Mục lục
Vợ Cũ Ngoan Hiền Thay Đổi Rồi - Thiên Tâm
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

 Quyền Dạ Khiên: “…”  

 

Quyền Dạ Khiên: “!”  

 

Anh ta vừa mới được tỏ tình hả?  

 

Trước mắt, tình huống này đã vượt qua nhận thức hai mươi năm của anh ta rồi, như thể đang có rất nhiều tiếng sấm đánh đoàng đoàng đoàng, trực tiếp đánh cho anh Dạ ngu người, anh ta chìm trong trạng thái ngơ ngác nhìn Lạc Ưu hơn nửa ngày, không kịp phản ứng.  

 

Dụ Lâm Hải ngồi trên ghế dài ở hành lang, nhắm mắt, khóe môi cong cong.  

 

Hành lang không có cách âm, có tiếng vang, anh ngồi đây còn chẳng cần phải nghe lén đã nắm được hết nội dung cuộc đối thoại của Lạc Ưu và Quyền Dạ Khiên.  

 

Lạc đà con thần kinh còn thô hơn cả đàn ông cuối cùng cũng có mối tình đầu, cũng mở ra thế giới mới rồi.  

 

“Lạc Ưu, em…”  

 

Khi Quyền Dạ Khiên thoát khỏi trạng thái hoảng hốt, chuyển sang mừng như điên thì một nhóm người mặc quân phục từ bên kia hành lang đi tới, nhắm thẳng về phía Lạc Ưu.  

 

“Cô cả, ông thủ trưởng có lệnh, mời cô lập tức theo chúng tôi về thủ đô!”  

 

*  

 

Nam Mẫn cầm điện thoại, nhìn Quyền Dạ Khiên với vẻ mặt lo lắng, hỏi Lạc Ưu qua điện thoại.  

 

“Vậy cô phải trở lại thủ đô luôn hả?”  

 

“Ừm”.  

 

Lạc Ưu ở đầu dây bên kia, giọng rầu rĩ, cùng với đôi chút nghẹn ngào: “Mẫn à, sao tôi cứ có cảm giác tình yêu của tôi vừa mới bắt đầu đã phải chết non rồi vậy?”  

 

Hu hu, thế thì thảm quá.  

 

Quyền Dạ Khiên vội vã không sao tả nổi, đang định nói chuyện thì đã bị Nam Mẫn chặn lại, cô nói: “Không đâu”.  

 

“Ưm”, Quyền Dạ Khiên bị Nam Mẫn che miệng, cũng gật đầu thật mạnh.  

 

Lạc Ưu khẽ thở dài: “Tôi về thủ đô vài ngày sẽ trả phép quay về quân đội. Mấy này nay chơi hơi bay, quên mất mình vẫn là một người lính, sao có thể tùy tiện yêu đương được cơ chứ?”  

 

Quyền Dạ Khiên trừng mắt, muốn lên tiếng nhưng đầu dây bên kia đã có giọng nói đầy nghiêm túc: “Cô cả, phải lên máy bay rồi”.  

 

Trước khi gác máy, Lạc Ưu đã nói một câu: “Cô chuyển lời cho anh hai Quyền một tiếng xin lỗi giúp tôi, là do tôi xúc động quá”.  

 

“Lạc Ưu!”  

 

Quyền Dạ Khiên nhào tới, gọi to vào điện thoại, nhưng bên kia đã ngắt máy, chỉ “tít” một tiếng rồi ngắt.  

 

Gọi lại một lần nữa, thì bên kia đã tắt nguồn.  

 

Sắc mặt Quyền Dạ Khiên đầy băng giá, cầm điện thoại lao ra khỏi phòng bệnh, Nam Mẫn vỗ vỗ Bạch Lộc Dư: “Anh nhỏ, mau chạy theo đi, đừng để anh hai làm chuyện điên rồ!”  

 

Lý Vân nói với Trình Hiến: “Thằng năm không ngăn nổi anh hai đâu, chúng ta cùng đi”.  

 

Chiều Hạ Thâm có hoạt động quảng bá nên rời đi trước, Bạch Lộc Dư và Lý Vân, Trình Hiến cùng đuổi theo Quyền Dạ Khiên, phòng bệnh lại trống trơn.  

 

Tinh thần Nam Mẫn cố vực dậy cũng ngã xuống, cảm thấy mệt mỏi trước nay chưa từng có.  

 

Cô xoa mi tâm, nghe thấy tiếng đập cửa, ngước lên thì thấy Dụ Lâm Hải đang đứng bên ngoài.  

 

“Vào đi”.  

 

Dụ Lâm Hải đẩy cửa vào: “Khỏe hơn chút nào chưa?”  

 

Nam Mẫn khẽ “ừm” một tiếng, sau đó chỉ cái ghế bên cạnh: “Ngồi đi, chúng ta tâm sự”.  

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK