Mục lục
Đồ đệ thiên tài - Diệp Bắc Minh (full)
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Tháp Trấn Giới có chút đắc ý: “Ha ha, lấy thân phận của ông, thế mà còn muốn hâm mộ tôi!”

“Nhưng mà tôi cũng sẽ cho ông một món quà lớn, tôi tặng bản nguyên của mình cho ỏng”.

“Hẳn là có thể giúp ông khôi phục một chút đi…”

Một giây sau.

Phía trẽn hư ảnh của hồn tháp bốc cháy lẽn một luồng ánh sáng!

Sau đó biến mất.

Tại chổ chỉ còn lại một đám năng lượng màu xám!

Chính là bản nguyên của tháp Trấn Giới.

Diệp Bắc Minh hiếu kì: “Tháp Càn Khôn Trấn Ngục, chuyện gì xảy ra vậy?”

“Tháp Trấn Giới tiến vào luân hồi chẳng phải tương đương với chết sao?”

“Làm sao tôi lại có cảm giác giống như õng rất hâm mộ nó?”

Tháp Càn Khôn Trấn Ngục phun ra hai chữ: “Đúng thế”.

Diệp Bắc Minh vô cùng nghi hoặc: “Tử vong có cái gì hay mà phải hâm mộ?”

Tháp Càn Khôn Trấn Ngục giải thích: “Đối với khí linh mà nói, một khi bản thể bị hủy đi, khí linh bình thường đều sẽ hủy diệt theo”.

“Khí linh có tư tường của mình, nhưng không có linh hồn của mình”.

“Một ngày nào đó sẽ bị chôn vùi, sẽ chết”.

“Nhưng nếu khí linh có được cơ hội luân hồi, sẽ có thể chuyển thế đầu thai làm người!”

Diệp Bắc Minh kinh ngạc: “Chuyển thế đầu thai? Người chết như đèn tắt, thật sự có kiếp sau sao?”

Tháp Càn Khỏn Trấn Ngục trả lời một cảu khẳng định: “Có! Nhưng mà chưa có ai chứng thực cả”.

Diệp Bắc Minh khẽ gật đầu: “Có chút tưởng niệm cũng tốt, đây là bản nguyên của tháp Trấn Giới, tôi cảm giác được năng lượng rất tỉnh khiết”.

“Hãy cắn nuốt nó, để xem nó có chỗ tốt gì với ông!”

Diệp Bắc Minh suy nghĩ trong đầu, đi đến phía trước bản nguyên của tháp Trấn Giới.

Anh đưa tay ra chộp tới!

Trực tiếp hút vào trong cơ thể, bị tháp Càn Khôn Trấn Ngục hấp thu.

Đột nhiên.

Ầm ầm!

Một tiếng vang kinh thiên động địa truyền đến, toàn thân Diệp Bắc Minh rung mạnh.

Anh cảm thấy đầu óc như muốn nổ tung.

Trước mắt anh hoàn toàn choáng váng, xuất hiện một cảnh tượng hổn độn, các loại dị tượng kinh người hiện lên ở sâu trong đầu!

Đây là một cảnh tượng kinh khủng!

Trên bầu trời, từng cung điện cổ xưa nổ tung, rơi xuống mặt đất!

Trên mặt đất nứt ra thành từng lỗ thủng kinh khủng, vô số sinh vật cố xưa leo ra từ trong đó!

Dữ tợn!

Kỉnh khủng!

Hung tàn!

Khí tức kinh người!

Trong hư không phía trước, các loại dị thú không biết tên đang chiến đấu.

Diệp Bắc Minh nhận ra một con tổ long đang chiến đấu: “Trời! Đám dị thú này lại có thể không phân thắng bại với tố long ư?”

“Hơn nữa tổ long… còn… bị thương!”

Cả người Diệp Bắc Minh rung mạnh.

Thế giới quan của anh đang bị rung động rất lớn: “Đây là chỗ nào, tại sao lại xuất hiện ở trong đầu tôi?”

Tháp Càn Khôn Trấn Ngục cực kỳ kích động: “Không!”

“Đây không phải cảnh tượng trong đầu của cậu, đây là cảnh tượng trong trí nhớ của tôi!”

“Tôi nhớ ra rồi, nơi này là… chiến trường Thái cổ…”

“Chiến trường Thái cổ?”

Con ngươi của Diệp Bắc Minh co rut lai.

Giọng nói của tháp Càn Khôn Trấn Ngục vô cùng gấp gáp: “Đúng rồi, tôi nhớ ra nơi này… chính là chiến trường Thái CỔ’.

“Chủ nhân đời thứ nhất của tôi, cũng chính là người sáng tạo tháp Càn Khôn Trấn Ngục!”

“Đã có một trận chiến cuối cùng với chư thiên thần ma ở chiến trường Thái Cổ, chỉ tiếc… chủ nhân đã thất bại!

“Chư thiên vạn giới tổn hại, pháp tắc võ đạo sụp đổ, đại đạo không

còn…”

Tháp Càn Khôn Trấn Ngục lẩm bầm.

Diệp Bắc Minh nhíu mày.

Tháp Càn Khôn Trấn Ngục chính là một cái bug lớn với Đại Lục Chân Võ!

Anh có thể đi đến hôm nay, có thế nói tháp Càn Khôn Trấn Ngục có hơn một nửa công lao.

Rốt cuộc người sáng tạo ra tháp Càn Khôn Trấn Ngục mạnh đến mức nào?

“Thế mà người như vậy cũng có thể chết sao?”

Trong lòng Diệp Bắc Minh chấn động không gì sánh nổi.

Đột nhiên.

Cảnh tượng trong đầu dừng lại!

Giống như một video 3D đột nhiên bị người ta nhấn nút tạm dừng.

“Cuối cùng chúng ta đã được gặp nhau”.

Một giọng nói nhàn nhạt truyền

đến.

“Ai?”

Diệp Bắc Minh biến sắc.

Đây là hình tượng mà tháp Càn Khôn Trấn Ngục hồi ức, lại có giọng nói của ai được?

“Tôi”.

Giọng nói kia phun ra một chữ.

Một giây sau.

Sâu trong hổn độn phía trước, một thanh niên đi ra!

Trong giảy phút nhìn thấy người nọ, toàn thân Diệp Bắc Minh run lên: “Anh… Không đúng, đảy là tỏi?”

Diệp Bắc Minh trừng to mắt, vẻ mặt giống như là gặp quỷ.

Thanh niên trước mắt thế mà lại giống anh như đúc!

Thanh niên mỉm cười gật đầu: “Là cậu, cũng không phải cậu”.

Diệp Bắc Minh nhíu mày: “Có ý gì?”

Thanh niên lắc đầu: “Cậu đã từng là tôi, bây giờ lại không phải là tôi”.

Giọng nói của Diệp Bắc Minh trầm xuống: “Đừng làm trò bí hiếm với tôi, rốt cuộc anh là ai?”

Thanh niên thản nhiên nói: “Chủ nhân đời thứ nhất của tháp Càn Khõn Trấn Ngục!”

“Cái gì?!”

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK