Mục lục
Huyền Thoại Trở Về - Diệp Thu (Full)
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Lam Hà, sang Thần Chi Lĩnh Vực hẳn phải gọi là Lam Kiều Xuân Tuyết. Từ đợt khai hoang đầy sóng gió ở khu 10, tâm trạng cậu vẫn không cách nào khá nổi. Sau khi Quân Mạc Tiếu qua Thần Chi Lĩnh Vực, mấy công hội lớn mới dần dần đi vào quỹ đạo.

Bên giới chuyên nghiệp, dù thế lực Luân Hồi đang phát triển mạnh mẽ, nhưng vững chân ở vị trí thứ nhất vẫn là chiến đội Lam Vũ. Sự phất lên của Luân Hồi hấp dẫn không ít người chơi ở khu mới, nhưng NO.1 vẫn là NO.1, dựa vào mỗi danh hiệu này, Lam Khê Các đã có thể tung hoành khu 10.

Làm quản lý công hội khu thường, nhìn như là rời khỏi sân chơi cao cấp Thần Chi Lĩnh Vực, nhưng với những người làm việc ở công hội của câu lạc bộ, chơi game để kiếm sống, địa vị thực chất còn cao hơn năm đại cao thủ hay dẫn đoàn tinh anh gì đấy. Nhưng sau thời gian quằn quại ở khu 10, Lam Hà vô cùng phản cảm những thủ đoạn lừa gạt tranh chấp giữa các công hội. Khi Lam Khê Các ở khu 10 phát triển ổn định, cậu liền chủ động đệ đơn cho tổng hội trưởng Xuân Dịch Lão xin từ chức, thà làm một cao thủ tinh anh ở Thần Chi Lĩnh Vực, còn hơn gánh cái danh hội trưởng khu thường đầy trọng vọng kia.

Xuân Dịch Lão không thể bắt ép hắn, nên sau khi Lam Hà giao acc hội trưởng khu 10 Lam Hà xong, liền quay lại Thần Chi Lĩnh Vực tiếp tục cày cuốc acc kiếm khách tên Lam Kiều Xuân Tuyết của mình.

Cậu không thích thị phi, về Thần Chi Lĩnh Vực rồi cũng ít tham gia cướp BOSS – vốn là chiến trường ganh đua chính của các công hội, cả ngày dẫn đoàn chui vào bản làm một PVE-er sống đời thanh thản.

Lam Hà từ bỏ vị trí nhiều người mơ ước, nhưng cậu là nguyên lão của Lam Khê Các, danh vọng cao, nên vẫn được nhiều người tín dụng. Tuy nói là không chơi PVP nữa, nhưng lúc công hội có chuyện, đâu thể khoanh tay không màng?

Gần đây chiến đội Lam Vũ đánh thẳng một đường vào chung kết, trong game thành viên Lam Khê Các đụng độ fan mấy chiến đội bị Lam Vũ loại, cả fan hâm mộ của Luân Hồi sắp quyết chiến tới đây nữa, sao nhẹ nhàng cho qua được. Vừa nhác thấy nhau ít nhất cũng phải phun nước bọt dìm chết bọn kia mới hả. Lam Hà bị kẹt ở giữa, cuối cùng không tránh được phải đích thân ra mặt giải quyết. Cũng may mấy người này chỉ do quá dư năng lượng, không tốn nhiều công sức.

War về war, BOSS hoang dã cũng phải cướp. Bên công hội nhận được tin ông vua cống ngầm Lộ Tạp Tu vừa xuất hiện, hội trưởng Xuân Dịch Lão liền bắt loa hỏi ai đang ở gần đấy. Việc cướp BOSS hoang dã tất nhiên cần có một người đáng tin trong ban chủ lực công hội chỉ huy mới được.

Lam Hà nhìn nhìn, phát hiện chỉ có mình sát bên! Không thể giả chết, nên đành bất đắc dĩ lên tiếng. Công hội không tin mình còn tin được ai? Trọng trách dẫn đội cướp BOSS lập tức được chuyển qua cho Lam Hà.

Dù bỏ bê PVP đã lâu, nhưng Lam Hà không lạ lẫm gì. Ngẫm lại đời mình, mới ngày nào còn là chân chạy vặt, từ từ bò lên tới thành viên chủ lực, đội trưởng dẫn đội, rồi đoàn trưởng mang một đoàn lớn, đến tổng chỉ huy phụ trách toàn quân, sau lại mệt mỏi quyết định rửa tay gác phím; chính cậu cũng phải cảm khái hồi lâu. Một lúc sau người trong đội tập hợp đông đủ, Lam Hà liền ra hiệu cho bắt đầu đánh. BOSS cấp thấp thì giành được trước là đủ rồi.

Lam Hà vốn hi vọng lần hiếm hoi quay về cướp BOSS của mình được suôn sẻ, nào ngờ ông trời cố tình chống đối. Vừa giết chưa được bao lâu, bên đây nhận được tin báo, quân viện trợ mới tới nửa đường đã bị tập kích. Lam Hà mới đầu không quan tâm, nhưng khi ngó ID bọn kia, liền không cách nào giữ bình tĩnh.

Có cần nhọ vậy không?

Gã này gần đây không phải đang lặn à? Thế qué nào mình vừa xọt chân vào cướp BOSS chả đã lù lù xuất hiện? Tập kích giữa đường? Sao có thể làm thứ hành vi vãi cả đê tiện vậy chứ!

Tập kích người ta giữa đường là đê tiện? Tất nhiên không. Trong nghệ thuật cướp BOSS, trước “thủ đoạn” luôn có hai từ “bất chấp”, sao chia thanh cao đê tiện? Thủ đoạn thi triển chỉ không có cái người ta không làm được, chứ không có cái người ta không nghĩ tới.



Việc tập kích giữa đường thế này, nhìn bề ngoài các công hội ít khi đụng vào, nhưng không phải do bọn họ không nghĩ tới, mà có làm cũng chẳng hiệu quả bao nhiêu.

Bởi vì đám người chơi bình thường, không ai đạt đến trình độ đẳng cấp như Diệp Tu.

Diệp Tu dẫn theo Đường Nhu, Bánh Bao, Trần Quả, team bốn người đủ để đè chết ngạt một nhóm địch có nhân số tương đương, xử xong một nhóm, sau đó lại mau lẹ tiếp cận nhóm khác. Còn bình thường, trình độ mọi người sàn sàn nhau, dù có bị đánh lén, cũng không đến nỗi tạch trong vòng một nốt nhạc. Chặn giết giữa đường, ai cũng không có lợi, cuối cùng là đến chặn giết người ta hay là đi chịu chết còn phải coi lại. Còn như muốn áp đảo nhân số, phải gọi thêm nhiều người, mà bên mày biết gọi chẳng lẽ bên tao không biết gọi, thành ra quy mô cướp BOSS từ cái ổ kiến bị bôi ra thành ổ voi. Cuối cùng con BOSS đâu còn chưa thấy, hai bên đã xáp lá cà. Mà quan trọng nhất, móa nó đánh như vậy khác gì làm chuyện ruồi bu, có ích lợi gì!

Mà bọn Diệp Tu thì hoàn toàn không giống, chỉ có tí tẹo người, nhưng trình trâu khỏi bàn, đánh năm ba thằng mi một lượt cũng khỏe re như ăn sáng. Thành Hách Tân là khu vực cấp 55, bình thường vắng sẵn, người cướp BOSS lũ lượt kéo nhau xuống cống ngầm, hầu như là đi cùng một ngả. Team bốn người Diệp Tu chiếm đường đóng chốt, tốp ba tốp năm người chơi các công hội đi ngang qua ngơ ngác chưa biết gì đã được tiễn về chỗ phục sinh, lúc bước ra thuộc tính đỏ choét, bấy giờ mới ý thức là có điềm xấu.

Khi bốn người Diệp Tu giết tới chỗ cống ngầm, mới thấy thành quả cày cấy nãy giờ của họ vĩ đại thế nào. Người của các công hội lớn cực kỳ thưa thớt, đem so với tụi Nghĩa Trảm Thiên Hạ full pt bên kia, quả thực đìu hiu không nói nên lời.

Diệp Tu không thèm nói một câu, dẫn ba người xông thẳng tới, không đánh BOSS, nhằm ngay người chơi mà giết. Trảm Lâu Lan thấy hoàng thượng giá lâm liền kéo người qua giúp. Được Nghĩa Trảm support, nhất là có mục sư chống lưng, Diệp Tu càng được nước lấn tới. Ngoại trừ đám Nghĩa Trảm Thiên Hạ, đụng thằng nào trảm liền thằng đó.

“Cướp BOSS kiểu này. . . Bá đạo vãi. . .” Trảm Lâu Lan nhìn cảnh lầm than quanh mình, không khỏi cảm thán. Diệp Tu như vầy, khác éo gì dọn chiến trường! Khí phách tới nhường nào!

Bên đây đại khai sát giới, nhân số các công hội lớn có hạn, không cách nào đỡ nổi. Hợp tác liên minh tổ đoàn? Không phải nói là làm được.

Quân Mạc Tiếu của Diệp Tu đang chém người hăng say, đột nhiên một luồng kiếm khí từ bên hông lướt tới, ý đồ cắt ngang thế công của hắn, xem thời cơ, xem độ chuẩn xác, rõ là kỹ năng hiếm hoi được thi triển có chủ đích giữa bầy hỗn chiến. Diệp Tu trượt về sau tránh, sau đó lập tức kéo tầm nhìn trông về hướng kia.

Chiến đội thiếu người! Nên bất kì lúc nào, Diệp Tu đều không quên chú ý người chơi có biểu hiện sáng giá chung quanh.

Kết quả nhìn qua, thấy được ID người xuất kiếm: Lam Kiều Xuân Tuyết. Có vẻ quen quen?

Nghe ở đâu cà? Diệp Tu vừa nghĩ, sau đó chợt nhớ. May mà trên đầu Lam Kiều Xuân Tuyết có đội danh hiệu Lam Khê Các, nếu không có tên công hội, khéo hắn còn cho rằng nhầm nick.

“Ồ, đây không phải là acc ai kia sao? Lam Hà dạo này khỏe không?” Diệp Tu nãy giờ vẫn bận đánh bận giết, giờ mới có thời gian thăm hỏi bạn cũ.



“Lam Hà đây. . .” Bên kia nghiến răng đáp.

“Ồ, là cậu à! Rốt cuộc cậu cũng về Thần Chi Lĩnh Vực. Cậu biết anh là ai mà nhỉ, tới chịu chết sao?” Diệp Tu nói.

Lam Hà khóc thảm! Con mịe nó đây thèm vào à? Nhưng bây giờ thân phận của mình thế này, gặp chuyện khó khăn, mình cũng không thể trốn tránh được!

“Hướng hai giờ!” Kết quả Diệp Tu không chờ cậu trả lời, hô một tiếng, xong bỏ mặc Lam Kiều Xuân Tuyết, tự chạy về hướng hai giờ tiếp tục đồ sát.

“Đừng chạy!” Lam Hà sử dụng Tam Đoạn Trảm đuổi theo, Quân Mạc Tiếu nghiêng người né sang bên, Ô Thiên Cơ hóa thành hình thái chiến mâu đâm trúng người Lam Kiều Xuân Tuyết, dùng Viên Vũ Côn hất cậu ngã trên đất.

“Chạy? Đây là chiến thuật đó anh bạn, không biết thì dựa cột mà nghe nha.” Diệp Tu nói xong, tiếp tục dẫn ba vị nhà mình vừa chạy vừa giết theo hướng đã định.

Đích thực, người không biết nhìn vào chỉ thấy bọn Diệp Tu đang càn quét dọn hiện trường. Nhưng Diệp Tu tự biết, dù đội mình trâu tró đến đâu, bốn người cân cả thế giới vẫn là chuyện hết sức hư cấu. Nãy giờ liều mạng đánh đấm, cũng là do Diệp Tu quan sát tình hình rồi lên kế hoạch, có chiến thuật hẳn hoi, mục đích chính tất nhiên là giúp bọn Trảm Lâu Lan câu giờ, câu chỗ giết BOSS.


Điều này Diệp Tu đã bàn bạc với Trảm Lâu Lan từ trước. Hiện tại một nhóm Nghĩa Trảm Thiên Hạ đánh phối hợp với bọn Diệp Tu, nhóm khác đang tích cực hốt hàng con BOSS.


Chỉ một chiêu liền bị đánh ngã. Lam Hà người đầy đất cát lồm cồm bò dậy, không thể chỉ vì vậy đã nằm luôn giả chết.


“Nữa à? Tranh thủ mang người mấy người đi đi, BOSS này không có phần đâu nhá.” Thấy Lam Hà lại xông lên, Diệp Tu khó xử bảo.


Lam Hà không đáp, cắn răng cầm kiếm tiếp tục đánh, bỗng một cái chân từ đâu xọt ra đá cho hắn lộn nhào, sau đó quyền cước, gạch đá thi nhau ập tới, đủ các chiêu thức đầu đường xó chợ, đích thị là lưu manh Bánh Bao Xâm Lấn.


“Tên nhóc này, anh đánh chú thật ra là đang giúp chú đấy! Lão đại cho chú mặt mũi thì biết điều chút đi, chọc giận lão đại là không lãnh nổi hậu quả đâu!” Bánh Bao vừa đánh vừa lảm nhảm. Thật ra trình độ của Lam Hà pro hơn hẳn đa số người chơi, còn thêm kinh nghiệm lâu năm. Dù Bánh Bao tiến bộ rất nhanh, nhưng chưa đến mức trên cơ Lam Hà. Nhưng vì tên này bất thình lình nhào ra, Lam Hà đề phòng không kịp nên mới dính chưởng, hứng nốt cả chuỗi skill liên hoàn của Bánh Bao.


Bánh Bao thao tác quá nhanh! Khi đã cướp được cơ hội, Lam Hà muốn tránh cũng không còn kịp. Vừa bị Quân Mạc Tiếu của Diệp Tu hất ngã, xong lại bị Bánh Bao tẩn cho một trận, Lam Hà sầm mặt. Nhìn xung quanh, người Lam Khê Các không biết chết ở đâu hết, không ai tới giúp cậu.


Ngẫm lại Lam Hà cũng phục mình vãi chưởng. Mình lấy can đảm đâu ra mà dám xông lên sống mái với bốn người này đây? Không lẽ là tới chịu chết thật sao?

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK