Mục lục
Truyện Tình Yêu Của Anh Tôi Không Dám Nhận (full) - Kiều Phương Hạ - Lệ Đình Tuấn - tác giả: Chi Chi
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Nhưng giờ phút này anh chợt phát hiện ra, mắt của An Dương rất giống Lệ Quốc Chiến, xương lông mày của Lệ Quốc Chiến khá gần mắt, lông mày hơi nhọn, mặt mày hiện vẻ sắc sảo, An Dương cũng như thế. 

Cố Dương Hàn thấy Lê Đình Tuấn không lên tiếng, một lúc lâu sau bèn nhẹ giọng nói với Mặc Hàn Bảo: "Đi thôi." 

Ba người vừa mới đi tới trước thang máy, Lê Đình Tuấn bỗng nhiên mở miệng, kêu một tiếng: "An Dương!" 

An Dương ở trong lòng Mặc Hàn Bảo vô thức quay đầu nhìn anh. 

Đôi môi mỏng của Lê Đình Tuấn căng ra, sau hồi lâu mới nhẹ giọng nói: "Em về với anh có được không?" 

"Không muốn!" Ngay sau đó An Dương lắc đầu mạnh. 

Không có ai xác định cô bé chắc chắn là em gái ruột của Lê Đình Tuấn, nếu báo cáo kiểm tra DNA cho rằng cô bé không phải em gái của Lê Đình Tuấn, người kinh khủng như anh nói không chừng sẽ cắt đầu lưỡi cô bé thật mất. 

Cô bé không thèm về với Lệ Đình Tuấn, quá đáng sợ. 

Mặc Hàn Bảo đã từng nói với cô bé, chỉ cần cô bé an toàn thì sẽ không tạo thêm phiền phức khiến Kiều Phương Hạ lo lắng, giờ Kiều Phương Hạ đã không còn bé cưng, An Dương không muốn Kiều Phương Hạ vì chuyện của cô bé mà lo lắng sợ hãi nữa. 

Rất hiển nhiên An Dương ở chỗ của Lê Đình Tuấn cũng không an toàn nên cô bé không thèm về nhà họ Lệ với anh. 

Đáy mắt Lệ Đình Tuấn hơi lóe lên. 

Không chờ anh nói tiếp điều gì An Dương vươn tay ôm cổ Mặc Hàn Bảo, nhỏ giọng nói: "Sư phụ, chúng ta đi thôi, con không muốn nhìn thấy anh ta." 

Cuối cùng Mặc Hàn Bảo lạnh nhạt quét mắt nhìn Lê Đình Tuấn rồi xoay người ôm An Dương vào thang máy. 

Vệ sĩ bên cạnh nghe nói An Dương có thể là em gái ruột của Lê Đình Tuấn cũng không dám tiếp tục cản, trơ mắt nhìn bọn họ vào thang máy. 

Trên hành lang trống không, Lê Đình Tuấn chỉ ngơ ngẩn nhìn chằm chằm về phía thang máy. 

"Cậu hai. " Vô Nhật Huy đứng bên cũng bị cái bí mật kinh người này làm chẩn động đến một lúc lâu sau vẫn chưa hoàn hồn, rất lâu sau mới nhẹ nhàng gọi Lệ Đình Tuấn một tiếng. 

Lê Đình Tuấn thu ánh nhìn lại, nhìn lại anh ta, nhẹ giọng hỏi: "Anh cảm thấy dáng vẻ của An Dương giống ba tôi không?" 

Vô Nhật Huy không dám nói. 

Trên thực tế, thật ra lúc Vô Nhật Huy đưa An Dương từ nhà hàng đi, ngay ánh nhìn đầu tiên anh ta đã cảm thấy ngoại hình cô bé giống An Phương Diệp hơn.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK