Mục lục
Cực Phẩm Thần Y - Trần Gia Bảo - Liễu Ngọc Anh (truyện full)
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 478

“Tôi tên Liệu Thành Phùng.” Người đàn ông nhã nhặn, cũng chính là Liệu Thành Phùng cười nói:”Tới cứu cô chính là nhiệm vụ của tôi, quý cô Đàm Minh không cần phải khách sáo.”

Đàm Minh Y không khỏi sững sờ.

Liệu Thành Phùng cũng không giải thích gì thêm nữa, quay đầu, từ trên cao khinh khinh nhìn xuống Trần Gia Bảo, khinh bỉ nói: “Tiểu bối, nói thật cho cậu biết, ở trong mắt tôi cậu chẳng khác gì con giun con dế, tôi tị hiềm thân phận của mình, vốn chẳng muốn ra tay với cậu, nhưng mà, cậu đã làm quý cô Đàm Minh Y bị thương nặng đến vậy, nếu như tôi không ra tay dạy dỗ cậu thì trái lại tôi đã không làm tròn bổn phận của mình, tôi chỉ ra ba chiêu, sau ba chiêu này, cậu sống hay là chết cũng không thể trách tôi được.”

Lục Bảo Ngọc sợ hãi tái xanh mặt mày, tuy rằng cô ta phỏng đoán Liệu Thành Phùng là kẻ mạnh ở cảnh giới Truyền Kỳ, nhưng phải biết là, vẻn vẹn giữa những kẻ mạnh ở cấp bậc Tông Sư, mỗi cảnh giới nhỏ trong đó đều có sức mạnh khác nhau đến một trời một vực, tới cảnh giới Truyền Kỳ, mỗi một cảnh giới nhỏ trong đó, lại càng to lớn như thể kẽ hở giữa trời và đất.

Đừng nói tới ba chiêu của Liệu Thành Phùng, chỉ cần ra một chiêu mà thôi thì một cảnh giới Tông Sư như Trần Gia Bảo cũng không thể nào chống đỡ nổi.

Có thể nói, qua ba chiêu của Liệu Thành Phùng thì Trần Gia Bảo chắc chắn phải chết!

Nghĩ tới đây, vẻ mặt của Lục Bảo Ngọc hiện ra nét lo lắng.

Người nghĩ như thế còn có Đàm Minh Y, có thể nói, trong mắt của cô ta, Trần Gia Bảo lúc này đã là người chết!

“Nếu như cậu không dám, vậy chỉ cần quỳ xuống trước mặt của quý cô Đàm MinhY nói xin lỗi, nói không chừng tôi còn có thể tha cho cậu một mạng.” Liệu Thành Phùng khinh khỉnh nói.

Ánh mắt Trần Gia Bảo hiện ra ánh sáng lạnh lẽo, cười lạnh nói: “Một thằng đàn ông đầu đội trời chân đạp đất như Trần Gia Bảo tôi đây há có thể dập đầu xin lỗi với một người phụ nữ? Bớt nói nhảm đi, có năng lực gì thì cứ thể hiện ra hết đi, nếu tôi chịu được ba chiêu của ông thì sao nào?”

“Giọng điệu cũng to mồm đấy, đáng tiếc là cho dù giọng điệu của trùng dế có mạnh mẽ hơn nữa thì vẫn là trùng dế như cũ mà thôi, chỉ một ngón tay nhẹ nhàng thôi cũng có thể nghiền chết rồi!” Liệu Thành Phùng cười khinh bỉ châm biếm, lập tức nói: “Đúng rồi, quên nói cho cậu biết một chuyện này, cảnh giới võ thuật của tôi là Truyền Kỳ trung kỳ.”

“Cái gì?”

Vừa dứt lời xong, gương mặt xinh đẹp của Lục Bảo Ngọc bỗng chốc tái nhợt, xoẹt một tiếng đứng bật dậy, trong lòng đã gợn lên sóng to gió lớn.

Tuy rằng cô ta đã sớm đoán ra được Liệu Thành Phùng là kẻ mạnh ở cảnh giới Truyền Kỳ, nhưng cô ta chỉ cho rằng Liệu Thành Phùng chỉ là Truyền Kỳ sơ kỳ mà thôi, thế nhưng tuyệt đối không ngờ là Liệu Thành Phùng thế mà lại là Truyền Kỳ trung kỳ.

“Truyền Kỳ trung kỳ, thế mà gã lại là kẻ mạnh ở cấp bậc Truyền Kỳ trung kỳ, kẻ mạnh vô địch ở cấp bậc này, xem như khắp toàn bộ Việt Nam cũng hiếm thấy như lá mùa thu, Trần Gia Bảo muốn chịu được ba chiêu của Liệu Thành Phùng, há… há chẳng phải là chắc chắn phải chết hay sao?”

Trong lòng của Lục Bảo Ngọc đã tràn đầy sự tuyệt vọng.

“Muốn lấy mạng Trần Gia Bảo tôi đây thì chỉ sợ là ba chiêu không đủ đâu.”

Vẻ mặt Trần Gia Bảo cũng nghiêm túc như thế, biết Liệu Thành Phùng chỉ cần ra tay thì chắc chắn sẽ long trời lở đất, nhưng mà, anh tuyệt đối không thể nào sợ hãi, nguyên nhân rất đơn giản, bởi vì anh là đàn ông!

“Giun dế còn kiêu căng, một chiêu sẽ cho cậu thấy sự chênh lệch cực lớn giữa hai chúng ta!”

Dáng vẻ nhã nhặn của Liệu Thành Phùng phút chốc biến mất, vẻ mặt kiêu căng, vung ống tay áo lên, Đàm Minh Y đã bị gã hất nhẹ ra xa gần mười bảy mét, cuối cùng nhẹ nhàng rơi xuống mặt đất.

Một chiêu này đã thể hiện hết tu vi siêu phàm!

Đàm Minh Y kinh ngạc không thôi, càng thêm có lòng tin với Liệu Thành Phùng.

Ngay tức khắc, Liệu Thành Phùng hừ lạnh một tiếng, chậm rãi giơ tay phải lên, tay gã trắng nõn, ngón tay cũng thon dài, giống như tay của con gái, nhưng mà, trên cánh tay này lại chất chứa sức mạnh vô tận, tiếp theo bỗng nhiên tung ra một chưởng, bay vút lên trời vụt về phía của Trần Gia Bảo!

Phút chốc, một chưởng chứa đầy sức mạnh, giống như có thể che lấp bầu trời, mạnh mẽ đánh về phía của Trần Gia Bảo!

Vẻ mặt của Lục Bảo Ngọc và Đàm Minh Y cùng tái xanh, khoảng cách của hai cô ở rất xa, nhưng cũng cảm nhận được sức mạnh vô cùng to lớn của một chưởng này, trong lòng có cảm giác bồn chồn, đoán chừng, chỉ cần bị một chưởng này đánh lên người thì phút chốc sẽ tan xương nát thịt, mà Trần Gia Bảo đứng giữa chịu một chưởng này, thì áp lực phải gánh chịu chỉ càng thêm kinh khủng.

Hai cô đoán không sai, dường như trong chớp mắt, Trần Gia Bảo càng khó thể chịu được một chưởng chất chứa sức mạnh khổng lồ đè đè ép lại đây, chỉ là một chưởng trên không, nhưng hô hấp của anh cũng nghiền ép tới ngừng lại, khó có thể thở hắt ra một hơi.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK