Thấy bên phía Lang Quân có người giúp đỡ, lại phát hiện ra người của mình còn chẳng tới gần được Huyết Lang, chứ đừng nói tới chuyện giết Huyết Lang, Tào Nghị Hùng do dự giây lát, quay đầu hét lớn một tiếng. Giây tiếp theo, người nước Nhật kia dẫn năm mươi người lùn cầm kiếm Katana xuất hiện trong tầm mắt của nhóm Đông Phương Hạ.
Thấy người nước Nhật xuất hiện, đôi mắt thâm thúy của Đông Phương Hạ nheo lại, trên môi hiện lên nụ cười lạnh lùng. Bên phía Tào Nghị Hùng, Vương Thiến Thiến đang ám chỉ với anh rằng người của ông ta đã ra hết rồi, Đông Phương Hạ lẳng lặng gật đầu.
Lần này, những người của Yamaguchi-gumi tới Yên Kinh đều mạnh hơn lần trước, có thể đánh ngang tay với các anh em tử sĩ. Điều khác biệt duy nhất là các anh em tử sĩ không sợ chết, bởi vì bọn họ đã chuẩn bị sẵn sàng để hi sinh vì Đông Phương Hạ bất cứ lúc nào rồi.
Thấy người nước Nhật cầm chân các anh em Lang Quân, người của Tào Bang đều lùi lại, tạo thành một vòng vây bao quanh nhóm Đông Phương Hạ.
Có năm mươi người của Yamaguchi-gumi xuất hiện, mà bên phía Lang Quân thì chỉ có mười tử sĩ và gần hai mươi sát thủ của 330. Bây giờ Đông Phương Hạ và Tây Môn Kiếm bị thương, chỉ có Bạch Vỹ và Trương Vũ Trạch có thể tham gia chiến đấu. Xét về mặt số lượng, bên phía Đông Phương Hạ yếu thế hơn hẳn, huống chi còn có mấy trăm người của Tào Bang đang lăm le ở bên cạnh.
Điều quan trọng hơn là Trương Vũ Trạch và Bạch Vỹ phải phân tâm lo cho Đông Phương Hạ và Tây Môn Kiếm. Đông Phương Hạ mà có mệnh hệ nào thì Lang Quân cũng chẳng thể tồn tại được.
Kể từ lúc người của Yamaguchi-gumi xuất hiện, cuộc chiến này đã không thể ngừng lại được nữa. Bạch Vỹ không dám cách Đông Phương Hạ và Tây Môn Kiếm quá xa.
Người của Yamaguchi-gumi cũng nhìn ra Bạch Vỹ là cao thủ, bèn cử mấy người đồng thời đối phó với anh ta. Tình hình bên phía Trương Vũ Trạch cũng không quá ổn, chẳng những bị vây đánh, mà còn bị người của Yamaguchi-gumi nhắm tới. Có lẽ đây chính là kế hoạch của Tào Nghị Hùng, dù sao Trương Vũ Trạch cũng là kẻ thù không đội trời chung của ông ta.
“Ông Tào, đừng quên ông đã đồng ý điều gì với chúng tôi!”
“Anh Yamamoto cứ yên tâm!”
Bất chợt, Yamamoto tung ra một cú đá nghiêng. Trước khi Trương Vũ Trạch né tránh, hắn ta lớn tiếng hô lên với Tào Nghị Hùng. Nhóm Đông Phương Hạ sắp không trụ nổi nữa rồi, Tào Nghị Hùng đâu thể thất hứa với Yamamoto được.
Cuộc chiến ở Yên Kinh là chuyện của người trong nước, bây giờ Tào Nghị Hùng công khai dẫn đám người nước Nhật tới, đứng về phe Tào Bang, một vài người đàn ông có nhiệt huyết không khỏi nhíu mày lại. Mối thù quốc gia từ mấy chục năm trước, làm sao người nước Z có thể quên được!
Những người đó biết, mặc dù đây là cuộc chiến của hai bang phái, nhưng nếu đêm nay Huyết Lang bị lũ người rừng mà bang chủ mời tới giết chết trên địa bàn của Tào Bang, vậy thì rất có thể người của Tào Bang sẽ bị mọi người cô lập.
Ngay lập tức, một người chạy tới cạnh Tào Nghị Hùng: “Bang chủ, Huyết Lang của Lang Quân là một nhân vật lợi hại. Hai bang phái của chúng ta đánh nhau, ông mời lũ rác rưởi này tới đối phó với Lang Quân, liệu có phải là hơi...”
“Cậu thì biết cái gì! Cát Hoành, đêm nay Huyết Lang quyết tâm tiêu diệt chúng ta. Nếu không mời người tới giúp đỡ, chúng ta sẽ phải chết! Cút đi...”
Tào Nghị Hùng quát người kia, sau đó nhìn về phía chiến trường.
Người của Lang Quân đều đang bị cầm chân, áp lực của Trương Vũ Trạch càng lúc càng lớn. Thanh kiếm Katana của Yamamoto có vẻ rất sắc bén, nhưng sau những lần va chạm, trên đó lại xuất hiện vô số lỗ thủng.