Mục lục
Quỷ Bí Chi Chủ - Mực Thích Lặn Nước (full)
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Dịch giả: nh0ckd255

Thấy ánh mắt nghi hoặc của em gái, Klein đột nhiên nhận thấy đây là một cơ hội tốt, bèn quan sát cô em từ trên xuống dưới, vẻ mặt cũng nghiêm túc hẳn: “Melissa, em cũng không tôn trọng bữa tiệc tối nay.”

“Gì ạ?” Melissa không hiểu.

Klein chỉ vào cổ của cô bé: “Là một quý cô, em còn thiếu một sợi dây chuyền để làm đẹp chỗ này.”

Không chờ cô em mở miệng, hắn cười hớ hớ móc một chiếc bùa hộ mệnh bằng bạc có quấn lông vũ thiên sứ từ trong túi áo ra: “May là anh chuẩn bị thay cho em rồi.”

“…” Melissa ngẩn ra, sau đó mới thốt lên: “Bao tiền ạ?”

Em à, trọng điểm chú ý của em không đúng rồi… Klein ngầm kêu ca một câu, rồi cười hớ hớ giải thích: “Thực tế thì nó không đắt lắm, bởi vì lúc đầu chỉ là bán thành phẩm, anh bắt chước một hiện vật mà anh gặp được rồi khắc thần chú chúc phúc với hoa văn đẹp đẽ lên.”

“Anh khắc ạ?” Quả nhiên mục tiêu chú ý của Melissa đã bị dẫn dắt đi.

“Thế nào? Cảm thấy tay nghề của anh thế nào?” Klein tiện thể đưa bùa hộ mệnh cho em gái.

Melissa lật qua lật lại vài lần, khẽ cắn môi rồi nói: “Em thích lông vũ thiên sứ bao quanh này.”

Cảm thấy chú ngữ với ký hiệu anh khắc xấu thì cứ nói thẳng ra, không cần phải che giấu như vậy đâu… Bùa hộ mệnh quan trọng nhất là hiệu quả mà! Klein khẽ giật khóe miệng, đang định khuyên cô em gái nhận lấy thì thấy cô bé mang theo vẻ mặt “thôi cố vậy” mà đeo dây chuyền bạc này lên cổ, còn nghiêm túc để đúng vị trí của bùa hộ mệnh.

“Hoàn mỹ.” Klein liếc mắt một cái rồi khen ngợi.

Melissa liếc hắn một cái rồi cúi đầu nhìn bùa hộ mệnh, rầu rĩ nói: “Klein, trước đây anh không phải như này, như thế này…”

“Có lẽ vì có công việc ngon nghẻ, có thu nhập không ít nên trở nên tự tin hơn.” Klein cắt ngang lời em gái, đưa ra giải thích trước.

Haiz, tuy mình nhận lấy mảnh vỡ ký ức của nguyên chủ nên ở các mặt lớn thì không thành vấn đề, nhưng về chi tiết vẫn quen thói thể hiện tính cách thật… Hơn nữa sau khi chung sống càng lúc càng tự nhiên với Benson và Melissa… Hắn thầm thở dài.

Melissa dường như đã chấp nhận lý do đó, mím môi rồi nói: “Anh như bây giờ rất tốt, thật sự rất tốt…”

Hai anh em tán gẫu một lúc thì Benson xuống dưới, đã thay sơ mi trắng, ghile đen, vest đuôi tôm với chiếc nơ màu đen cùng quần phẳng phiu khiến cả người anh rực rỡ hẳn lên, hệt như một quý ông có sự nghiệp thành công sau nhiều năm phấn đấu. Mép tóc trông cũng rất giống… Klein thầm cười trong lòng.

“Rất tuyệt, Benson, anh đúng là hợp ăn mặc như vậy mà.” Hắn cười tươi, nói.

Melissa ở bên cạnh cũng gật đầu đồng ý.

“Sự thật chứng minh quần áo còn quan trọng hơn cả bản thân.” Benson tự trêu chọc mình một câu.

Klein nhân cơ hội lấy chiếc bùa hộ mệnh còn lại ra, lặp lại lý do lúc trước rồi cuối cùng nói: “Em cũng chế tác một cái cho anh.”

“Cũng được đấy, anh sẽ mang theo bên người.” Benson nhận lấy, tiện thể trêu ghẹo: “Klein, cho dù sau này chú đột nhiên biết cắt tóc, may quần áo, sửa đồng hồ hay nuôi khỉ đầu chó lông quăn thì anh sẽ không thấy ngạc nhiên đâu.”

“Đời người luôn đầy ắp những bất ngờ và ngoài ý muốn mà.” Klein cười đáp.

Sau đó ba anh em chỉnh trang lại rồi đi ra cửa, lên xe ngựa không theo tuyến cố định tới phố Fanya ở khu phía bắc, chỗ nhà Selina.

Nhà Wood cũng nhà theo dãy, nhưng khác với nhà của Klein ở chỗ nơi này có mái hiên, trước cửa có thảm cỏ nên trông càng lịch sự tao nhã hơn.

Bấm chuông cửa, Klein, Benson và Melissa chờ chừng mười mấy giây mới gặp nhân vật chính của tối nay, Selina Wood.

Cô gái có mái tóc đỏ rượu này mừng rỡ ôm chầm lấy Melissa: “Tớ thích váy này của bạn quá, trông bạn thật đẹp.”

Bên cạnh Selina là cha của cô ta, ông Wood, nhân viên thâm niên của chi nhánh Tingen của ngân hàng Backlund.

“Chào mừng các vị, những người anh đáng kính của chúng ta, chào mừng anh, nhà lịch sử học trẻ tuổi của chúng ta.” Ông ta chào Benson và Klein một cách khoa trương.

Nhà lịch sử học trẻ tuổi… Vì sao không thêm câu “có lương tâm” nữa… Klein thầm oán hai câu, rồi gỡ mũ xuống, mỉm cười đáp lại: “Ông Wood, ông nhanh nhẹn và trẻ trung hơn là tôi tưởng.”

Phong cách khen ngợi của hắn thiên hướng đế quốc ăn tham không biết từ lúc nào.

Benson thì chìa tay ra bắt tay với ông Wood:

“Tôi có quen không ít nhân viên ngân hàng, nhưng bọn họ đều cao ngạo, cứng nhắc hệt như máy móc đời mới nhất, chẳng ai có phong độ như ông cả.”

“Nếu cậu gặp tôi ở ngân hàng có lẽ sẽ không đánh giá như vậy.” Ông Wood cười rất vui vẻ.

Hàn huyên xong, Selina với chiếc váy mới nhảy nhót dẫn ba anh em vào trong, lúc thì nói “Elizabeth đã tới” với âm lượng bình thường, khi thì hạ nhỏ giọng nói với Melissa rằng “hai ông anh của bạn đẹp trai hơn tớ tưởng”.

Ê, thính lực của anh rất tốt nhé… Tuy rằng em đang khen ngợi… Klein bất đắc dĩ nhìn hai cô thiếu nữ mười sáu tuổi sóng vai đi phía trước.

Cũng không đúng, hình dáng hiện tại của mình còn một khoảng cách không hề ngắn nữa mới đạt tới cái gọi là đẹp trai mà… Ôi, Selina, lúc trước em nghĩ anh và Benson xấu tới mức nào vậy? Một người thì tăm tối, lôi thôi lếch thếch, mặt mày tái nhợt, đôi mắt vô thần, người kia thì đầu tóc thư thớt, già trước tuổi? Klein tiện tay nhéo ấn đường, chịu khó luyện tập linh thị.

Cơ thể Selina khỏe mạnh, cảm xúc thì hưng phấn, rất vui vẻ… Ông Wood thì phổi có đôi chút vấn đề, đúng rồi, mình đã thấy cái tẩu thuốc của ông ta… Klein với tâm tình không tệ quét qua mọi người ở đây.

“Elizabeth, Melissa đến rồi.” Lúc này Selina nhẹ nhàng gọi người ở phía trước.

Một thiếu nữ mặc váy ren dài màu lam đi tới, cô ta có mái tóc nâu quăn tự nhiên và khuôn mặt mập mạp kiểu trẻ con. Klein nhìn mà sửng sốt, bởi hắn nhận ra cô thiếu nữ này. Hắn còn từng giúp cô ta lựa chọn bùa hộ mệnh ở chợ đen nữa!

Elizabeth chào Melissa trước, sau đó mới quay sang nhìn Benson và Klein. Cô ta giật mình, khẽ nhíu mày lại như đang suy nghĩ chuyện gì đó. Rồi cô nàng nhanh chóng mỉm cười, hỏi thăm như chưa từng có chuyện gì xảy ra.

Klein cũng vờ như không nhận ra đối phương, với sự dẫn đường của ông Wood mà đi vào khu vực ghế sô pha, được giới thiệu với Chris và các vị khách khác của Selina.

Nhìn Benson lấy ông Shade nhà bên làm đề tài mà tán gẫu vui vẻ với cố vấn pháp luật như Chris, Klein cảm thấy hâm mộ, rằng mình chẳng có năng lực giao tiếp như vậy… Hắn cầm một ly rượu trước bữa tiệc ở góc bàn lên, yên lặng nghe, thi thoảng lại gật đầu rồi cười phụ họa.

Không lâu sau, khách đã đến đủ, dạ tiệc chính thức bắt đầu.

Bởi vì mời quá nhiều khách nên bàn ăn nhà Wood không đủ chỗ, cho nên khách trong tiệc tự phục vụ bản thân. Hầu gái bưng từng đĩa những bít tết, gà nướng, cá chiên, khoai tây lên, đặt xuống những chiếc bàn khác nhau, người hầu nam thì phụ trách cắt thành miếng nhỏ phù hợp cho việc ăn uống.

Klein nhìn đĩa đựng thức ăn tráng men và dao nĩa bằng bạc trông rất thanh lịch kia, thầm líu lưỡi, cảm thấy nhà Wood, mới chỉ là tầng lớp trung lưu mà đã xa xỉ tới mức này.

“Nếu có tiền như vậy, vì sao Chris còn phải tích cóp nhiều năm cho hôn lễ?” Hắn nhớ tới chuyện mà cô em gái từng nói qua: “Ừm, có lẽ vì gom góp những dụng cụ như vậy mới phải chuẩn bị nhiều năm. Với gia đình như này, thể diện là thứ rất quan trọng!”

Nghĩ thế, Klein cầm một đĩa sứ đi tới trước bàn ăn, xiên một miếng thịt nướng tẩm mật. Đúng lúc này, Elizabeth tới gần, nhìn đồ ăn, khẽ nói: “Thì ra anh là anh trai của Melissa… Cảm ơn nha, Selina rất thích bùa hộ mệnh mà em đưa, bảo rằng đeo vào khiến người khỏe mạnh hơn hẳn.”

Selina… Bùa hộ mệnh… Klein bỗng nhớ tới lý do tìm mua bùa hộ mệnh của cô thiếu nữ bên cạnh, đó là tặng cho một người bạn thích thần bí học làm quà sinh nhật!

Như vậy người bạn kia là Selina? Selina thích những thứ thuộc lĩnh vực thần bí? Klein khẽ nhíu mày, lịch sự cười nói: “Vật ấy chỉ có tác dụng như thuốc trấn an Placebo mà thôi.” Nói xong, hắn bắt đầu chờ đối phương ca ngợi Russel đại đế.

Nhưng phản ứng của Elizabeth lại là ngơ ngác: “Thuốc trấn an Placebo là gì?”

“Chỉ đơn giản là tác dụng tâm lý, đôi khi chúng ta kiên trì tin rằng mình sẽ khỏi thì sẽ thật sự khỏi.” Klein giải thích qua một câu.

“Không, bạn ấy bảo là cảm thấy bùa hộ mệnh kia không giống những cái mà bạn ấy mua lúc trước.” Elizabeth nhấn mạnh. Cô ta nghiêng đầu liếc Klein một cái, rồi tò mò nói: “Em không nghĩ anh trai của Melissa lại là một chuyên gia thần bí học.”

“Em biết đó, anh học lịch sử nên luôn phải tiếp xúc chuyện tương tự.” Klein dẫn dắt chủ đề đi mà không để lại dấu vết, hỏi ngược lại: “Em học trường Kỹ thuật thành phố Tingen?”

“Không, trước kia em với Selina và Melissa là bạn học, sau đó hai bạn ấy tới trường Kỹ thuật, còn em thì học trường công Yvos ở gần nhà.” Elizabeth tưởng thật nên giải thích.

Trường công không phải trường công lập, mà là trường học chiêu sinh cộng đồng, được diễn biến ra từ trung học văn pháp lấy mục tiêu bồi dưỡng tốt nghiệp để có thể thi vào đại học, học phí khá đắt, vả lại còn xét gia thế của học sinh trên toàn quốc, cho dù tầng lớp trung lưu cũng khó mà được nhận.

Cô ta không nói gì thêm, chọn xong đồ ăn bèn quay trở lại chỗ Selina.

Sau khi chúc mừng nhân vật chính một sinh nhật vui vẻ, dạ tiệc dần tới kết. Klein và Benson được mời gia nhập đội Xì phé Texas, cược tiểu thì nửa penny, mà đại thì cược 1 penny. Mà Melissa, Elizabeth với Selina và bạn bè đi lên tầng hai, không rõ là nói chuyện phiếm hay chơi trò gì khác.

Hôm nay Klein khá xui, chơi hai mươi ván mà chẳng lấy được quân bài tốt nào, chỉ có thể bỏ bài liên tục rồi làm quần chúng ngồi xem. Hắn lại lật một góc lá bài lên, phát hiện đó là 2 cơ và 5 bích.

“Có nên lừa một lần không?” Klein suy nghĩ một lát, cuối cùng vẫn không cách nào làm được, cũng khắc chế cái sự muốn dùng bói toán để gian lận.

Hắn đặt bài lại, gõ bàn tỏ ra không cược nữa, sau đó đứng dậy, đi tới phòng rửa mặt.

Russel cũng là một kẻ mắc hội chứng rối loạn ám ảnh cưỡng chế, thế mà lại tìm một lý do kỳ quái để tiếp tục đặt tên cho cách chơi này là Texas… Klein vừa lắc đầu vừa đi.

Đúng lúc này hắn đột nhiên dừng lại, con ngươi co lại. Linh cảm nói cho hắn rằng tầng trên có dao động kỳ quái!

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK