• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

 Về phần Vũ Thuần Tử lại không hề nghĩ vậy, từ lúc đầu Phạm Chánh Anh đi đến cho tới bây giờ, hắn vẫn luôn cảm giác có gì đó bất an.  

 

Dù bản thân đã tận mắt nhìn Phạm Chánh Anh rời đi, nhưng vẫn không thể dứt khỏi linh cảm này.  

 

Chẳng lẽ hắn suy nghĩ quá nhiều?  

 

Lúc này, hệ thống bên trong đại não đột nhiên vang lên âm thanh inh ỏi.  

 

"Ting! Xác nhận có độc trùng tấn công!"  

 

Vũ Thuần Tử vừa nghe tới, ngay lập tức trở nên kinh hãi, quả nhiên linh cảm hắn đoán không sai, lão già kia một lòng muốn giết hắn.  

 

"Hệ thống, độc trùng đã xâm nhập vào thân thể ta hay chưa? Có tổng cộng bao nhiêu con?"  

 

Vũ Thuần Tử vội vàng truyền âm hỏi.  

 

"Tổng cộng có hai con độc trùng xâm nhập vào cơ thể, bọn nó gọi Diệt Cổ Trùng, là một loài có kích thước rất nhỏ, chỉ bằng một hạt cát, người có tu vi bình thường sẽ rất khó cảm nhận đến."  

 

"Tu vi cần phải bằng người nuôi cổ trùng hoặc cao hơn mới có thể nhận ra, khi người bị hạ độc trùng, mười ngày hoặc nửa tháng tới sẽ không có việc gì xảy ra. Nhưng đến một tháng sau, liền xuất hiện triệu chứng mệt mỏi, say xẩm chóng mặt, làn da bắt đầu đen tuyền, kèm với đó toàn thân nhanh chóng bị hút thành một bộ xương khô…"  

 

Hệ thống liền một mạch phân tích ra, khiến Vũ Thuần Tử nghe xong lâm vào sợ hãi, cái độc trùng này vậy mà tàn độc như vậy?   

 

Lần này, hắn đã ghi mối thù với Phạm Chánh Anh, lão già đó muốn hắn chết, Vũ Thuần Tử càng muốn tiếp tục sống, đem nợ thù này đòi lại.  

 

"Vậy làm sao để trừ khử nó ra ngoài?"  

 

Vũ Thuần Tử tiếp tục truyền âm hỏi.  

 

"Ký chủ không cần lo lắng, độc trùng tuy mạnh, thời gian nuôi dưỡng cũng lâu, nhưng hệ thống có thể phân phối, tự đem độc trùng hấp thu, hóa cổ độc thành thức ăn nuôi dưỡng bản thân..."

Hệ thống cũng không có dài dòng, liền vang lên âm thanh nhẹ nhõm, Vũ Thuần Tử nghe xong, ngay lập tức không còn sợ sệt, ngược lại, tinh thần càng thêm vui vẻ.  

 

Dựa theo hệ thống nói phía sau, chỉ cần cắn nuốt hai con cổ trùng này, tu vi của hắn sẽ cải thiện một phần, nhận được một lợi ích không nhỏ, kèm theo đó liền mở được chức năng kháng phép.  

 

Điều này khiến hắn vô cùng kỳ vọng, có khả năng kháng phép, liền có được một phần bảo mạng.  

 

Mà thời gian cắn nuốt cổ trùng phải mất hai ngày mới có thể xong xuôi, thời gian này, Vũ Thuần Tử vẫn phải tiếp tục chờ đợi.  

 

Thật không biết, Vũ Thuần Tử nên ghi hận Phạm Chánh Anh hay là cảm ơn hắn đã ban cho hai con độc trùng này.  

 

Nếu Phạm Chánh Anh biết được độc trùng của mình cực khổ nuôi dưỡng, lại sắp trở thành dinh dưỡng cho Vũ Thuần Tử, không biết sắc mặt sẽ như thế nào, chỉ là hắn không biết được mà thôi.  

 

Vân Tiêu đổ dồn ánh mắt vào Vũ Thuần Tử, trong mắt đều là vẻ tán thưởng. Lấy tu vi Phát Mạch cảnh đánh bại vô số người tham gia thi đấu, mà vẫn còn dư sức cân hai tên cao thủ Tẩy Tủy cảnh cửu trọng, lại còn bất phân thắng bại. Điều này khiến hắn vô cùng khiếp sợ, nếu đổi lại là ai, cũng không làm được điều này, ngay cả Vân Lam Tông những thiên kiêu chi tử cũng không có!  



Xem ra lần này bản thân hắn nhặt được bảo bối lớn, nếu đem người này bồi dưỡng về sau, Vân gia liền có tư cách tiến vào Vân Lam Tông. 

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK