Mục lục
Bất diệt thần vương - Tô Tô (FULL)
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

“Cậu nói bậy bạ gì vậy?”

“Tô Văn Thành, tôi thu tiền của các người lúc nào!" Tô Tô nóng nảy chất vấn.

Tô Văn Thành ném ra mấy tấm hình, nói: "Nếu để cho người của Long Giang nhìn thấy những thứ này, bọn họ sẽ cho rằng tôi đang bịa chuyện sao?"

Trên ảnh chụp rõ Tô Tô ngồi ở trên ghế cười tươi như hoa, vươn tay ra nhận lễ vật.

Đó là Phỉ Thúy Như Ý giá trị xa xỉ, đồng hồ Sĩ Lục Thủy Quỷ, dây chuyền kim cương......

Càng đáng giận chính là, những tấm ảnh này chỉ chụp được mặt Tô Tô, không có khuôn mặt của người tặng quà.

Cái này cũng thật là ngoan độc.

“Tô Văn Thành, cậu có ý gì!" Sắc mặt Tô Tô hết xanh lại trắng, cô kích động đến mức muốn đứng lên.

Tô Văn Thành cười ha ha: "Chị Tô Tô, chị thay thế ủy viên Dương Ngọc Lan nhận hối lộ của chúng tôi.”

“Mấy thứ này cộng lại, có tới một trăm mười vạn.”

“Hiện tại, chúng ta hoàn toàn là người ngồi trên một chiếc thuyền.”

“Thì ra là thế!”

Tô Tô không ngốc, trong nháy mắt liền hiểu hết thảy.

Thì ra người Tô gia đối tốt với cô, đều là một cái bẫy. Cô vốn cho rằng giữa người trong tộc tặng quà lẫn nhau rất bình thường.

Không ngờ Tô Văn Thành cố ý chụp lại chứng cớ!

Cô thật sự không nghĩ tới, cô chỉ muốn trở thành người một nhà với bọn họ, sao bọn họ lại đối xử với cô như vậy!

Lần này cô có nhảy xuống song Hoàng Hà cũng rửa không sạch.

Không chỉ như thế, còn liên lụy đến mẹ.

Cô nhớ tới lúc trước Tần Thiên từng nhắc nhở mình nói người Tô gia không có lòng tốt.

Buồn cười là lúc đó cô chẳng những không tin còn mắng Tần Thiên là châm ngòi ly gián!

Trong nháy mắt sự thất vọng, đau lòng, tủi thân, oan ức, xấu hổ, làm cho cô đỏ mắt nói không ra lời.

Tần Thiên đứng ở một bên, lẳng lặng nhìn Tô Văn Thành và Tô Bắc Sơn biểu diễn.

Tô Bắc Sơn tự nhận là khống chế toàn cục, mỉm cười lấy ra mười vạn đồng, nói: "Ngọc Lan, đừng ngốc nữa."

“Chúng ta vốn là người một nhà, sau này cùng nhau làm giàu thôi.”

“Bây giờ tôi cũng có thể nói cho cô biết, những dược liệu kia đúng là do chúng tôi động tay động chân.”

“Mười vạn này cô đi sắp xếp đi, tôi tin rất nhanh có thể dẹp yên được chuyện này.”

“Sau này, chỉ cần chúng ta cẩn thận một chút tiền sẽ tiêu không hết.”

Không ngờ lần này Dương Ngọc Lan lại nhận tiền.

Bà bình tĩnh nói: "Hai người có thể trở về rồi, ngày mai chờ tin tức của tôi.”

Tô Văn Thành và Tô Bắc Sơn cũng thật không ngờ, Dương Ngọc Lan lại dễ dàng khuất phục như vậy, bọn họ vô cùng vui mừng.



Tô Bắc Sơn thậm chí còn cười nói với Tần Thiên: "Tên lưu manh này, chờ công ty làm ăn phát triển có thể cho anh làm đội trưởng đội bảo an.”

“Đây mới là lối thoát chân chính cho cậu.”

Tô Văn Thành cũng tức giận nói: "Họ Tần kia, mày hời rồi nhé.”

“Còn không mau cảm tạ Tô gia chúng ta ban ân!”

Sau khi hai người rời đi, Tô Tô lo lắng nói: "Mẹ, mẹ không phải thật sự thông đồng với bọn họ làm bậy chứ?”

“Đây là hại người đó! Con không đồng ý cho mẹ làm như vậy!”

“Mẹ không cần lo lắng, một người làm một người chịu, ngày mai con sẽ tìm truyền thông nói rõ ràng.“”

Dương Ngọc Lan bất đắc dĩ cười nói: "Nói ra có ai tin không? Đừng quên, chúng ta là mẹ con.”

“Nhưng mà...”

“Tô Tô con đừng lo, thời gian không còn sớm nữa mau đi nghỉ ngơi đi.”

“Ngày mai, mẹ tự mình có cách.”

Ngày hôm sau, Dương Ngọc Lan vừa đi vào văn phòng ủy ban, liền nghênh bị mọi người dùng ánh mắt quái dị nhìn bà.

“U, đây không phải là Dương đại ủy viên của chúng ta sao.”

"Đã đến tuổi này rồi, mỗi ngày còn ăn mặc trang điểm như vậy, cho ai xem đây?"

Bên cạnh có một người phụ nữ mập mạp dùng ngôn ngữ chua ngoa nói với Dương Ngọc Lan.

Dương Ngọc Lan nhíu mày: "Bà là ai?”

“Tôi là người của khoa hành chính của bệnh viện Trung y, tên Miêu Thúy Hoa!”

“Dương Ngọc Lan, bà còn giả bộ hồ đồ với tôi?”

“Nói, chuyện dược liệu là sao!”

"Hiện tại người bệnh ở lại bệnh viện không đi, tìm sống tìm chết, hôm nay bà không cho tôi một lời giải thích đàng hoàng, tôi xé mặt của bà ra!"

Bà ta còn một thân phận khác chính là thân thích của Lục Tân Kiến. Lúc trước bà ta có thể vào bệnh viện Trung y làm việc cũng là dựa vào quan hệ của Lục Tân Kiến.

Lúc này đây Lục Tân Kiến xuống ngựa Dương Ngọc Lan lên thay thế, cho nên bà ta muốn tìm cơ hội trả thù.

Đi cùng Miêu Thúy Hoa là viện trưởng bệnh viện trung y.

Ông ta vội vàng nói: "Thúy Hoa, không nên nói lung tung. Rốt cuộc xảy ra chuyện gì còn chưa có kết luận đâu!”

“Chúng ta đều tin ủy viên Dương sẽ không làm loại chuyện này.”

“Hoặc là bà ta cũng bị những thương gia vô lương tâm kia lừa.”

Miêu Thúy Hoa không chút nể tình, chỉ vào mũi viện trưởng lớn tiếng nói: "Có phải ông cũng coi trọng con hồ ly tinh này?"

“Lão Dương, nói cho ông biết, chết tâm đi!

“Đống thịt này tuy rằng già nhưng ông ăn không được đâu.”

“Đó là mỹ vị tặng cho người ở trên. Nếu không bà ta dựa vào cái gì mà lên làm ủy viên?”

“Lão hồ ly lẳng lơ!”



“Ta phi!”

Các loại từ nhục mạ khó nghe, tràn ngập toàn bộ văn phòng. Những nhân viên khác đều không dám nói chuyện.

Rất nhiều người cũng cảm thấy kì quái, dù sao cái chức ủy viên này của Dương Ngọc Lan cũng quá bất ngờ.

Hiện tại trong lòng bọn họ đều nghĩ, có lẽ mọi chuyện thật như lời Miêu Thúy Hoa nói, Dương Ngọc Lan chính là dựa vào thân thể mà thượng vị.

Đối với việc này Dương Ngọc Lan không cãi lại, bà vẫn cúi đầu thu dọn tất cả vật dùng cá nhân.

Rất nhanh sau đó bà đã thu dọn xong, nhìn quanh mọi người lớn tiếng nói: "Tôi thừa nhận, lần mua sắm dược liệu này là do tôi làm không tốt.”

“Hết thảy trách nhiệm, do tôi đứng ra gánh vác.”

“Chỗ này là mười vạn tệ, viện trưởng Dương, xin ngài bồi thường cho bệnh nhân.”

“Nếu như không đủ, còn thiếu bao nhiêu ông nói cho tôi biết tôi sẽ nghĩ cách bù vào.”

“Mấy ngày nay cảm ơn mọi người giúp đỡ, là thực lực bản thân có hạn không xứng làm ở vị trí này, bây giờ tôi tự nhận lỗi từ chức.”

“Từ chức?”

Người trong phòng làm việc đều xôn xao.

“Dù sao chuyện này cũng không nghiêm trọng như vậy, không đến mức trực tiếp từ chức chứ?”

Hơn nữa vị trí này có bao nhiêu béo bỡ, mọi người ở đây ai cũng biết.

Bà ta thật sự cam lòng từ chức?

"Sẽ không phải là khổ nhục kế, cố ý diễn cho cấp trên lãnh đạo xem chứ?"

“Là hồ ly ngàn năm, sao lại dễ dàng từ chức như vậy?" Miêu Thúy Hoa cười lạnh trào phúng.

Dương Ngọc Lan ôm một cái hộp đi tới trước mặt Miêu Thúy Hoa, mạnh mẽ giơ tay tát xuống một cái tát.

“Tướng mạo đã không đẹp sao tâm hồn còn bẩn như vậy!”

“Đây là bài học cho cô!”

Nói xong Dương Ngọc Lan ngang nhiên đi ra ngoài.

Miêu Thúy Hoa và mọi người trong phòng làm việc đều sợ ngây người.

Tần Thiên nhận được điện thoại báo cáo của Mã Dung, nói Dương Ngọc Lan dứt khoát từ chức, hơn nữa còn tát Miêu Thúy Hoa một bạt tai, nghe xong hắn nhịn không được nở nụ cười.

“Tần tiên sinh, ngài xem, tôi nên giữ mẹ vợ của ngài lại không?”

“Tôi tin bà ấy nhất định là bị oan.”

Tần Thiên thở dài, nói: "Bà phạm sai lầm, hẳn là nên gánh chịu hậu quả.”

“Viện trưởng Mã, ông tìm người thay thế vị trí của bà ấy đi.”

“Về phần hợp đồng cung ứng của Tô gia, ông biết nên làm như thế nào đúng không?”

Mã Dung vội vàng nói: "Hiểu!”

"Tôi lập tức triệu tập hội nghị ủy ban, vĩnh viễn thu hồi quyền cung ứng của Tô gia!"

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK