Mục lục
Xuyên không: thư sinh hàn môn và kiều thê (FULL)
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Thực sự nàng ta không hiểu, tại sao Giang Siêu lại có thủ hạ lợi hại như vậy, lại càng không ngờ, hỏa lôi trong truyền thuyết thực sự lại mạnh như vậy.

“Muốn giết thì giết, muốn hỏi được gì từ ta thì ngươi chỉ là mơ mộng hão huyền thôi.”

Gia Luật Vân Yến định thần, lạnh lùng nói với Giang Siêu.

Gương mặt nàng ta đầy vẻ bất khuất, như thể đã chuẩn bị sẽ hy sinh.

Giang Siêu liếc nhìn nàng ta, cũng không nói gì, mà nhìn Mộ Dung Địch nói: “Ông à, đợi lát nữa về nhà rồi, mấy người này cứ giao cho cháu xử lý, có được không?”

Mộ Dung Địch nghe vậy, tuy không niết Giang Siêu muốn. làm gì, nhưng ông ấy cũng rất thoải mái nói: “Có gì không được chứ, cháu muốn làm gì cứ tùy ý làm, trong phủ ai dám ngăn cản cháu thì cháu cứ đánh. Không được thì giết!”

Giang Siêu nghe vậy, cũng cảm thấy bất đắc dĩ với ông cụ thiên vị này.

Nhưng trong lòng vẫn cảm thấy ấm áp.

Lúc này, trên núi vang lên tiếng người, rõ ràng là những người đi hóng chuyện, thấy không có gì để ngóng nên tất cả đều chuẩn bị về nhà.

Giang Siêu vội vàng bắt đầu về nhà với mấy người Mộ Dung gia.

Đợi đến khi quay về Mộ Dung gia, Mộ Dung Địch cho người đưa ba người tộc Khiết Đan đến viện Giang Siêu.

Sau khi nhốt tướng quân trung niên và Gia Luật Hồng Nhân lại, Giang Siêu cho người đưa Gia Luật Vân Yến đến phòng.

Tống Tiểu Nhã được hẳn sắp xếp đi trị thương cho tiểu nha đầu.

Về thi thể vợ chồng Lục Diệc Minh thì cho người đi mua quan tài, chuẩn hạ táng bọ họ.

Giang Siêu không muốn vợ chồng Lục Diệc Minh chết không có chỗ chôn.

Lục Diệc Minh ngoài vợ ra thì cũng không có người thân.

Nên cũng bớt được chuyện phiền phức.

Vừa đưa người vào phòng, vẻ mặt Gia Luật Vân Yến đề phòng nhìn Giang Siêu, ánh mắt đầy vẻ nghỉ ky và lo lắng.

Còn có chút hoảng loạn và sợ sệt.

“Ngươi muốn làm gì... Muồn sỉ nhục bổn công chúa sao, ngươi đừng nghĩ nữa, dù bổn công chúa có chết, làm quỷ cũng sẽ không tha cho ngươi.” Bị người ta trói lại, Gia Luật Vân yến không cử động được.

Nàng ta chỉ có thể nhìn Giang Siêu, giọng điệu có chút uy hiếp.

Chỉ là, vẻ uy hiếp này của nàng ta lại lộ rõ sự bất lực.

Giang Siêu nghiền ngẫm nhìn nàng ta, ánh mắt có chút châm chọc.

“Làm quỷ rồi, chẳng phải rất đáng tiếc sao. Chi băng, làm nô tỳ cho ta đi! Chỉ cần ngươi khiến ta hài lòng, ta... Có thể giúp ngươi ngồi lên vị trí nữ đế Khiết Đan!”

Giang Siêu vừa dứt lời đã khiến Gia Luật Vân Yến đỏ bừng mặt, trong lòng vô cùng xấu hổ.

“Vô sỉ! Ngươi...”


Nàng ta nối giận trách mắng Giang Siêu.


“Nói vậy thì ngươi không muốn làm nữ đế, chỉ muốn làm quỷ rồi!"


Giang Siêu nghe vậy, lạnh nhạt nhìn Gia Luật Vân Yến, hắn ngồi đối diện với Gia Luật Vân Yến.


Gia Luật Vân Yến còn muốn trách mảng mấy câu, nhưng đối mặt với vẻ mặt đột nhiên trở nên nghiêm túc của Giang Siêu như vậy, ánh mắt bỗng có chút kinh ngạc.


Ánh mắt nàng ta khé động, có chút do dự.


“Lời ngươi nói là thật sao!”


Nàng ta hỏi Giang Siêu. Lúc này, nàng ta như tìm được cọng cỏ cứu mạng vậy.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK