Mục lục
Cao Thủ Hạ Sơn, Ta Là Tiên Nhân - Lý Dục Thần (full)
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Hôm nay là tiệc mừng thọ của Tần gia, nhân vật máu mặt tập trung hết ở đó, toàn bộ gia tộc quyền quý ở thủ đô đều sẽ tham dự.

Vừa nghĩ đến trường hợp ấy là Lạc Minh Sa lại hưng phấn không thôi.

Nhưng lại nghĩ mình không có tư cách vào cửa, ông ta tức khắc chán nản.

Tuy ở biệt thự nhưng căn biệt thự nhỏ vùng ngoại ô này kém xa biệt thự cả nhà giàu sang quyền quý thật sự.

Ví dụ như sơn trang Bắc Khê của nhà họ Lâm ở thành phố Hòa, trang viên được cải tạo từ mười mấy căn biệt thự, bố cục kiến trúc cực kỳ khí thế, người nào ở trong đó đều sẽ cảm thấy mình ưu việt hơn người khác.

Lạc Minh Sa hoài niệm quãng thời gian còn làm quản gia ở nhà họ Lâm, đáng tiếc không thể trở lại như xưa.

Căn biệt thự ở ngoại ô thủ đô này thuộc về cháu ông ta Lạc Tinh Xương, nói đúng hơn là con trai ông ta.

Lạc Minh Sa không kết hôn, hồi trẻ ông ta lang thang bên ngoài, để lại không ít nợ phong lưu, Lạc Tinh Xương là một trong số đó.

Sau khi đến nhà họ Lâm làm việc, ông ta không dám tiết lộ việc này. Ông cụ nhà họ Lâm rất coi trọng sự trong sạch, một khi ông cụ biết được cuộc sống ăn chơi đàng điếm của ông ta hồi xưa, nhất định sẽ đuổi ông ta đi.

Vì đứa con trai Lạc Tinh Xương của mình, Lạc Minh Sa có thể nói là phải sầu trắng cả tóc.

Thằng con này không yên phận, không chịu ở lại gia tộc, khăng khăng muốn đến thủ đô, mà hơn hết là còn dính vào cờ bạc. Lạc Minh Sa thay con mình trả rất nhiều nợ nần, tiêu hết số tiền tích góp cả đời, bằng không cũng không thèm muốn hai trăm triệu.

Lạc Minh Sa hận Lý Dục Thần, nếu không phải bởi vì người này thì bây giờ ông ta vẫn đang làm quản gia ở thành phố Hòa, địa vị chỉ sau Lâm Thiền Minh.

Giờ thì hay rồi, trở thành một kẻ thất bại.

Tiền để dành đã tiêu tốn gần hết, con trai còn gánh một đống nợ, vì thế Lạc Minh Sa mới mạo hiểm đi tìm Tần gia, muốn mượn cơ hội này trở lại như xưa.

Tiệc mừng thọ của Tần gia, Lý Dục Thần cũng đi.

Lúc này chắc bọn họ đang trò chuyện vui vẻ những những nhân vật nổi danh ở thủ đô nhỉ?

Đây là một cơ hội tuyệt vời.

Lý Dục Thần ơi là Lý Dục Thần, chắc chắn cậu không ngờ mình sẽ thua trong tay tôi đâu nhỉ?

Lạc Minh Sa nhếch miệng cười.

Ông ta tính thời gian, chắc hẳn Lạc Tinh Xương đã xong việc rồi.

Quan tài đã chôn xong, giờ chỉ xem có thể tìm được thứ Tần gia muốn hay không thôi.

Ông Tôn nói, nếu tìm được thứ đó thì ngày chết của Lý Dục Thần cũng đến. Bọn họ sẽ không để cho Lý Dục Thần đi ra khỏi dinh thự nhà họ Tần.

Trực giác báo cho Lạc Minh Sa, thứ đó rất quan trọng, chứ không chỉ đơn giản là đáng giá tiền.

Nếu Tinh Xương thông minh thì sẽ cầm đồ về. Nó có thể là lợi thế để bàn điều kiện với Tần gia.

Có lẽ vinh hoa phú quỷ nửa đời sau phải dựa vào nó.

Lạc Minh Sa nghĩ.

Đột nhiên, có bóng đen lóe lên ngoài cửa sổ, trông giống như bóng người. Sau đó lại có tiếng bịch một tiếng rõ to vang lên, như là có người từ trên trời rơi xuống.

Lạc Minh Sa khó hiểu, đây là biệt thự, bên trên không có hộ gia đình nào cả, hay là mình hoa mắt?

Ông ta đứng dậy đi qua phòng khách, đẩy cửa ra đi vào vườn.

Một người nằm trên mặt cỏ, đang run rẩy bò dậy.

“Tinh Xương!”

Lạc Minh Sa kinh hãi, vội chạy tới đỡ Lạc Tinh Xương dậy.

“Con sao thế, có cửa không đi mà lại trèo tường làm gì?”

Lạc Tinh Xương nức nở nói: “Không phải con trèo tường vào, con bị người ta ném vào”.

“Cái gì? Ai ném con vào?”, Lạc Minh Sa giật mình, hỏi.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK