toàn thân cuồng bạo đến cực điểm, thực lực hùng hậu không giống nhân loại a.

Diệp Dĩ Khô nói:

- Ta quan tâm chính là thanh mộc kiếm trong tay hắn, như lời Phong nhi nói, thì chuôi Thiên Lôi Thần Mộc Kiếm đó đã được xem là một kiện thần binh rồi.

Đường Đỉnh Thiên sững sờ, lông mày nhíu lại, lẩm bẩm nói:

- Ta suýt nữa đã quên việc này.

- Chuyện gì?

Đường Phong nghi ngờ hỏi.

Diệp Dĩ Khô liếc hắn một cái, giải thích nói:

- Phong nhi ngươi biết bài danh của Thần Binh Phổ không?

Thấy Đường Phong gật đầu, Diệp Dĩ Khô lại nói:

- Từ xưa tương truyền, mười kiện thần binh, không nhiều không ít, nếu có thần binh xuất thế, tất sẽ có một kiện trên Thần Binh Phổ bị gãy!

Đường Phong hồ nghi nói:

- Lời này ai nói?"

Diệp Dĩ Khô cười khổ một tiếng:

- Trước bất kể là ai nói, nhưng lời này không giả. Từ xưa đến nay, nếu là thiên hạ có một kiện thần binh xuất thế, sẽ có một thanh trong số mười thân binh trước đó bị gãy, điều này đã được chứng minh qua nhiều năm tháng. Chuyện này xảy ra một lần vào mấy trăm năm trước, khi Thần Binh Phổ bài danh thứ tám Chính Dương Đao xuất thế, khi đó Thần Binh Phổ bài danh thứ tư Trùng Tiêu Câu bị gãy trong một trận đại chiến, Viêm Nhật Kiếm thuận đà tiến lên vị trí thứ tư.

- Thần binh cũng có thể bị phá hủy?

Đường Phong quả thực bị cả kinh.

- Thần binh cũng là vũ khí, vì sao không thể bị phá hủy.

Đường Đỉnh Thiên cười một tiếng.

Đường Phong không khỏi lo lắng, mở miệng nói:

- Nếu thật là như vậy, ngày đó Lôi Thần Mộc Kiếm xuất thế, đã có một kiện trong thập đại thần binh bị hủy sao?

- Đại khái là như vậy.

Đường Đỉnh Thiên gật gật đầu.

Đường Phong không khỏi lo lắng, những người thân cận với mình, có ba người cầm thần binh, Tần Tứ Nương Viêm Nhật Kiếm, Diệp Dĩ Khô Thủy Hàn Kiếm, cùng với Đường Đỉnh Thiên Khấp Huyết Thần Thương.

Nếu là một trong ba thanh thần binh này bị hủy, điều này nói rõ người cầm thanh thần binh đã tham gia một trận đại chiến kinh thế hãi tục, thần binh bị hủy, người có thể sống sao?

Nhìn ra lo lắng của Đường Phong, Đường Đỉnh Thiên nói:

- Không cần lo lắng, ta cùng Diệp nhi dù nói thế nào cũng là Linh giai cao thủ, vợ chồng kết hợp, trong thiên hạ chưa có đối thủ, huống chi, nếu thần binh của hai chúng ta có một kiện bị hủy, một kiện khác chắc chắn sẽ không tồn tại. Tao ngộ phải chuyện này chắc chắn không phải chúng ta.

Diệp Dĩ Khô nói:

- Ngược lại người tên Tần Tứ Nương ở Thiên Tú trong tông kia, lần này Phong nhi ngươi trở về nhớ để ý đến nàng một chút.

Đường Phong vội vàng gật đầu:

- Phong nhi nhớ rõ, bất quá Tứ Nương là người một lòng giúp đỡ chồng con, mai danh ẩn thế, chắc sẽ không trêu chọc phải cường địch nào đâu.

Nhưng nghĩ tới nghĩ lui, vẫn có khả năng Tần Tứ Nương gặp nguy hiểm lớn hơn một chút.

Xem ra phải mau chóng trở về Thiên Tú, giúp Tiếu thúc trông chừng Tần Tứ Nương một chút, bất quá Tiếu thúc cùng Đoạn thúc đi Đại Tuyết Cung lâu như vậy, chắc cũng đã trở về, việc ở đây đã ổn định, không cần bọn họ lưu lại.

- Này Phong nhi.

Vẻ mặt Diệp Dĩ Khô đột nhiên tươi cười nhìn Đường Phong, mở miệng nói:

- Ta nghe nói lần này ngươi tới Bạch Đế thành là để tìm một nữ hài đúng không? Tiểu Lại cô nương kia ta đã nghe ngóng một chút, là người không tệ, tuy niên kỷ lớn hơn ngươi một chút, nhưng loại chuyện này chúng ta sẽ không can thiệp, chỉ cần ngươi thích là được.

Đường Phong gãi gãi đôi má, có chút mắc cỡ.

Diệp Dĩ Khô khẽ cười nói:

- Ngươi yêu sâu sắc thật lòng cũng tốt, nhưng ngươi đã quên Tiễu Nhã của Đại Tuyết Cung rồi sao? Nha đầu Tiểu Nhã ý trọng tình thâm với ngươi như vậy, ngươi chớ làm tổn thương nàng đấy.

- Phong nhi minh bạch, Phong nhi minh bạch.

Đường Phong cúi đầu bất an.

- Chỉ là việc này con còn chưa nói với Lại tỷ.

Diệp Dĩ Khô nghe Đường Phong trả lời như thế, không khỏi thở ra, nói:

- Ngươi thông suốt hơn cha ngươi rất nhiều, trong chuyện này hắn quá mức ngu muội.

- Chuyện này liên quan gì đến ta?

Đường Đỉnh Thiên kêu oan. Diệp Dĩ Khô trừng mắt liếc hắn, nói:

- Nếu như một nam nhân không thích một người con gái, ngàn vạn lần đừng ở trước mặt nàng triển lộ mị lực của mình, làm cho người khác nhớ thương, sau đó lại không dung nạp người ta, loại nam nhân này rất hèn hạ vô sỉ.

Đường Đỉnh Thiên cải bướng:

- Ta chỉ tốt với mỗi mình ngươi, ngươi còn chưa hài lòng sao!

- Không phải ta không thỏa mãn, chỉ đồng tình với nữ nhân bị ngươi làm tổn thương mà thôi, suy bụng ta ra bụng người, nếu đổi lại là ta, khẳng định sẽ đau khổ suốt đời.

Diệp Dĩ Khô thở dài một tiếng, quay đầu nhìn về phía Đường Phong, tận tình khuyên bảo nói:

- Nam tử hán đại trượng phu dám làm dám chịu, làm việc quả quyết, không nên là nam tử lo trước lo sau sợ được sợ mất. Ba vợ bốn nàng hầu có gì không được? Những người buôn bán nhỏ, những người đầy tớ bình thường của có ba vợ bốn nàng hầu, Phong nhi nhà ta là nhân trung chi long tại sao lại không thể?

Đầu Đường Phong đổ mồ hôi lạnh, không nghĩ tới lão nương nhà mình lại dạy mình những điều này. Bất quá lời này cũng có lý, tuy Đường Phong không muốn cái gì ba vợ bốn nàng hầu, nhưng giống như Diệp Dĩ Khô đã nói, nếu không nguyện ý tiếp nhận một nữ nhân, thì ngàn vạn lần đừng ở trước mặt nàng triển lộ ra mị lực, hấp dẫn lực chú ý của nàng.

Đường Đỉnh Thiên ở một bên nhìn Đường Phong lựa chọn mà nhíu mày, nói:

- Nam nhân có mị lực lớn cũng là một chuyện sai lầm.

Hai nam nhân một lớn một nhỏ nhìn nhau một cái, bất đắc dĩ cười khổ một tiếng, giơ vò rượu lên đụng một phát, chén chú chén anh lại bắt đầu.

Sau nửa đêm, một nhà ba người có chút việc đã nói hết với nhau, Đường Phong lại nói kinh nghiệm phát triển suốt mười mấy năm nay, còn Diệp Dĩ Khô lại nói về chuyện thú vị khi xâm nhập vào các tông môn. Dù sao vừa mới đoàn tụ, không ai muốn lại tách ra, đêm dài dài đằng đẵng, có rượu làm bạn, ba người tận hưởng niềm vui gia đình, vui vẻ hòa thuận.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK