Mục lục
Xuyên không: thư sinh hàn môn và kiều thê (FULL)
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Nhưng chiến tranh giữa vũ khí hiện đại và vũ khí lạnh, cơ hồ không có tính chất so sánh.

Giang Siêu nhớ, ở đời trước từng có vương triều do người Nữ Chân thành lập, sau đó bị ngoại tộc, liên quân vũ khí nóng đánh cho không ngóc đầu lên được.

Lúc chiến tổn cao nhất còn đạt đến hai trắm so với một.

Mặc dù quân số bên mình ít hơn đối phương mười lần.

Nhưng chỉ cần hắn thủ vững trận địa này, ky binh của quân địch không có cách nào xông đến trước mặt, vậy thì đối phương chỉ có thể mặc cho hắn xâm lược.

Phải biết rằng, cự li có hiệu quả sát thương của súng trường bây giờ đã đạt đến hơn hai trăm mét, chỉ cần bắn trúng chỗ hiểm, thì hầu như một phát đạn là chết.

Chỉ có điều, bởi vì tạm thời nòng súng chưa thể tạo rãnh và kỹ thuật nòng súng vẫn chưa đủ hoàn thiện, nên lực sát thương của súng trường vẫn kém hơn rất nhiều so với súng trường của Giang Siêu ở đời trước.

Còn lực sát thương của súng thần công, do chỉ có cự li bắn tâm năm mươi đến bảy mươi mét, nên lực sát thương vẫn còn hơi thiếu.

Trận này mà muốn lợi thế nghiêng về một bên, thì vẫn có chút khó khăn.

Ky binh của người Nữ Chân có tính linh hoạt và còn khá mạnh nữa.

Nếu không phải do sức sản xuất đạn không theo kịp, không thể đào tạo ra những tay súng thiện xạ, thì trận này đã có thể đánh khá đơn giản rồi.

Tất nhiên, nếu binh lực của hắn mà đông hơn một chút thì tốt rồi, tiêu diệt quân Nữ Chân cũng nắm chắc phần thắng hơn, tiếc là số binh mà hắn có thể điều động được bây giờ chỉ có từng này.

Ai bảo bây giờ hắn đã chiếm được Doanh Châu phủ, quân Con Cháu có mười vạn mà nơi cần quân thì quá nhiều.

Tuy đã bắt đầu chiêu mộ tân binh, nhưng muốn nhanh chóng cho vào chiến đấu thì chưa khả quan cho lắm, càng đừng nói đến việc, quân địch hiện tại là người Nữ Chân dũng mãnh.

"Tiên sinh, quân đi trước là quân Đại Triệu đầu hàng người Nữ Chân, quân số khoảng ba vạn, chúng ta có cần xuất kích không!"

Trong động Mao Nhĩ, Nhạc Bằng Cử bên cạnh Giang Siêu nhìn xuyên qua cửa động đẳng trước, nhìn thấy tiền quân đang từ từ tiến sát ở dưới chân núi, ánh mắt hắn ta tràn ngập căm phẫn.

Với những người Đại Triệu không có cốt khí này, hắn ta gần như có xúc động giết hết tất cả những người này.

Đánh người Nữ Chân thì không đánh được, nhưng đánh đồng bào của mình thì tên sau giỏi hơn tên trước.

Nhạc Bằng Cử thật sự không biết những người này có còn biết thế nào là đại nghĩa dân tộc, thế nào là nhục nhã hay không nữa.

Giang Siêu nghe vậy, hắn lắc đầu, khóe miệng chậm rãi nhếch lên rồi nói:

"Cho bọn họ đi qua, Viên Triệu quân đằng sau sẽ xử lý bọn họ.

Chúng ta, chỉ đánh người Nữ Chân..."


Nhạc Băng Cử nghe vậy, hắn ta lại thấy lo lắng.


"Nhưng rõ ràng người Nữ Chân đang dùng bọn họ để thăm dò tình hình quân ta, nếu bọn họ đi qua, liệu bọn họ có phát hiện ra sự tồn tại của chúng ta không? Chúng ta..."


Mặc dù chỗ bọn họ mai phục là đỉnh núi, cách chân núi cũng gần trăm mét, nhưng độ cao của gò núi này chỉ có hơn ba mươi mét thôi.


Nếu những quân Đại Triệu này phái người lên núi thăm dò, thì rất có thể sẽ phát hiện bọn họ đang mai phục ở dưới chân núi.


Giang Siêu nghe vậy, hắn lắc đầu, nét mặt tràn đầy tự tin:


"Yên tâm, bọn họ không phát hiện ra chúng ta được đâu.


Bọn họ cũng sẽ không lên núi để thăm dò..."

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK