Mục lục
Quỷ Bí Chi Chủ - Mực Thích Lặn Nước (full)
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Dịch giả: nh0ckd255

Khuôn mặt rối gỗ bị thuốc màu vàng đỏ bôi thành hình dáng tên hề, khóe miệng hai bên nhếch cao tạo ra nụ cười trông rất buồn cười.

Khi nó há miệng để lộ khoang miệng sâu và đen bên trong, Klein vốn ở phía đối diện nó bỗng tóc gáy dựng đứng lên, sợ hãi mãnh liệt trước nay chưa từng có bỗng ùa lên trong lòng. Trước mắt hắn là một màu xám xịt, hệt như quan sát thế giới qua một tầng thủy tinh màu trà dày vậy.

Suy nghĩ của Klein nhanh chóng chậm lại, theo bản năng hắn định cầu cứu, nhưng cổ họng như bị một sợi dây thừng quấn chặt, không phát ra được âm thanh nào. Từ kia chỉ có thể dừng lại trong cổ họng.

Cùng lúc đó, Dunn nhận ra động tác gập tay của hắn đột nhiên khựng lại, bèn đẩy hắn một cái thật mạnh.

Tấm thủy tinh màu trà trước mắt Klein tức thì vỡ vụn, từ “Giúp” cũng vọt ra khỏi cuống họng, vang lên trong buồng xe ngựa với vẻ kinh hoảng chói tai.

“Nó mạnh hơn rồi.” Klein trần thuật với ngữ khí khẳng định.

Ở cùng vật phong ấn kỳ dị như “2 – 049” này, nếu sơ ý cái là sẽ rơi vào nguy hiểm đáng sợ ngay. Không, đây hoàn toàn không thể phòng bị, chỉ có thể dựa vào biện pháp khác để tránh né!

“Đó là điều bình thường.” Al Harson gật đầu, nói với vẻ bình thản.

Lolotta thì khẽ cười một tiếng: “Hình như nó thích anh? Yên tâm, nó là thứ tương đối không quá nguy hiểm trong các vật phong ấn cấp 2.”

Trong tiếng nói đầy vẻ lười biếng, con rối với các khớp gỗ rõ rệt hệt như tương ứng với con người đứng lên, lung la lung lay đi về phía bên trái. Động tác của nó rất là cứng nhắc, hệt như một cỗ máy hơi nước đã rỉ sắt nhiều năm mà còn quên thêm dầu bôi trơn.

Điệu nhảy robot… Klein bỗng nghĩ tới mấy từ này, có suy đoán mới về nguyên nhân “2 – 049” tạo ra nguy hiểm: Nó sẽ đồng hóa sinh vật mà nó khống chế? Nếu vừa rồi mình mà không được người ta đánh thức đúng lúc, như vậy sẽ thành một con rối có hình thể người thường, kiểu búp bê Barbie phiên bản người thật?

Trong lúc Klein mải suy nghĩ, Al Harson được Dunn đánh thức, vừa gập duỗi tay vừa chỉ vào hướng mà rối gỗ bước đi, rồi nói với Leonard lái xe: “Đi hướng đó!”

Leonard không cách nào khiến xe ngựa đi xuyên qua tòa nhà được, đành phải vòng nửa vòng. Trong quá trình này, “2 – 049” không ngừng điều chỉnh hướng đi, kiên trì đảm nhiệm “kim chỉ gia tộc Antigenous”.

Thấy cảnh đó, Klein không ngừng “hoạt động” cánh tay, lại muốn cười trong sự căng thẳng này: Nghe nói “2 – 049” được gia tộc Antigenous chế tạo ra… Vậy nó đây là đang thể hiện sự trung thành hay điển hình của việc hại cả chủ?

Kế tiếp, trong tiếng nhắc nhở liên tục của Al Harson, Leonard điều khiển xe ngựa đi qua đường phố, chạy thẳng theo một phương hướng.

Mà mỗi lần con rối gỗ “2 – 049” sắp đi tới gần khung xe thì đều bị Al Harson bắt lại chỗ cũ, lại tiếp tục đi. Mỗi khi như vậy, miệng nó sẽ mở to, cùng lúc đó hai người sẽ bị khống chế.

Sự căng thẳng trong lòng Klein cũng giảm theo, hắn lại cảm thấy vật phong ấn “2 – 049” không đáng sợ cho lắm, chỉ cần có ba người ở cùng nó, biết động tác gập duỗi tay, và biết kỹ xảo đánh thức đồng đội đúng lúc, như vậy “2 – 049” chỉ là một con rối gỗ có vẻ đặc biệt mà thôi.

Xe ngựa phi nhanh trên đường, nhanh chóng lái vào bến cảng, tới thẳng nhà kho.

Sao mấy lần lượn vòng và xác nhận nơi “2 – 049” muốn đi là một kho hàng màu xám trắng ở trong cùng bên hông, Al Harson tỏ ra nghiêm túc, cẩn thận cầm rối gỗ lên rồi nhét nó vào trong rương sắt màu đen.

Thùng thùng thùng!

Trong tiếng đánh rất mạnh liên tục, Al Harson với sự trợ giúp của Borgia và Lolotta lại được đánh thức, vất vả mãi mới cài được chốt khóa, sau đó rót linh tính chuyển động ký hiệu ngôi sao và mặt trăng đỏ trên nắp rương.

Sự bịt kín vô hình tái hiện, Al Harson thở phào một hơi.

“Xuống xe thôi.” Giọng nói trầm và dịu của Dunn Smith cũng vang lên theo: “Leonard, cậu buộc ngựa ở đây là được.”

Sáu người, cả nam cả nữ, người mặc áo gió, kẻ mặc vest hoặc sơ mi không xuống xe ngựa, đi tới kho hàng ở trong cùng. Bọn họ vừa đi vừa duỗi gập cánh tay. Điều này thêm vài phần buồn cười và hoang đường vào bầu không khí có vẻ căng thẳng hiện tại.

Nhóm nhảy Kẻ Gác Đêm… Klein chỉ có thể dùng cười nhạo để giảm bớt cảm giác này.

Chẳng qua không làm vậy không được, bởi theo những gì hắn quan sát được thì ảnh hưởng của “2 – 049” đầu tiên là thể hiện ở nửa người trên, nếu phát hiện đúng lúc sẽ tránh việc rơi vào tình cảnh nguy hiểm hơn, vì vậy chỉ có các sự lựa chọn là duỗi gập cánh tay, xoay cổ, lắc lư co thể, mà mấy động tác sau nhìn như đám côn đồ. Về phần động tác nháy mắt hoặc nhướng mày thì dễ bị bỏ qua, hoặc biên độ của động tác quá lớn, đều không phải sự lựa chọn tốt nhất.

Nhóm nhảy còn tốt hơn đám trẩu tre vịnh La Đồng nhiều… Klein thở dài, chấp nhận số phận mà theo sát đám người đội trưởng. Mà càng tới gần cửa kho hàng, sự bất an và lo lắng trong lòng hắn lại càng trầm trọng hơn. Bởi vì không ai rõ cuốn bút ký kia sẽ khiến Riel Bieber biến hóa như thế nào!

Nếu xảy ra vấn đề nghiêm trọng, Klein không dám hy vọng xa vời rằng còn có thể xuyên việt một lần nữa. Hơn nữa trong lúc thái thịt thái rau bình thường hắn phát hiện ra mình vẫn bị thương, vẫn chảy máu, tốc độ miệng vết thương khép lại cũng thuộc loại bình thường, chứ không phải loại quái vật đánh mãi không chết.

Đang đi, Dunn đột nhiên giơ tay còn lại ra hiệu cho mọi người dừng ở trước cửa nhà kho chừng mười mét.

“Klein, cậu bói thử xem bên trong có nguy hiểm không, nếu biết được đại khái mức độ nguy hiểm thì càng tốt.” Dunn quay đầu nói với Klein, đôi mắt xám của anh ta vẫn sâu thẳm như trước, không thấy chút sợ hãi nào.

Klein khẽ gật đầu, ngừng động tác duỗi gập, đưa tay phải về phía cổ tay trái rồi cởi sợi xích treo con lắc thạch anh vàng xuống. Bởi vì cánh tay đang cử động nên khi hắn hành động chậm lại thì được Dunn phát hiện kịp thời, đánh thức đúng lúc.

Klein tay trái cầm sợi xích bạc làm cho thạch anh vàng rủ xuống dưới một cách tự nhiên, đồng thời khiến tay trái duỗi gập với biên độ nhỏ.

Truyện đề cử: Đẻ Thuê Cho Phương Thiếu

Chờ khi thạch anh đứng vững, hắn khép hờ mắt lại, phác thảo hình dáng quả cầu ánh sáng mà tiến vào trạng thái minh tưởng, miệng lẩm nhẩm:

“Trong kho hàng có nguy hiểm.”

“Trong kho hàng có nguy hiểm.”

Sau bảy lần, hắn mở mắt ra, thấy con lắc thạch anh vàng chậm rãi quay tròn theo chiều kim đồng hồ. Nó quay càng lúc càng nhanh, cuối cùng thậm chí còn có cảm giác sắp kéo cả tay trái Klein theo.

“Gặp nguy hiểm, rất lớn.” Klein báo cáo chi tiết. Thuận chiều kim đồng hồ nghĩa là khẳng định lời lẩm nhẩm kia, còn ngược chiều kim đồng hồ là phủ định.

Đối với những người phi phàm khác mà nói, cho dù là “Kẻ Dòm Ngó Bí Ẩn”, khi dùng “phương pháp con lắc cảm xạ” thì cùng lắm chỉ dò ra được có nguy hiểm hay không chứ không thể biết thêm thông tin về mức độ nguy hiểm như nào. Nhưng Klein phát hiện khi hắn sử dụng con lắc cảm xạ thì chuyển động của con lắc sẽ phân theo từng tốc độ, tỏ rõ mức độ khác biệt của đáp án. Điều này tuy không chính xác hoàn toàn, rất mơ hồ, nhưng có thể khiến người ta phán đoán sơ bộ được tình huống cụ thể.

Không hổ là ma dược “Thầy Bói”… Klein cảm thấy rất vui mừng.

Ngay khi hắn định cất con lắc thạch anh vàng đi thì Leonard Mitchell vốn im lặng nãy giờ bỗng mở miệng: “Lại bói thêm xem xung quanh có nguy hiểm không.”

“Đúng, tôi sợ hội Mật Tu vẫn không chịu từ bỏ, vẫn theo dõi nhà Riel Bieber, sau đó theo chúng ta tới đây, quấy rối vào lúc quan trọng.” Dunn gật đầu đồng ý.

Klein bèn hít sâu một hơi, lại tiến vào trạng thái yên bình thanh khiết. Chờ khi xích bạc dừng lại, hắn lẩm nhẩm trong lòng:

“Xung quanh có nguy hiểm.”

“Xung quanh có nguy hiểm.”

Klein lặp đi lặp lại mấy lần xong mới mở mắt nhìn xích bạc. Trong con ngươi màu nâu sậm của hắn, đầu tiên là con lắc thạch anh vàng di chuyển theo chiều ngược kim đồng hồ, sau đó bỗng nhiên dừng lại, rồi xoay theo chiều kim đồng hồ.

“Xung quanh có nguy hiểm.” Klein lòng căng thẳng, thận trọng nói. Hơn nữa còn có kẻ định quấy nhiễu việc xem bói, nhưng trong cuộc đối kháng vô hình này kẻ đó đã thua mình!

Hắn vừa nói xong, một quả cầu lửa màu cam to bằng nắm tay đột nhiên lao tới từ đằng xa. Nó bay tới với tốc độ cực kỳ nhanh, đánh thẳng vào mọi người.

Dunn Smith vốn rút khẩu súng ngắn ổ xoay ra từ trước khi Klein bói toán lập tức giơ tay, bóp cò với tính toán từ trước.

Đùng!

Trong tiếng súng nổ, quả cầu lửa không hề lay động chút nào mà vẫn lao tới theo quỹ đạo lúc trước, dường như muốn làm cho mọi người không thể không tản ra để né tránh.

Ban đầu Klein không quá để ý kẻ quấy rối, bởi nơi này có sáu người phi phàm, thậm chí là cả danh sách 8 và danh sách 7, phải nói là đội hình có thể tung hoành ở thành phố Tingen nhỏ bé này. Nhưng khi quả cầu đánh tới, hắn mới nhận ra một sự thật, rằng với bọn họ mà nói, kẻ địch nguy hiểm nhát không phải những kẻ bám theo, không phải kẻ quấy rối, thậm chí không phải Riel Bieber không biết đang ở trong tình trạng nào ở trong kho hàng kia, mà là vật phong ấn “2 – 049”! Một khi nhóm của hắn phân tán, phải chiến đấu mà không đánh thức đồng bạn đúng lúc, như vậy từng người sẽ trở thành rối gỗ người thật!

Trong lúc suy nghĩ rối loạn cả lên, Klein bị Leonard kéo một cái, theo đối phương lăn ra ngoài, tránh được quả cầu lửa.

Không kịp xót bộ quần áo trên người, hắn thấy nhóm Kẻ Gác Đêm chia làm hai nhóm nhỏ với số người tương đương.

Phụp!

Quả cầu lửa màu cam rơi xuống đất, không dấy lên nổi chút bụi bặm nào, hệt như chẳng có gì xảy ra.

Ảo ảnh? Klein vừa nghĩ vậy thì đã thấy Al Harson nhấc rương sắt lên rồi ném nó sang một bên, cách ít nhất mười mấy mét.

“Rời xa nó! Canh chừng nó!” Al hét lên.

Ông ta còn chưa nói xong, Leonard và Borgia đã chia nhau đi tới, cách ít nhất bảy mét bảo vệ rương tránh kẻ khác tiếp cận.

Mà Dunn và Lolotta thì tự cầm súng đứng chung một chỗ với Al Harson, vốn đã rút một thanh kiếm mảnh màu bạc ra, tạo thành đội ngũ hình vòng cung xông tới vị trí bắn quả cầu lửa, cũng để ý các khu vực hai bên.

Thấy cảnh đấy, Klein vốn phải làm động tác duỗi gập và không mang gậy chống lập tức thở phào nhẹ nhõm, biết mình đã bỏ qua một vấn đề quan trọng, đó chính là “2 – 049” chỉ ảnh hưởng trong một phạm vi giới hạn, chỉ cần cách nó một khoảng cách vừa đủ là không sợ bị nguy hiểm!

Klein quay phắt người lại, một tay nhét con lắc thạch anh vàng vào túi áo, tay kia rút khẩu súng lục ra từ bao súng dưới nách.

P/s: tui làm được chương nào đăng chương đó, nên có gì sai sót hoặc ko ổn các bác nhớ báo tui nha. Bởi tui ko có thời gian ngồi đọc lại. Hic. Rút dc thời gian gõ vài chương là tốt lắm rồi.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK