Mục lục
Quỷ Bí Chi Chủ - Mực Thích Lặn Nước (full)
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Dịch giả: nh0ckd255

Trong phòng khách có vẻ rộng rãi, Anna và Joyce ngồi trên chiếc sô pha khác nhau, ngăn cách bởi cha mẹ Anna.

Joyce cảm thán, mặt mày đầy vẻ thỏa mãn:

“Hơi Nước trên cao, cháu thật may mắn mới có thể sống sót trở về, có thể được gặp lại Anna.”

“Joyce đáng thương của em, rốt cuộc anh gặp phải chuyện gì?” Anna không kìm được mà hỏi thăm.

Joyce nhìn vị hôn thê, sắc mặt trở nên nặng nề:

“Tới bây giờ anh vẫn còn thấy sợ hãi, lần nào cũng choàng tỉnh khỏi giấc mộng. Năm ngày sau khi tàu Cỏ Linh Lăng rời khỏi cảng Caesar, bọn anh gặp phải hải tặc, một lũ hải tặc rất đáng sợ. Điều đáng ăn mừng duy nhất là thủ lĩnh của đám hải tặc ấy tên là Nast.”

“Tên hải tặc tự xưng mình là “Vua Năm Biển” kia à?” Ông Wayne, cha của Anna kinh ngạc hỏi lại.

Tuy Joyce tới từ nửa giờ trước, nhưng anh ta không kể rõ những gì mình gặp được, vẻ mặt đầy nao núng, bất an và âu lo, mãi khi Anna trở lại và ôm anh ta, anh như mới thật sự thoát được khỏi tai nạn ấy.

“Vâng, Nast Vua Năm Biển tuyên bố mình là hậu duệ của đế quốc Solomon, luôn tuân thủ phẩm chất tốt đó là không giết hại tù binh, cho nên bọn cháu chỉ bị cướp tiền bạc chứ không mất mạng. Thậm chí thuộc hạ của hắn còn để lại đầy đủ đồ ăn cho chúng cháu nữa.” Joyce nhớ lại những gì mình gặp được.

Thân thể anh bắt đầu run lên vì sợ hãi, nhưng vẫn cố gắng kể nốt cơn ác mộng đen tối nhất cuộc đời:

“Cháu mất không nhiều, vốn cho rằng vận rủi đã qua, nhưng trong hành trình sau đó, hành khách và đoàn thủy thủ của tàu Cỏ Linh Lăng xảy ra nội chiến dữ dội, từ tranh chấp đến giết nhau, rồi rút súng, xách kiếm chém giết lẫn nhau… Mấy ngày nay tầm mắt cháu lúc nào cũng là màu đỏ của máu, người bên cạnh lần lượt ngã xuống, trợn to đôi mắt dường như vĩnh viễn không nhắm lại, khắp nơi đều là những tay chân, trái tim với ruột văng tung tóe.

Bọn cháu không muốn thành dã thú, cũng là những kẻ lý trí nhất, không chỗ để tránh, không đường để chạy, xung quanh là biển rộng nhìn không thấy bến bờ, những cuộn sóng xanh đậm dấy lên cao… Người khóc lóc, kẻ cầu xin tha thứ, cũng có kẻ bán thân, nhưng đầu của bọn họ vẫn bị treo lên trên cột buồm.

Anna, lúc ấy anh tuyệt vọng, tưởng rằng sẽ không gặp được em nữa. May thay anh hùng đã xuất hiện trong cơn ác mộng ấy, thuyền trưởng dẫn bọn anh trốn xuống bụng thuyền, dựa vào đồ ăn và nước uống đã chuẩn bị sẵn để chống đỡ tới lúc lũ người kia tới giới hạn cao nhất của sự điên cuồng. Mà anh Treece ủng hộ bọn anh, đã dũng cảm xông lên dẫn dắt bọn anh tấn công lũ tội phạm giết người kia…

Sau một trận đánh đẫm máu mà cả đời này anh khó có thể quên được, bọn anh còn sống, nhưng tàu Cỏ Linh Lăng đã đi chệch khỏi tuyến đường an toàn, số lượng thủy thủ cũng chỉ còn lại một phần ba so với ban đầu.”

Lúc kể lại thời điểm đen tối nhất trong cuộc đời, Joyce bỗng nhớ tới vị “anh hùng” tự xưng là Treece kia. Anh ta có khuôn mặt tròn tròn, hòa ái, tính cách ngại ngùng như mấy cô thiếu nữ, luôn thích ở trong góc, chỉ có cực kỳ thân quen mới biết anh ta nói nhiều như nào. Chỉ có chàng trai bình thường như vậy lại kiên định đứng trước mọi người vào thời khắc ác liệt nhất và tuyệt vọng nhất.

“Ôi, Hơi Nước trên cao, Joyce của em, anh đã phải trải qua chuyện đau khổ cỡ nào! Cảm ơn Thần vì đã giúp chúng con không bị chia lìa.” Nước mắt đảo quanh mắt Anna, cô không ngừng vẽ thánh huy Hơi Nước và Máy Móc hình tam giác trên ngực.

Joyce nở nụ cười trông có vẻ thiếu sức sống:

“Đây là đền đáp cho sự thành kính của chúng ta. Sau đó tàu Cỏ Linh Lăng lại trải qua bão táp, bị lạc hướng, vượt qua muôn vàn thử thách mới về được tới cảng Anmatt. Lại vì tàu đã xảy ra thảm án nghiêm trọng như vậy nên những kẻ sống sót như bọn anh bị cảnh sát bắt giữ, tách ra thẩm vấn, nên không có cơ hội gửi điện báo về nhà để báo tình hình. Chờ khi mọi chuyện chấm dứt, cũng chính là sáng nay, anh lập tức mượn tiền bạn bè lên tàu hơi nước về đây. Cảm ơn Thần để anh một lần nữa được đứng trên đất Tingen, để anh một lần nữa được gặp lại em và mọi người.”

Nói tới đây, anh ta nghi ngờ nhìn vị hôn thê:

“Anna, lúc gặp nhau anh có thể cảm thấy sự vui sướng và kinh ngạc của em, nhưng điều khiến anh không hiểu là tại sao sau khi xuống xe ngựa em lại kích động chạy tới, ừm, anh vốn định đưa em một niềm vui bất ngờ mà.”

Anna nhớ tới những gì gặp được lúc trước, đáp lại với vẻ mặt không thể tin được:

“Không có gì phải giấu diếm cả Joyce ạ, vì lo cho anh nên hôm nay em đã đến câu lạc bộ bói toán duy nhất ở thành phố Tingen này, mà người xem bói, không, thầy bói kia nói cho em rằng vị hôn phu của em đã trở lại, hiện đang có mặt ở trong căn nhà có cối xay gió đồ chơi.”

“Cái gì?” Vợ chồng Wayne và Joyce đồng thời thốt lên.

Anna che mặt, lắc đầu nói:

“Em cũng không dám tin chuyện em gặp hôm nay, nhưng nó thật sự đã xảy ra. Hơi Nước trên cao, có lẽ thế giới này thật sự có kỳ tích. Joyce ạ, vị thầy bói kia lấy tên, đặc điểm, địa chỉ và ngày sinh của anh bảo là để bói bản đồ sao, sau đó hỏi em căn nhà có máy xay gió đồ chơi là nhà của em hay của anh. Khi em bảo phải, anh ta nói là “chúc mừng cô, Anna, vị hôn phu của co đã trở lại rồi, đang ở trong nhà của cô, đừng hỏi những gì anh ấy gặp được, hãy ôm và an ủi anh ấy”.”

“Thần ơi…” Joyce chỉ cảm thấy chuyện này đúng là không thể tin được: “Chẳng lẽ anh ta biết anh à? Chẳng lẽ có người điện báo cho anh ta? Chẳng lẽ anh ta rất thân quen với cảnh sát cảng Anmatt? Không, thế cũng không giải thích được, làm sao anh ta biết được anh đến nhà em? Làm sao anh ta biết là em sẽ đi xem bói? Em hẹn trước à?”

“Không, tới đó em mới chọn.” Anna mờ mịt.

“Có lẽ một vị thầy bói giỏi chỉ cần nắm giữ thông tin phong phú, cho dù không dùng đến nó mấy, có lẽ bói toán thật sự có chỗ thần kỳ.” Cha Anna thở dài, tổng kết: “Trong lịch sử hơn một nghìn năm mà chúng ta biết và cả kỷ thứ tư chưa ai biết rõ, bói toán luôn tồn tại chứ không hề biến mất, ba nghĩ hẳn là có nguyên nhân nhất định.”

Joyce khẽ lắc đầu, hỏi Anna:

“Vị thầy bói đó tên là gì?”

Anna nhớ lại rồi đáp:

“Klein Moretti.”

Trong sảnh tiếp khách của câu lạc bộ bói toán, vì Klein đã điều chỉnh âm lượng cho nên Angelica thức thời không tới gần, cho nên cô ta chỉ thấy Anna bước đi như mất hồn, chỉ nhìn thấy vẻ mặt khiếp sợ và mê mang của Anna.

Angelica bước tới gần sô pha, tò mò hỏi:

“Kết quả tốt à?”

Cô ta không dám hỏi cụ thể vì sợ vi phạm quy tắc ngầm của người xem bói.

“Ừ.” Klein gật đầu, lấy ba đồng tiền ra từ trong túi quần: “Một phần tám của 1 saule là một và một phần hai penny?”

“Vâng.” Angelica nhìn đồng tiền, phát hiện đó là 1 penny và hai đồng nửa penny, vội vàng trả lại: “Thừa nửa đồng penny.”

Klein mỉm cười ấn xuống:

“Cảm ơn cô đã chăm sóc khách của tôi, cô ấy cho tôi tiền boa, nên theo lý tôi cũng nên cho cô tiền boa.”

Cũng để cảm ơn việc cô đã đề cử tôi… Hắn lặng lẽ bồi thêm một câu.

“Vậy được.” Angelica bỗng cảm thấy hơi e ngại Klein, lại thấy lý do phù hợp nên không từ chối nữa.

Klein trở lại phòng họp, cho là sau đó sẽ có thêm người cần xem bói, nhưng tới tận năm giờ bốn mươi phút, hắn vẫn không thấy vị khách thứ hai đâu.

Đây không phải là câu lạc bộ bói toán này làm ăn không tốt, mà hầu hết người tới đây đều tự chỉ định người xem bói.

“Bọn họ hẳn là được người ta giới thiệu, đã xác định sẵn sẽ nhờ ai xem bói cho… Nói tóm lại danh tiếng của mình còn chưa đủ…” Klein tự giễu một câu.

Hắn uống nốt cốc hồng trà Sibo thứ ba, đội mũ và xách gậy rồi chậm rãi đi ra khỏi phòng hội nghị.

Angelica nhớ lời dặn của Glacis, vội đi tới:

“Anh Moretti, khi nào anh lại tới câu lạc bộ vậy? Anh Glacis mong được cảm ơn anh trực tiếp.”

“Chỉ cần rảnh là tôi sẽ tới. Nếu vận mệnh cho phép chúng tôi gặp nhau, như vậy anh ấy chắc chắn sẽ gặp được tôi thôi.” Klein đáp lại kiểu lũ thần côn, cảm giác như mình nhập diễn quá.

Sau đó hắn mặc kệ phản ứng của Angelica mà cất bước rời khỏi câu lạc bộ bói toán, lên xe ngựa công cộng về nhà.

Vào nhà, hắn thấy Benson đang đọc báo, còn Melissa thì đang chắp vá thứ gì đó với bánh răng, ổ trục và dây cót dưới ánh sáng lúc sẩm tối.

“Chào buổi chiều, phu nhân Shade có tới chơi không?” Klein thoải mái hỏi.

Benson không buông tờ báo xuống mà chỉ ngển cổ lên:

“Phu nhân Shade tới ngồi được chừng mười lăm phút, có xách quà sang, rất hài lòng với món bánh Komatsu và bánh chanh ngọt mà chúng ta đã chuẩn bị, cũng mời anh em ta rảnh rỗi thì sang nhà bà ta chơi. Bà ta khá hiền lành và lịch sự, cũng rất biết cách nói chuyện.”

“Vấn đề duy nhất là cả nhà bọn họ đều theo tín ngưỡng chúa tể Bão Táp, cho rằng con gái không nên đi học, chỉ được phép để gia đình tự giáo dục.” Melissa lầm bầm. Có thể thấy con bé bất mãn với chuyện này như thế nào.

“Không phải để ý làm gì, chỉ cần bà ta không can thiệp vào nhà chúng ta thì bà ta vẫn là một hàng xóm tốt.” Klein cười an ủi cô em gái.

Vương quốc Ruen là một quốc gia đa tín ngưỡng, không chỉ phục tùng Thần Chiến Tranh như đế quốc Fusark ở phương Bắc, cũng không tôn sùng Mẫu thần Đất Đai như vương quốc Finebot ở phía nam. Giáo dân của ba giáo hội lớn là giáo hội Chúa Tể Bão Táp, Nữ Thần Đêm Tối và Thần Hơi Nước và Máy Móc khó tránh việc xung đột quan điểm và thói quen, chỉ là trăm ngàn năm đã tương đối khắc chế sau, không còn xảy ra tình trạng không thể cùng chung sống.

“Vâng.” Melissa mím môi, lại quẳng mắt về phía đống linh kiện kia.

Sau bữa tối, Klein vẫn ôn tập các tri thức lịch sử. Chờ khi Melissa và Benson tắm rửa về phòng rồi, hắn mới vệ sinh bản thân, vào phòng ngủ rồi khóa trái cửa lại. Tì𝑚 đọc 𝑡hê𝑚 𝑡ại ~ T𝗥 𝖴MT𝗥𝖴YỆ𝙉.𝗩𝙉 ~

Lúc này hắn tiến hành chải chuốt và tổng kết những gì học tập được và các vấn đề mà hắn gặp phải để tránh việc quên lãng, bỏ qua điểm quan trọng. Cũng chỉ như vậy hắn mới có thể dùng suy nghĩ rõ ràng hơn để ứng đối những gì sẽ xảy ra kế tiếp.

Klein mở cuốn sổ ra, cầm bút máy, bắt đầu viết bằng tiếng Trung:

“Vì sao mấu chốt của việc tiêu hóa ma dược lại là đóng vai?”

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK