Nam Mẫn lạnh lùng lên tiếng, Cố Hoành bất giác đứng thẳng người dậy, Tưởng Phàm ngẩng đầu lên, vẻ mặt hết sức nghiêm túc: “Tổng giám đốc Nam, tôi xin cô hãy gọi tôi về trụ sở! Vào những lúc thế này, không ở bên cạnh cô, tôi thấy không yên tâm”.
Anh ta nhìn chằm chằm vào Nam Mẫn, có thể nói trong ánh mắt đó là vẻ cầu xin.
Bàn về trung thành, không ai có thể bằng Tưởng Phàm.
Đó cũng là lí do tại sao ngày xưa bố cô cố gắng bồi dưỡng anh ta, cũng là lý do ba năm trước cô điều anh ta về bên mình. Cố Hoành và Tưởng Phàm đều là những cánh tay đắc lực của cô, một cánh tay trái, một cánh tay phải, nhưng tình cảm hai người dành cho cô lại hoàn toàn khác nhau.
Cố Hoành xem cô là bà chủ, cùng lắm là Thiên Lý gặp được Bá Nhạc, với năng lực và thực lực của anh ta, không thể làm trợ lý mãi được, một ngày nào đó cũng sẽ gánh vác lấy trọng trách.
Còn Tưởng Phàm thì lại xem cô như em gái, hay có thể nói là chủ nhân, anh ta trung thành với cô, thậm chí có thể nói là ngu trung. Nhưng tình cảm đó rất dễ khiến anh ta hành động theo cảm tính, đó cũng là lý do anh ta chủ động tìm tới Dụ Lâm Hải, nói cho người đó biết bí mật của cô.
Nam Mẫn có thể hiểu được, nhưng không thể tha thứ.
Vì vậy, phạt anh ta là chuyện phải làm.
“Nhiệm vụ của anh vẫn chưa hoàn thành, dự án cũng chưa làm xong, anh trở về đây làm gì”.
Giọng Nam Mẫn lạnh lùng và vô tình đến mức không thể diễn tả thành lời: “Tôi không cần anh ở bên cạnh tôi, tôi chỉ cần anh hoàn thành tốt nhiệm vụ được giao, làm tốt công việc và trách nhiệm của mình. Anh có hiểu ý tôi không?”
“Nhưng mà tổng giám đốc Nam…”
Tưởng Phàm muốn nói điều gì đó, lại bị Cố Hoành bịt miệng lại, cười với Nam Mẫn: “Tổng giám đốc Nam đừng giận, để tôi khuyên anh ấy”, bèn kéo người ra ngoài.
Nam Mẫn thở dài, hết người này đến người khác, chẳng có người nào là bớt lo.
Mười mấy phút đồng hồ trôi qua, Cố Hoành lại vòng trở về, kể rằng nhờ cái lưỡi dài không quá ba tấc của mình huyên thuyên cả buổi trời, cuối cùng cũng đã khuyên Tưởng Phàm rời đi. Lại dò xét sắc mặt Nam Mẫn, thử khuyên nhủ: “Tổng giám đốc Nam, phó tổng Tưởng… Cũng chỉ muốn tốt cho cô thôi, anh ấy không hề có ý định bán đứng cô, cô hãy tha thứ cho anh ấy đi”.
Nam Mẫn không ngẩng đầu lên, hờ hững nói: “Sao, định cầu xin cho anh ta hả?”
Cố Hoành ngượng ngùng cười cười.
“Phó tổng Tưởng cũng đã rất hối hận vì chuyện lần trước, tự trách mình quá lắm mồm, còn tát bản thân hai cái. Cô đừng giận anh ấy nữa, cô điều anh ấy đi xa như vậy, những lúc thế này lại không cho anh ấy ở bên cạnh, việc đó còn khó chịu hơn cả giết chết anh ấy”.
“Anh đau lòng cho anh ta hả?”, Nam Mẫn lạnh lùng nói: “Nếu như anh phạm phải lỗi giống hệt anh ta, chắc chắn tôi sẽ không điều anh xuống công ty con, mà trực tiếp tiễn anh sang châu Phi, cho anh đến sa mạc Sahara ngậm cát luôn”.
Mặt Cố Hoành giật giật: “Cô yên tâm, chỉ cần không phải là mỹ nhân kế thì cái gì tôi cũng chịu được”.
Nam Mẫn nghe thế thì bật cười, mắng: “Lượn đi!”
Cố Hoành ngây ngô vò đầu.
“Được rồi, đừng tranh cãi với tôi nữa”.