Mục lục
Chiến thần Tu La - Giang Nghĩa (Truyện full)
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Hiện trường có chút hỗn loạn.

Một bên ân nhân cứu mạng, một bên khác là người nhà, Đinh Nhị Tiến thực sự rất khó xử.

Đối mặt với yêu cầu vô lý của hai ba con nhà họ Cao, Đinh Nhị Tiến rất muốn đuổi bọn họ đi, nhưng mà...

Thật tình, muốn trách thì hãy trách tại sao năm đó mình lại nợ một món nợ ân tình lớn đến thế, có trả như thế nào cũng không trả nổi.

Cao Chí Định thấp giọng cười nói: “Đề nghị của con tôi cũng tốt đó, Thu Huyền đến mời rượu, đó mới xem như là lời xin lỗi chân chính ông bạn, tôi đã nhượng bộ lắm rồi, ông nhanh chóng đưa ra quyết định đi.”

Quyết định cái gì?

Làm sao Đinh Nhị Tiến có thể để con gái mình mời rượu trước mặt mọi người, còn là trước mặt con rể mình, nếu như làm chuyện này thì sau này ông ta còn có mặt mũi nào để tiếp tục sống nữa?

Ông ta thà chết chứ không thể làm như vậy.

Lúc này, Giang Nghĩa yên lặng đứng dậy, không nói một lời mà đi đến cái bàn sát vách, lấy con dao gọt trái cây, cầm ở trong tay, chậm rãi đi tới.

Nhìn tư thế và ánh mắt này của anh, trông như muốn đâm người.

Hai ba con nhà họ Cao bị dọa sợ gần chết.

Đinh Nhị Tiến lại kêu to: “Giang Nghĩa, con bình tĩnh lại đi, tuyệt đối không nên xúc động.”

Lúc khoảng cách còn chưa tới hai mét, Giang Nghĩa dừng bước: “Ba yên tâm đi, con rất bình tĩnh.”

Dừng lại một chút, anh tiếp tục nói: “Đều nói là ba nợ con trả, mặc dù tôi không phải là con ruột của ông ấy, nhưng con rể thì xem như cũng là một nửa. Ba tôi nợ ông, lẽ ra phải do đứa con rể này đến trả.”

Cao Chí Định bắt chéo chân: “Trả à, cậu trả bằng cách nào?”

Giang Nghĩa dựng thẳng ba ngón tay: “Năm đó ba tôi đã hại ông bị đâm một dao, nhiều năm như thế, tôi tăng cho ông chút lời lãi, trả lại ông ba nhát dao, kết thúc ba nhát dao này, từ đây ân oán giữa ba tôi và ông coi như đã tính toán xong không ai nợ ai.”

Cao Chí Định vừa đung đưa chân vừa nói: “Được thôi, cậu đâm đi, cậu nói đấy, là ba nhát, cậu dám đâm mình ba nhát dao thì chúng ta coi như thanh toán xong xuôi.”

Nói thì nói như thế làm sao Đinh Thu Huyền có thể tùy ý để Giang Nghĩa làm loạn?

Cô ném đổ đi, bước một bước thật dài chạy đến bên cạnh Giang Nghĩa, nắm chặt lấy tay Giang Nghĩa: “Ông xã à, anh bình tĩnh một chút đi, đừng có làm loạn, ba nhát không phải là nói đùa đâu, sẽ chết người đó.”

Đinh Nhị Tiến, Đinh Phong Thành và Tô Cầm cũng đứng dậy khuyên can.

Nhưng mà Giang Nghĩa nhẹ nhàng đẩy Đinh Thu Huyền ra: “Em yên tâm đi, anh đã tham gia quân ngũ nhiều năm như thế, đã từng bị thương rất nhiều lần, chỉ là ba nhát mà thôi không lấy nổi mạng của anh đâu.”

Cao Chí Định còn bổ sung thêm: “Nhưng mà một nhát dao đó của tôi là ở vị trí gần tim, cậu đừng có đâm ba nhát lên chân của mình, vậy thì không có ý nghĩa gì.”

Giang Nghĩa gật đầu: “Yên tâm đi, tôi không để ông chịu lỗ đâu.”

Nói xong, anh nhẹ nhàng cởi áo da lộ ra lồng ngực rắn chắc, hít sâu một hơi.

“Nhát thứ nhất trả lại ông.”

Hành động dứt khoát, Giang Nghĩa đâm mình một nhát với tốc độ vô cùng, nhanh chóng trực tiếp đâm vào vị trí gần tim, mọi người nhìn thấy mà hoảng sợ không thôi.

“Ông xã à.”

“Nghĩa.”

“Em rể.”

Máu người nhà họ Đinh lạnh đi hơn nữa, vị trí đó cách tim quá gần, chỉ cần lệch đi một chút thì sẽ mất mạng.

Giang Nghĩa cố nén cơn đau, anh cầm lấy con dao thứ hai.

“Dao thứ hai, phần lãi.”

Vừa mới dứt lời, con dao thứ hai liền đâm thẳng vào, trực tiếp đâm vào vị trí gần với con dao thứ nhất.

Vết thương tăng thêm.

Cho dù là chiến thần Tu La, khi phải chịu đựng cơn đau kịch liệt như thế, sắc mặt cũng trắng bệch như tờ giấy.

“Dao thứ ba, ân oán kết thúc.”

Dao thứ ba của Giang Nghĩa cũng nhanh như thế, trong nháy mắt liền đâm vào lồng ngực mình.

Ba nhát dao, tất cả đều đâm vào vị trí gần tim, nếu như xảy ra một chút sai lầm thì chính là hành động muốn mạng của mình.

Đinh Thu Huyền đau lòng, tuyệt vọng ngồi sụp xuống đất, nước mắt không ngừng rơi.

“Ông xã, ông xã..."

Đinh Nhị Tiến và Đinh Phong Thành cũng bị dọa té ngồi xuống, nhìn Giang Nghĩa bị thương nghiêm trọng, hoảng sợ không biết nên nói cái gì cho phải.

Về phần hai ba con nhà họ Cao...

Ngay từ đầu bọn họ đã rất khiếp sợ, không ngờ tới Giang Nghĩa rất đàn ông, thế mà lại dám đâm mình.

Suy nghĩ lại, người này không phải là kẻ ngốc đó chứ?

Chỉ nói mấy câu liền tự đâm mình, xem ra người này không thể làm nên đại sự.

Trong lòng Cao Chí Định vô cùng thoải mái, cười ha hả mà nói: “Ai chà, thật sự dám ra tay à, nhưng mà Giang Nghĩa à, cậu đâm mình thì sao chứ, năm đó tôi đã cứu ba vợ của cậu một mạng, bây giờ cậu đâm mình không tính là cứu tôi, căn bản không thể thanh toán xong.”

Loại người này nói lời mà không giữ lấy lời, nói không nhận nợ thì không nhận nợ.

Đinh Nhị Tiến nổi giận đùng đùng: “Họ Cao kia, tôi còn thiếu ông cái rắm ấy, bây giờ con rể tôi đã trả nợ cho tôi, hai chúng ta coi như xong.”

Cao Chí Định lạnh lùng nhìn ông ta: “Ông nói xong là xong hả?”

Đinh Nhị Tiến nhìn chằm chằm ông ta: “Ông đây nói xong đó, sao nào?”

Cao Chí Định nhíu mày, chuyện cho đến bây giờ, cho dù ông ta có muốn kiên trì bắt ép Đinh Nhị Tiến, xem ra cũng không tốt cho lắm.

“Được thôi, tên vong ơn bội nghĩa Đinh Nhị Tiến nhà ông, tôi cứu ông..."

Không chờ ông ta nói xong, Giang Nghĩa liền bóp chặt vai Cao Chí Định: “Nợ thiếu ông đã trả sạch, bây giờ nhà họ Đinh không chào đón hai ba con các người, cút ra ngoài cho tôi!”

Cao Chí Định quay đầu nhìn thoáng qua Giang Nghĩa tự đâm mình ba dao, căn bản không để ý đến anh, cho rằng Giang Nghĩa bị thương nặng đã mất đi sức chiến đấu, không đủ gây sức ép.

“Bây giờ cậu còn năng lực gì để khiêu chiến với tôi?”

“Tôi đây chỉ cần tùy tiện cũng có thể chơi chết cậu, hiểu chứ?”

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK