Mục lục
[Dịch] Vô Thường (Đường Môn Cao Thủ Tại Dị Thế)
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Bọn họ còn có thể mạnh mẽ trấn an, nhưng thật ra sắc mặt các đệ tử của tam tông, nhất là các đệ tử Huyền Giai cùng Hoàng Giai đã biến đổi, trong nháy mắt rất nhiều người bịt kín hai tai của mình.

Cằm của Hoa Túy Đa suýt nữa rơi: xuống đất. Hắn căn bản không nghĩ tới vị sư đệ Đường môn này lại chính là Đường Phong của Thiên Tú trong truyền thuyết, nghe đồn hắn chỉ dựa vào Vô Thượng Âm công bí pháp mà trong nháy mắt đã giết chết hai ngàn năm trăm người

Cự Kiếm Môn vì sao lại bị diệt? Là bởi vì hắn!

Thiên Tú vì sao có thể cứu được? Cũng bởi vì hắn!

Tam đại tông môn sở dĩ có thể đến nơi này chia chác địa bàn, cũng là nhờ công của hắn!

Mấy ngày trước còn nghe thêm một lời đồn về Đường Phong, mấy ngàn linh thú khổng lồ của Khúc Đỉnh sơn, dưới sự dẫn dắt của Khiếu Thiên Lang đã chạy ra ngoài, lại bị hắn gào cho một tiếng, sợ tới mức Khiếu Thiên Lang ngoan ngoãn dắt thủ hạ quay về Khúc Đỉnh Sơn. Tin đồn này lại càng cũng cố thêm tin đồn về Vô Thượng Âm công của Đường Phong.

Tin đồn vốn không thể tin, nhưng miệng nhiều người nói thì có thể xói vàng. Âm Công bí pháp của Đường Phong đã thành kĩ năng thần kì, nơi này có những người thực lực không cao, không dám lấy tính mạng của mình ra đùa siờn, thà rằng tin là có chứ đừng nghĩ là không, trước che tai lại đã rồi nói sau.

- ngươi chính là Thiên Tú Đường Phong?

Khúc Thập Bát sắc mặt trầm xuống, mở miệng hỏi.

- Không sai!

Đường Phong gật gật đầu,

- Tin rằng các ngươi đều đã nghe qua Âm công bí pháp của ta, thiếu gia ta một khi kim khẩu mở ra, muốn kẻ nào chết thì kẻ đó đừng hòng thoát!

- Càn rở!

Khúc Thập Bát phẫn nộ quát:

- Âm công bí pháp chó má gì ở đây, tất cả đều chỉ là lời đồn dọa người thôi. ngươi chẳng qua chỉ là một Huyền Giai, cư nhiên dám ở trước mặt nhiều người như vậy lộ diện, xem ra hôm nay không thể tha cho ngươi được!

không đợi Khúc Thập Bát ra lệnh giết chết mình, Đường Phong nhẹ nhàng nhíu mày, vẻ mặt vân đạm phong khinh nói:

- Nếu Khúc đường chủ không tin, vậy chúng ta thử xem sao đi!

Khúc Thập Bát sửng sốt:

- Thử thế nào?

- Rất đơn giản, ta giết chết hắn, chứng minh cho ngươi xem!

Đường Phong vươn tay lấy nhuyễn kiếm chỉ vào một tên đệ tử Cúc Hoa Đường, đệ tử này thực lực chỉ là Hoàng Giai, lúc vừa nghe đến tên Đường Phong của Thiên Tú liền lấy hai tay bịt chặt tai lại, giờ này thấy Đường Phong chĩa kiếm vào mình, không khỏi hoảng hốt, ủy khuất nói:

- ngươi tính làm cái gì?

Một đệ tử Vô Ảnh Môn bên cạnh hảo tâm nhắc nhở, nói:

- Hắn nói muốn dùng Âm công bí pháp giết chết ngươi!

Đệ tử này trong nháy mắt trán đầy mồ hôi lạnh, mặt mày xanh như tàu lá, khóc nức nở nói:

- Ta không muốn chết đâu!

Khúc Thập Bát quát một tiếng chói tai:

- Câm miệng! Sao có thể mất mặt thế này? Trên đời làm gì có loại Âm Công bí pháp thần kì đó?

Là người thì sẽ hiếu kì, Khúc Thập Bát tuy rằng không tin mấy tin đồn vẩn vơ nhưng lại thấy Đường Phong bình tĩnh như thế, tự nhiên cũng muốn được mở mang tầm mắt. Nếu Đường Phong không thể làm được thì mấy tin đồn này không công cũng tự phá.

Sở Phiêu Vân một bên âm hiểm cười, nói:

- Đường Phong, ngươi nếu không giết được hắn, kết quả thế nào ngươi hẳn biết?

Đường Phong gật gật đầu:

- Ta đương nhiên rõ cả.

Bọn họ hiện tại còn chưa động thủ vì còn muốn giữ vững bản thân một lát, chết sớm một chút hay muộn một chút cũng không có gì khác nhau

So với việc mình xông lên mà bị chém, chi bằng ở dưới vừa xem trò hay vừa chứng thực được lời đồn

Tiêu Hàm Trí cũng nói:

- Ta cũng muốn xem thử Vô Thượng Âm Công bí pháp rốt cuộc thần kì thế nào!

Hắn cùng Sở Phiêu Vân đều có suy nghĩ giống nhau, dù sao vừa rồi người Đường Phong chỉ cũng không phải môn hạ đệ tử của mình, giết cũng không sao, mình cũng chẳng đau lòng gì.

Khúc Thập Bát trào phúng nói:

- Động thủ đi, ta đây hảo hảo chờ xem thử âm công bí pháp trong truyền thuyết đó là giết người như thế nào!

Trong nháy mắt một đám người đều im lặng lui xuống dưới, yên tĩnh đến thần kì nhưng tên đệ tử Cúc Hoa Đường bị Đường Phong chỉ điểm đã ướt đẫm mồ hôi, sắc mặt sợ hãi nhìn Đường Phong, cả người run rẩy không ngừng nói thầm:

- Đừng mà, đừng mà!

Trước mặt bao người, Đường Phong chậm rãi giơ lên nhuyễn kiếm mình cầm trong tay, đặt ở trước mặt, thản nhiên nói:

- Ta giết người, thì các ngươi không thể nhìn thấy được.

Tiếng nói vừa dứt, Đường Phong uốn thanh kiếm trên tay rồi bắn ra, từ thân kiếm truyền đến một tiếng vang nhỏ, Đường Phong bỗng nhiên ngẩng đầu nhìn thẳng vào đệ tử Cúc Hoa Đường vừa chỉ điểm, miệng mấp máy, kêu lên một tiếng “Ba” nhỏ.

Tên đệ tử vừa rồi vốn vẫn nhìn chằm chằm Đường Phong, tinh thần đã căng thẳng tới cực hạn, lại bị một loạt động tác của hắn dọa cho sợ hãi vội vàng lui về sau vài bước.

Chuyện tình quỷ dị nhất đã xảy ra, đệ tử Cúc HOa Đường kia đột nhiên kêu thảm một tiếng, hai tay ôm lấy bụng mình, trong miệng tràn ngập máu tươi màu đen, ngã thẳng xuống đất. người nện lên tảng đá phát ra tiếng vang nhỏ, hai tay vẫn ôm lấy bụng của mình, cả người co rút, sau một lát đã không còn động tĩnh gì.

Tròng mắt mọi người đều trợn đến mức muốn lọt ra ngoài, kể cả ba vị phân đường chủ vốn ở cảnh giới bậc phẩm Thiên Giai, môn hạ đệ tử của bọn họ đều không chịu nổi, mọi người không hẹn mà gặp đều thấy gió lạnh thổi ào ào sau lưng, sắc mặt hoảng sợ tới cực điểm, tim đập bình bịch không ngừng, trong bàn tay đều toàn mồ hôi lạnh tuôn ra.

- Ai dám đụng ta, ta giết kẻ đó!

Đường Phong thản nhiên nói một câu, trực tiếp trấn trụ toàn bộ các đệ tử đang rối loạn, không một ai dám cất bước bỏ chạy, tất cả đều đứng chết trân tại chỗ, hai chân không ngừng run rẩy .

- Sao lại.... có thể!

Khúc Thập Bát thấp giọng quát, thần sắc không dám tin.

- Không thể được, sao có thể có loại âm công như này?

Tiêu Hàm Trí chỉ cảm thấy đầu óc mình giờ đang xoay mòng mòng không suy nghĩ ra được cái gì.

Sở Phiêu Vân cũng là hoảng sợ tới cực điểm, không thể tin những gì đang diễn ra trước mắt.

Nhưng dù ba vị phân đường chủ này không muốn tin, nhưng sự thật vẫn diễn ra ngay trước mắt bọn hắn.

Lấy thực lực của ba người họ, nếu có chút quan sát kĩ, dù là cao thủ Thiên Giai thượng phẩm cũng sẽ bị bọn họ đi guốc trong bụng.

Nhưng vừa rồi, lúc Đường Phong dùng cái gọi là Âm Công bí pháp để giết người, cương khí không hề dao động, cũng không có động tác sát thương nào, hắn chẳng qua chi xuất ra chút kiếm phong, cũng chỉ hô nhỏ một tiếng, thế nhưng sau đó tên đệ tử kia liền chết.

Chẳng lẽ trên đời này thực sự có Âm Công bí pháp huyền diệu đến thế sao? Chẳng lẽ lời đồn Đường Phong dựa vào Âm công bí pháp giết chết hai ngàn năm trăm người là thật sao?

Nếu là thật thì liệu mấy trăm người ở đây, ai có thể thoát được ra ngoài?

Tâm tình ba vị phân đường chủ càng lúc càng trầm trọng, bọn họ vốn tưởng chẳng qua là vài trò hay thôi, nhưng cuối cùng lại xảy ra chuyện không thể tưởng tượng được, làm ảnh hưởng đến kế hoạch của bọn họ, còn khiến suy nghĩ của bọn họ rối loạn

-o0o-

- Thấy rõ không?

Đường Phong quay đầu nhìn về phía ba vị phân đường chủ. chậm rãi hỏi

Sở Phiêu Vân nheo mắt nhìn Đường Phong, chậm rãi lắc đầu

Đường Phong nhíu mày, mỉm cười nói:

- Nếu ba vị phân đường chủ đã không thấy rõ, vậy ta đây cho các ngươi xem thêm lần nữa. miễn cho các ngươi lại hoài nghi Vô thượng âm công này là giả.

ngừng một chút, Đường Phong mắt lạnh ngẩng đầu nhìn một đệ tử của Lưu ân Tông, nói:

- Lần này, ta muốn giết hắn!

Mặt của tên đệ tử nọ nháy mắt mặt đã không còn chút máu. Không đợi Đường Phong làm động tác gì đã nhanh chóng xoay người muốn bỏ chạy

Đường Phong đưa tay xoay thành một vòng tròn rồi đặt ở bên miệng. nhẹ nhàng theo bóng hắn thổi một hơi, còn cố ý phát ra thanh âm như gió lạnh gào thét, khiến người nghe được cả người lạnh lẽo không thôi.

Chuyện quỷ dị vừa rồi lần nữa lại xảy ra. tên đệ tử Lưu Vân Tông chỉ mới chạy được ba bước đã phát ra tiếng kêu thảm thiết, trực tiếp bổ nhào xuống mặt đất. lăn lộn vào cái rồi mới dừng lại, cả người run rẩy vài cái rồi không cử động nữa. khóe miệng tràn ra toàn là máu tươi đen thẫm.

Không khí ngột ngạt tràn ngập khắp nơi, cảm giác áp lực khiến cho bọn họ hô hấp không thoải mái, ai cũng hoảng sợ, tay chân lạnh lẽo, sợ mình sẽ là mục tiêu kế tiếp của Đường Phong.

Mỗi lần Đường Phong nhìn một người đều là ánh nhìn chằm chằm của quái vật, trong mắt người nào cũng có chút khẩn cầu. khẩn cầu Đường Phong đừng nhắm vào mình.

Đường Phong lửng thửng đi hai bước, đứng trước mặt mấy trăm người thản hiên nói:

- Hiện tại đã tin ta chưa? Âm công bí pháp này một khi kim khẩu thốt ra. kẻ sống liền chết! chỉ cần ta muốn thì không ai có thể trốn khỏi tay ta!

Còn ai không dám tin? Hai lần giết chết người. Đường Phong cũng không có động tác gì, chi phát ra chút âm thanh mà thôi, ngay lúc đó liền khiến hai người chết. Chuyện quỷ dị thế này lại phát sinh trước mắt bọn họ, có ai không dám tin?

Nếu ngày sau có người nào nói âm công bí pháp của Đường Phong là giả, bọn họ chắc chắn sẽ cho tên đó hai cái tát, tất nhiên, điều kiện trước tiên là bọn họ có thể sống sót rời khỏi nơi đây

Sắc mặt ba vị phân đường chủ càng lúc càng ngưng trọng, nhưng dù sao cũng là cao thủ Thiên Giai, không giống với mấy tên đệ tử hoàn toàn bị chế ngự. Khúc Thấp Bát suy nghĩ cẩn thận một lát. mở miệng nói:

- ngươi không thể giết được cả Thiên Giai lẫn Địa Giai! Bởi vì ngươi chỉ là Huyền Giai, cho dù ngươi thật sự tu luyện vô thượng âm công gì đó đi nữa thì âm công của ngươi cũng bị công lực ảnh hưởng. chỉ cần thực lực cao hơn ngươi thì âm công cũng không có tác dụng!

những lời này vừa thốt ra. Sở Phiêu Vân cùng Tiêu Hàm Trí thần sắc dịu đi rất nhiều

Vừa rồi bọn họ không suy nghĩ gì được, sau đó lại không nghĩ tới hai người bị giết vừa rồi đều giống nhau, thực lực của họ không cao. người đầu tiên là Hoàng Giai, người thứ hai chính là Huyền Giai, vẫn là hạ phẩm, so với cảnh giới của Đường Phong thì đều kẻ tám lạng người nửa cân.

Đường Phong không chút sợ hãi, nói:

- Nếu Khúc đường chủ đã nhìn ra thì vì sao lại không thử một chút xem sao, xem lời ngươi nói có đúng hay khônạ, xem thử ta có thể giết chết ba vị hay không?

Ba người cũng không dám làm gì. vạn nhất suy luận sai thì sao? Lần trước Đường Phong đã giết hai ngàn năm trăm người cũng có cao thủ Địa Giai

Nhưng cao thủ Thiên Giai cũng không thể bị dọa sợ, ba cao thủ Thiên Giai ở đây đối mặt với một thiếu niên Huyền Giai, nếu sợ đầu sợ đuôi thì ngày sau sao có

thể đứng đầu tông môn? Cho dù có phải liều chết, ba người bọn hắn cũng phải thử một lần

Trầm mặc một lát, ba người liếc mắt nhìn nhau rồi đều tập trung toàn bộ cương khí, sau đó phong bị âm công của Đường Phong. không hẹn mà gặp cùng quát to một tiếng:

- Giết.

Cho dù âm công của hắn lợi hại thế nào nữa cũng không thể trong nháy mắt giết toàn bộ người ở đây, nếu không động được, một đám bị hắn đánh chết, lúc đó toàn bị đều bị diệt hết. Nếu vậy chi bằng cùng nhau xông lên, chỉ cần một hay hai Địa Giai vọt tới cạnh hắn, hắn chắc chắn sẽ chết không có chỗ chôn

Ba vị phân đường chủ cũng biết giờ phút này nên tiên phong. bọn họ nếu không lên thì môn hạ đệ tử nào dám tiến? Cho nên lời vừa hô xong, lúc sau ba người liền vọt đi, ba cao thủ Thiên Giai đem thực lực của mình tập trung hết lên vũ khí, cho dù là cao thủ Thiên Giai trung phẩm cũng không thể đón đỡ.

Theo sau ba vị phân đường chủ là mấy trăm đệ tử cùng tiến lên

Đường Phong vẫn đứng yên tại chỗ đối mặt với vô số công kích, thậm chí không chút cử động, đột nhiên bật cười to, tiếng cười cuồn cuộn như sấm, xuyên qua thiên địa, đinh tai nhức óc, như dã thú rống như thiên long rít gào

Cười xong, Đường Phong cất lên thanh âm trầm thấp mang nặng sát khí:

- Chỉ xích nhất bộ, người ở phương trời đứt từng đoạn ruột! (Chỉ xích nhất bộ, đoạn tràng nhân tại thiên nhai!)

Ba vị phân đường chủ còn chưa kịp tới trước mặt Đường Phong thì đột nhiên đồng loạt phun ra một ngụm máu đen, trong bụng một trận đau nhức, lục phủ ngũ tạng đều như bị đốt cháy, cương khí tẫn tán, té từ trên cao té xuống.

Mà mấy trăm đệ tử cũng không chịu nổi, rất nhiều người chạy chưa được hai ba bước liền té ngã xuống đất, tử trạng cũng giống như mấy người chết trước đó, tất cả đều phun ra máu đen.

Tiếng kêu thảm thiết vang lên liên tiếp, sinh mệnh như tờ giấy rẻ mạt, tự như bị tiếng cười càn rỡ kia xé toạt đi.

Trong nháy mắt Huyền Giai đều bị giết sạch! chỉ có những người vừa rồi chưa uống qua nước giết là bình yên vô sự. Mà mười mấy cao thủ Địa Giai cũng toàn bộ bị thương, thân thể cũng giống như ba vị phân đường chủ, bụng đau nhức, lục phủ ngù tạng như bị hòa thiêu, chẳng qua thực lực bọn họ thấp hơn chút, thương thế quá nặng

Tuy rằng những người này không chết nhưng thấy người ngã xuống như rơm rạ, dù năng lực có cao đến mấy cũng không thể giữ bình tĩnh nữa. Mười mấy tên không uống nước tuy không chịu thương gì nhưng vẫn kinh phách, hoảng sợ quát to một tiếng rồi quay đầu bỏ chạy

Bọn hắn sợ hãi một lát nữa Đường Phong sẽ giết bọn hắn. Bọn hắn cho rằng mình sống sót chẳng qua là may mắn mà thôi

Bọn họ chạy đi, cũng lôi theo mấy cao thủ Địa Giai đang bị thương, không một ai dám đánh Đường Phong thêm lần nữa. tất cả đều chạy trối chết

Mà ba vị phân đường chủ từ trên không hạ xuống cũng một trận hoảng loạn

Khúc Thấp Bát cưỡng chế khí huyết đang quay cuồng trong lòng, trầm giọng quát:

- Tiểu tặc lợi hại, chạy mau!

Không cần hắn nhắc nhở, Sở Phiêu Vân cũng Tiêu Hàm Trí đã chạy trước hắn. Bọn họ thật sự là bị dọa khiếp vía rồi, cho dù đều là cao thủ Thiên Giai, cũng không đoán được lợi hại của âm công bí pháp kia. chỉ một tiếng cười dài đã nháy mắt giết chết mấy trăm người, thật sự kinh hãi, hơn nữa cho dù thực lực cao hơn hắn cũng không chịu nổi loại âm công này. Nếu hắn hô thêm vài tiếng nữa thì liệu mình còn toàn mệnh không?

Ngay lúc bọn họ hạ xuống đất, trong nháy mắt Đường Phong đã đem hai viên Chuyển Tâm Luân phóng ra ngoài, trực tiếp chặn Khúc Thập Bát xuống, quát:

- Tiểu Thiên, giết hắn!

-o0o-

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK