Mục lục
[Dịch] Vô Thường (Đường Môn Cao Thủ Tại Dị Thế)
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Mấy ngày nay đến giờ Đường Phong cũng quen với cách coi thường người Linh Mạch Chi Địa ở đây, ngay cả Phương Kiệt chỉ là đệ tử dược viên cũng như thế, đây là một loại tư tưởng thâm căn cố đế. Thực tế nếu đem Phương Kiệt và Chu Tiểu Điệp so sánh với nhau thì ngay cả một phần tư chất của Chu Tiểu Điệp hắn cũng không có.

- Nữ đệ tử này quả nhiên có vận khí thật tốt, sư đệ có biết nàng tên gọi là gì không?

Đường Phong bày ra vẻ mặt ao ước hỏi.

- Cụ thể là gì ta cũng không rõ lắm, chỉ nghe nói nàng là họ Chu, hơn nữa mấy ngày trước còn đi tới dược viên một lần.

- Cái gì?

Đường Phong kinh hô nói.

- Sư huynh làm sao vậy?

Phương Kiệt nghi hoặc nhìn Đường Phong.

- Không có việc gì, không có việc gì.

Đường Phong đã có thể khẳng định người mới bị Liễu Như Yên thu vào trong tông môn chính là Chu Tiểu Điệp, chỉ là hắn thật không ngờ dĩ nhiên mấy ngày trước Chu Tiểu Điệp đã tới dược viên một lần.

Vừa nghĩ tới điều này hắn vô cùng hối hận, nếu như đến sớm Trảm Hồn Tông vài ngày trước chẳng phải là có thể gặp được mặt?

Phương Kiệt nhìn hắn hiếu kỳ vô cùng, cũng không để ý nhiều nói

- Chúng ta ở trong dược viên bồi dưỡng những dược liệu này đều để cung ứng cho các phong khác, đại đệ tử của Liễu phó tông chủ Tô Kinh Luận sư huynh tinh thông luyện đan, chỗ dược liệu kia là do Tô sư huynh viết ra bảo nàng tới dược viên lấy một ít về để luyện đan, ta đã mang ra cho nàng nhưng tiểu nha đầu kia không hề có lễ phép. Một lời cảm ơn chưa nói lại còn trừng mắt lạnh nhìn ta, nếu không phải nhìn nàng là đệ tử của Liễu phó tông chủ thì sư đệ sớm đã bạt tai một cái rồi.

Vẻ mặt Đường Phong âm trầm, không phải bởi vì Phương Kiệt nói Chu Tiểu Điệp như vậy mà bởi vì tình hình của Chu Tiểu Điệp hiện giờ rõ ràng không tốt lắm, nếu sống trong Trảm Hồn Tông thoải mái thì làm sao nàng sẽ trừng mắt với một người xa lạ? Mặc dù Tiểu Điệp có nghịch ngợm một chút nhưng tóm lại là một tiểu cô nương nhanh nhẹn hoạt bát và rất rộng rãi.

- Chẳng qua ta cũng không phải giáo huấn nàng, lúc này tới đã bị người khác giáo huấn qua, trên mặt còn có một dấu tát, nhìn qua rất thê thảm.

Phương Kiệt đang nói chuyện đột nhiên cảm nhận được khí tức lạnh lẽo lan tới, toàn thân hắn cả kinh lạnh toát.

Ngẩng đầu nhìn lại chỉ thấy vẻ mặt của vị sư huynh mới nhập môn âm u như mặt nước trong đêm, trong ánh mắt chớp động kia lộ ra một tia sát ý.

- Sư… Sư huynh?

Phương Kiệt lại càng hoảng sợ, chung quy hắn cũng chỉ ở trong Phù Vân Sơn tuy luyện, căn bản không hề trải qua đại chiến sinh tử nào, thỉnh thoảng cũng chỉ luận bàn với mấy vị huynh đệ sư tỷ có quan hệ không tồi mà thôi, còn chưa từng cảm thụ qua loại sát ý băng lãnh này.

- Nàng bị người đánh sao?

Đường Phong cực lực khống chế lửa giận trong lòng, mở miệng nhàn nhạt hỏi.

- Vâng, cái tát kia chung quy cũng không thể là nàng tự mình đánh mình, tuy rằng không rõ ràng nhưng tuyệt đối không sai.

Dừng lại một chút, Phương Kiệt lại hỏi:

- Sư huynh nhận thức nữ tử này sao?

- Không nhận ra!

Đường Phong ngẩng đầu nhẹ nhàng thở ra một hơi mỉm cười với Phương Kiệt:

- Đánh người không đánh vào mặt, mắng người không nên nói rõ điểm yếu, ta bình sinh không quen thấy người khác làm chuyện như vậy.

- A.

Phương Kiệt mơ mơ màng màng gật đầu.

- Chẳng qua từ khi tiểu nha đầu này nhập môn luôn được sự sủng ái của Liễu phó tông chủ, nói không chừng sẽ khiến mấy vị sư huynh sư tỷ kia đố kị thành hận, vừa lúc Liễu phó tông chủ không ở trong tông môn liền nhân cơ hội giáo huấn nàng một chút.

Trước đây mấy ngày Liễu Như Yên còn đang ở Loa Thành chưa kịp trở về Trảm Hồn Tông, Phương Kiệt nói lời này thật ra có chút căn cứ.

- Vậy lúc nào nàng sẽ trở lại dược viên?

Đường Phong hỏi.

- Chuyện này không nói chính xác được, phải nhìn xem lúc nào Tô Kinh Luận sư huynh cần lúc nào, không chừng ba ngày sẽ lấy một lần, cũng không chừng mấy tháng tới một lần.

Phương Kiệt cười nhìn Đường Phong:

- Sao vậy, sư huynh thương cảm tiểu nha đầu kia, có ý tứ với nàng sao? Lại nói nàng lớn lên thực sự không tệ, giống như làn nước trong veo không tì vết…

- Có người tới, hẳn là vào lấy dược liệu.

Đường Phong cắt đứt lời của Phương Kiệt, chỉ vào lối vào dược viên nói.

Phương Kiệt ngẩng đầu lên nhìn vội vã buông cây quạt trong tay ra hướng Đường Phong nói:

- Sư huynh giúp ta trông lửa một chút, ta đi thử xem thế nào.

Chờ Phương Kiệt đi rồi Đường Phong mới cầm lấy cây quạt mà nhẹ nhàng quạt, trong đầu trùng trùng tâm sự, hôm nay chỗ ở của Chu Tiểu Điệp cũng đã tìm hiểu được, hiện giờ chỉ xem có cơ hội để tiếp cận nàng được hay không.

Tuy rằng nàng cũng có thể quay trở lại chỗ này nhưng mà chung quy Đường Phong không thể chờ như vậy, giống như lời của Phương Kiệt nói, nếu vạn nhất mấy tháng liền nàng đều không cần dược liệu thì chẳng phải uổng phí công phu sao?

Mấy ngày kế tiếp Đường Phong một mực cố gắng quen thuộc tình hình bên trong Trảm Hồn Tông, những cuộc nói chuyện giữa hắn với Phương Kiệt đều thu được rất nhiều tin tức hữu dụng trong đó.

Cuộc sống của đệ tử trông coi dược viên cũng rất nhẹ nhàng, chỉ cần trông coi hơn mười mẫu dược liệu trong đó. Không cho linh thú mấy dặm chung quanh xâm nhập vào, nếu có con nào vào thì phải đuổi hoặc giết ra ngoài, mặt khác tất cả những người tiến vào trong dược viên cũng cần phải ghi lại vào trong danh sách.

Mỗi ngày chỉ có hai canh giờ là thời gian bận bịu, còn thời gian còn lại thì tự chi phối, điều Phương Kiệt quan tâm nhất chính là thân phận của Đường Phong, thứ hai chính là kiến thức của Đường Phong, đối với Đường Phong hắn vô cùng cung kính, ngoại trừ nói chuyện phiếm với nhau hàng ngày thì thời gian thừa đều dùng để đả tọa tu luyện.

Thân ở trong sơn cốc, Đường Phong phát hiện ngoài ý muốn rằng mình có thể tu luyện được Linh Quyết, tính chất của linh mạch dưới chân Phù Vân Sơn tương đối tốt bằng không cũng sẽ không như vậy. Nhận thấy được điểm này tất nhiên Đường Phong càng cần cù tu luyện, không dám có chút lười nhác nào.

Sau khoảng mười đêm từ khi tiến vào trong dược viên, Đường Phong chuẩn bị hành động.

Đợi nhiều ngày như vậy mà Chu Tiểu Điệp cũng không quay trở lại dược viên nữa, với cả sự lý giải của hắn đối với Trảm Hồn Tông cũng không còn ít, tất nhiên Đường Phong không thể chờ đợi.

Vào ban đêm, trong lúc Phương Kiệt đang đả tọa tu luyện, Đường Phong mở mắt tiện tay bắn ra một cây phi châm, dùng thế sét đánh không kịp bưng tai đánh vào phía trên ngực của Phương Kiệt.

Phương Kiệt ngay cả kêu cũng không kịp kêu lên tiếng nào liền ngã thẳng xuống, Đường Phong nhanh tay nhanh mắt đỡ lấy hắn, nhẹ nhàng đặt xuống mặt đất sau đó rút phi châm từ trên người hắn ra, nhẹ giọng nói:

- Đắc tội!

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK