Tạ Bá Ngọc gật đầu, mỉm cười nói: “Được”.
Ông cụ nhà họ Tạ vừa nói vừa dẫn Tạ Bá Ngọc đi về phía một căn biệt thự màu vàng nhạt.
Biệt thự màu vàng nhạt đó chính là chỗ ở của Tạ Bá Ngọc năm đó, nhiều năm qua đi rồi nhưng vẫn không có ai vào ở.
Không phải là chẳng có ai muốn vào, chỉ là ông cụ không cho phép bất kỳ ai đặt chân vào đó.
Mọi người nhà họ Tạ thấy Tạ Bá ngọc và ông cụ đã về biệt thự để trò chuyện thì đều gọi võ giả nhà mình đến để họ dìu mình đi chữa thương.
Về phần Trịnh Sở thì hẳn là không có ai để ý tới anh, dù sao thân phận của anh nay đã khác, bạn của gia chủ nhà họ Tạ ở Thanh Châu, chọc giận anh, e là ngứa đòn.
Một mình Trịnh Sở ngồi bên ngoài, nhìn bầu trời đêm đầy sao, trong đầu lại hiện lên cái ngày ở nhà họ Trịnh Vân Châu năm đó.
Anh cảm thấy, đã đến lúc phải cho người nhà họ Trịnh ở Vân Châu một kết thúc.
Mười giờ đêm hôm đó.
Biệt thự màu vàng nhạt của Tạ Bá Ngọc có tiếng khóc đau đớn vang lên.
Âm thanh rất lớn, cũng rất đau khổ, như đứa trẻ nhỏ bị vứt bỏ, òa khóc khi không thể tìm thấy bố mẹ mình vậy.
Người nhà họ Tạ nghe thấy tiếng khóc đột ngột vang lên, tất cả đều ra khỏi biệt thự nhà mình.
Bọn họ hết sức khó hiểu, tại sao Tạ Bá Ngọc lại khóc lóc thê thảm như thế, có phải là vị trí gia chủ đã bị ông cụ giành lại rồi không.
Mang theo sự tò mò của mình, người nhà họ Tạ nhanh chóng đi vào biệt thự của Tạ Bá Ngọc.
Khi họ vào đến nơi thì trông thấy ông cụ với nụ cười hạnh phúc trên môi, đang ngồi ngay ngắn trên ghế.
Chỉ là cơ thể đã cứng đờ, không còn chút sức sống nào.
Tạ Bá Ngọc ngồi chồm hổm trước mặt ông cụ, mắt đã sưng vù lên vì khóc nhiều, nước mắt thấm đẫm mặt ông ta.
Người nhà họ Tạ thấy thế thì đều ngồi xổm xuống, cùng nhau khóc lớn.
Tuy là quan hệ của họ với ông cụ không được tốt lắm, nhưng những lúc thế này, không khóc cũng không phải khóc, làm bộ làm tịch không nên hồn thì sẽ bị người ta bới móc nhược điểm, dẫn tới chuyện lớn.
Đám người kia làm bộ làm tịch khóc một lúc thì có người đã mở miệng kiếm chuyện với Tạ Bá Ngọc.
“Bá Ngọc, tại sao ông cụ lại đột nhiên chết thế này?”
“Có phải cậu quá ham muốn vị trí gia chủ nên vội vàng ra tay giết ông cụ không”.
Bọn họ nhìn thấy dáng vẻ của ông cụ là biết ngay ông chỉ chết già bình thường mà thôi.
Nhưng họ lại không muốn để cho Tạ Bá Ngọc lên làm gia chủ dễ dàng như thế, ít nhất cũng phải cho ông ta đòn ra oai phủ đầu, nói cho ông ta biết bọn này không dễ chọc.
Sau này nên cho họ nhiều lợi thế một chút, nếu không ông ta cũng chẳng có quả ngọt để ăn đâu.
Nếu là Tạ Bá Kim thì bọn họ cũng chẳng có lá gan này, sợ bị Tá Bá Kim vung tay đánh cho mình bất tỉnh.
Tạ Bá Ngọc nghe bọn họ nói thế thì nước mắt dần thôi không chảy nữa.
Hốc mắt đỏ bừng nhìn bọn họ nói: “Sao tôi có thể giết chết bố mình được, các người đừng có nói linh tinh”.
Tạ Bá Ngọc nói thế, trong lòng người nhà họ Tạ đều thầm nở nụ cười.
Bọn họ đoán đúng, Tạ Bá Ngọc thật sự rất dễ bắt nạt.
Tạ Bá Ngọc nghe mọi người nhà họ Tạ nói thế thì mở miệng quát lớn: “Đừng nói linh tinh, cứ mở miệng ra nói bậy thì đừng trách sao tôi không khách sáo”.
“Có tật giật mình hả?”, có người nói với cái giọng khó chịu.
“Cậu nói không phải cậu giết thì cậu đem bằng chứng ra đây”, có người tiếp tục mở miệng, bắt Tạ Bá Ngọc đưa ra bằng chứng.