Mục lục
Huyền Thoại Trở Về - Diệp Thu (Full)
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Edit & beta: Lá Mùa Thu

Chiến trường hỗn loạn tưng bừng. Mấy công hội lớn lúc thì focus người này, lúc thì focus người kia, đám người chơi bắt đầu hoang mang "Sao nhiều boss quá vậy?" Trên thực tế, con boss hàng thiệt giá đúng là Kiếm Sĩ Rồng đang nhàn nhã hóng gió giữa vòng vây kìa. Xung quanh nó đập nhau ầm ĩ, nhưng chẳng có lấy hit nào trúng vào người nó cả.

Rõ ràng đập nhau thì đập, tất cả các phe đều rất tỉnh táo. Ai cũng biết cái gì là thứ sẽ ảnh hưởng đến cán cân chiến trường lúc này: Kiếm Sĩ Rồng. Giờ chưa được đụng nó, đụng một phát là thành cái bia nhắm tên liền. Giữa rừng người đang hội đồng nhau zui ơi là zui như zầy, cái bia sẽ tiến hóa thành con nhím trong một nốt nhạc.

Vì thế công hội này vái cho công hội kia lỡ đánh trúng boss và ngược lại, ai dè nhà nào cũng rất cẩn thận.

Thế rồi pháp sư chiến đấu của Diệp Tu đột ngột chui ra khỏi rừng người, chạy đến một vị trí giữa tầm ngắm như thằng thiếu não.

Giết đại thần ai mà chẳng ham, nhưng sau đợt công kích đầu tiên thì quân đoàn nào cũng vừa focus thần nhà người ta vừa bảo vệ thần nhà mình, đánh một hồi bắt đầu hết thấy mục tiêu đâu. Vậy mà bây giờ pháp sư chiến đấu của Diệp Tu lại bị lùa đến mức đưa thân giữa đàng!

Ngay và luôn!

Hỏa lực rầm rầm phủ xuống, pháp sư chiến đấu của Diệp Tu phắn nhanh hơn thỏ, vèo một phát chuồn qua chỗ khác.

"Ổng muốn mở boss!!" Có người bỗng phát hiện pháp sư chiến đấu của Diệp Tu sắp tiến vào phạm vi thù hận của Kiếm Sĩ Rồng.

"Yeah bất cẩn rồi!" Các tuyển thủ chuyên nghiệp khác sướng rơn. Diệp Tu bất ngờ phạm sai lầm, chỉ cần hắn mở boss một phát, toàn dân khỏi hội ý cũng sẽ cực kỳ tình nguyện đá Hưng Hân ra khỏi cuộc chơi.

Vào! Hắn vào thật rồi!

Kiếm Sĩ Rồng phát hiện có người tiếp cận, liền chủ động tấn công. Hình như Diệp Tu giờ mới phát hiện em sai, vội vàng đổi hướng chạy.

Chậm rồi cưng!

Vô số người mừng rỡ nghĩ. Kiếm Sĩ Rồng quả nhiên cũng có hành động. Hắn nhảy vọt lên cao, một hit Chém Vỡ Núi thô bạo chém xuống... công hội Lôi Đình.

"Đậu xanh rau má CLGT?!" Công hội Lôi Đình đại loạn. Thật ra từ lúc Diệp Tu khiển pháp sư chiến đấu đổi hướng, Tiêu Thời Khâm đã ý thức được có gì đó sai sai rồi.

Ụ óa thì ra ổng muốn điều hướng!



Tiêu Thời Khâm lệ rơi. Lôi Đình nãy giờ focus Diệp Tu như điên, thế là khi pháp sư chiến đấu của hắn bẻ cua một phát, y như rằng bên Lôi Đình lập tức có người lỡ đánh trúng Kiếm Sĩ Rồng ngay. Tuy pháp sư chiến đấu của Diệp Tu tiến vào phạm vi thù hận của boss trước, nhưng cái đứa xâm nhập gia cư bất hợp pháp so với cái đứa uýnh luôn chủ nhà thì đứa nào đáng giết hơn?

Ăn theo màn gia nhập chiến trường như thiên lôi giáng thế của Kiếm Sĩ Rồng, các công hội khác ùn ùn ném đá xuống giếng.

Tiêu Thời Khâm biết có phân trần cũng vô ích. Một pha đánh lạc hướng rõ như ban ngày thế kia, đám công hội lớn này ai mà không có cao nhơn tọa trấn, Tiêu Thời Khâm không tin họ nhìn không ra. Nhưng dĩ nhiên đám anh em trời đánh của hắn ngu gì không thuận nước đẩy thuyền? Im im giả ngu phối hợp với boss đá Lôi Đình khỏi chiến trường là nghề của các chàng.

Tiêu Thời Khâm chỉ tức ở chỗ sao Diệp Tu gài hàng Lôi Đình nhà mình chứ không phải công hội khác, với tức sao Diệp Tu nghĩ ra trò này trước chứ không phải mình...

"Chuẩn bị lùi về..." Ăn chém từ boss lẫn mấy công hội khác, Lôi Đình lập tức rơi vào hiểm cảnh. Tiêu Thời Khâm quả quyết ra lệnh triệt quân.

Thừa cơ hỗn loạn, có công hội lập tức muốn nhào vào nhất thống thiên hạ.

"Quỷ Trận, lên!"

Đạp Phá Hư Không xưa nay không thiếu quỷ kiếm sĩ, lúc này dưới sự chỉ huy của đại thần đội nhà là đệ nhất trận quỷ Lý Hiên, toàn bộ quỷ kiếm sĩ xông lên đầu chiến tuyến, bất kể trảm quỷ hay trận quỷ đều đồng loạt triệu hồi Quỷ Trận.

Trong nháy mắt, lực lượng quỷ thần tràn ra. Quân đoàn quỷ kiếm sĩ của Hư Không chắc chắn đã có luyện tập từ trước rồi, họ phóng Quỷ Trận liền mạch đan xen lẫn nhau, ít có cái nào trùng lên cái nào, cả một khu vực rộng lớn lập tức như bị phong ấn.

Do ảnh hưởng của nhân vật át chủ bài trong chiến đội, người chơi gia nhập các công hội lớn sẽ có tỉ lệ nghề nghiệp nghiêng về một phía nhất định. Một công hội có nhân số trùng nghề quá nhiều sẽ gặp vấn đề khi đi phó bản, nhưng khi PK lại rất dễ lợi dụng ưu thế này để tạo ra cách đánh đoàn đội mà công hội khác không thể bắt chước. Như Đạp Phá Hư Không hiện giờ với lối đánh dùng Quỷ Trận sll có AoE rộng để giành bãi, bất kỳ đoàn tinh anh của công hội nào khác cũng không làm theo được. Đào đâu ra số lượng quỷ kiếm sĩ đó mà làm theo?Nhưng không có quỷ kiếm sĩ thì ta có nghề khác.

Hội ma đạo học giả của Trung Thảo Đường bèn tản ra bao vây, đồng loạt phát động tấn công. Bình Dung Nham ném đầy ra đất, ma pháp bắn đùng đùng đan chéo như mắt lưới.

"Quân đoàn kiếm khách, xông lên!" Lam Khê Các không cam tâm bị rớt lại phía sau, một tiếng hiệu lệnh vang dội, nghề kiếm khách chiếm số đông trong công hội dũng mãnh xung phong, dùng Tam Đoạn Trảm mở đường lướt vào trận địa địch. Quân đoàn thuật sĩ đông thứ hai thì thi nhau mở Cánh Cửa Tử Vong thành cả một bức tường.

"Hừ, biết ngay tụi nó sẽ làm vậy mà." Người Bách Hoa Cốc cũng hung hãn gia nhập chiến cuộc. Chuyên gia đạn dược của họ không chỉ nhiều mà ai nấy còn thích học theo đấu pháp Bách Hoa của cựu đội trưởng Trương Giai Lạc, tuy trình không cao, nhưng một trời kỹ năng chói lóa cháy nổ lung tung từ một rừng người, hiệu ứng ánh sáng cũng kinh dị bỏ bu.

"Loạn dễ sợ..." Diệp Tu đứng đó sung sướng bình phẩm. Ngay từ lúc chạy ra điều hướng, hắn đã lệnh cho Hưng Hân không những không được focus Lôi Đình mà còn co giò té nhanh hơn cả Lôi Đình nữa. Thế nên bây giờ bốn nhà kia lao vào ác chiến với nhau, Hưng Hân đứng ngoài như coi múa lân tập thể.

Diệp Tu ngó tình thế chiến trường, rồi lại ngó đội hình Hưng Hân nhà mình. Hưng Hân là thế lực mới nổi, tạm thời chưa có nghề nào chiếm số đông. Tán nhân của Diệp Tu ai mà chẳng mê, nhưng muốn luyện trong thời buổi này đâu có dễ. Ngay cả cao thủ trong game cũng không thể hoàn thành nổi quest Thần Chi Lĩnh Vực ở level 50, chưa kể hạn mức max level hiện nay đã lên thêm 5 cấp, quest Thần Chi Lĩnh Vực càng trở nên khó nhằn hơn nên xác suất luyện ra tán nhân càng lúc càng thấp.

Mấy công hội kia giờ mới phát hiện Hưng Hân rút khỏi chiến trường để chờ ngư ông đắc lợi. Họ nghiến muốn gãy răng nhưng cũng bó tay chứ biết làm sao, vì có một số thứ lỡ phụt ra rồi đâu thể nói nín là nín lại được. Muốn hò nhau quay qua hội đồng Hưng Hân cũng không xong vì đây là cuộc chiến hàng trăm người, một khi đã phát pháo thì khó lòng nào quay đầu.

"Chú ý bảo tồn lực lượng!" Bốn công hội bắt đầu tém tém. Ai nấy đổi công thành thủ, tiết tấu chiến trường vì thế mà chậm dần. Thấy vậy mọi người tự dưng nghĩ: "Guể, coi bộ được à, mình vừa đánh vừa rút từ từ cũng có khả năng quay qua chơi tụi Hưng Hân nè. Hay mình có nên hợp tác với nhau không ta?" Cả rừng người xen lẫn, trong ông có tui, trong tui có ông, vừa muốn bắt tay nhau, vừa sợ một tay nó bắt mình một tay nó đâm sau lưng mình, xoắn hết cả quẩy. Đây chính là lý do mà các cuộc chiến công hội còn phức tạp hơn đánh giải chuyên nghiệp, vì ít nhất khi đánh giải không xảy ra tình huống đâm nhau loạn xạ thế này. Chiến trường chuyên nghiệp luôn phân rõ ai là địch ai là bạn, chứ đâu có địch cũng là bạn, đạn cũng là bịch như chiến công hội?



Bốn công hội đang vừa đánh vừa tính toán tiếp theo nên làm thế nào, đột nhiên từ chính giữa vòng vây có một đường kiếm khí chém xuống, tách rừng người làm đôi. Kiếm Sĩ Rồng bất ngờ lao khỏi tầng tầng lớp lớp người chơi ra ngoài.

Dân tình kinh hoàng. Boss Kiếm Sĩ Rồng không được thiết lập để tự động chạy khỏi vị trí, không lẽ... bị cướp thù hận rồi?

Mọi người xoay góc nhìn, thấy phương hướng mà Kiếm Sĩ Rồng lao đến có một bậc thầy pháo súng vai khiêng trọng pháo, đang nã thẳng vào mặt Kiếm Sĩ Rồng. Đến khi khoảng cách giữa đôi bên không còn bao nhiêu, bậc thầy pháo súng mới lùi về. Tuy vậy, tốc độ di chuyển của boss không thấp đến mức người chơi có thể kite nó được, nếu không thì dễ giết quá. Thế nên khi Kiếm Sĩ Rồng chỉ còn cách bậc thầy pháo súng mấy bước chân thì vung kiếm, một nhát Kiếm Sóng Băng Sương đã bắn ra, tốc độ nhanh đến mức tất cả người chơi ma kiếm sĩ đều phải chảy dãi thèm thuồng.

Ấy thế mà bậc thầy pháo súng phản ứng cực nhanh, nghiêng người nhảy lên bắn một phát pháo, nhân vật lập tức đổi hướng tránh được Kiếm Sóng Băng Sương.

Bậc thầy pháo súng...

Bậc thầy pháo súng số 1 Liên minh hiện nay đã đến Hưng Hân! Ngoại trừ tuyển thủ tầm cỡ Tô Mộc Tranh, bao nhiêu người có khả năng bùng nổ sát thương chuẩn như Lê Duẩn, cưỡng chế cướp thù hận boss giữa cái chiến trường loạn xà ngầu như kia?

Nhưng làm thế này, Hưng Hân mấy người định tự chuốc thù hận à?

Bên Lôi Đình chỉ vì Diệp Tu điều hướng mà lỡ đánh trúng Kiếm Sĩ Rồng, chỉ số thù hận không cao. Bên Đạp Phá Hư Không rải Quỷ Trận đầy đất, thù hận của boss lập tức bị giành. Nhưng bây giờ thì không công hội nào muốn chiếm thù hận gấp quá chi nữa, việc ưu tiên cần làm là phải khống chế thế trận cho ổn định đã rồi mới lo dồn dame cướp boss được chứ.

Thù hận của boss vào lúc này là củ khoai lang phỏng tay, chả ai muốn cầm. Thế nên Đạp Phá Hư Không ôm thù hận vào là chuyển hướng ngay cho Trung Thảo Đường đang ra sức tấn công. Trung Thảo Đường cũng rất thảo, đẩy qua cho Lam Khê Các. Lam Khê Các chơi đẹp, trao boss tận tay Bách Hoa Cốc. Bách Hoa Cốc đâu dám giữ, lại gửi trả về Đạp Phá Hư Không.


Các công hội chuyền bóng tới lui cho nhau, không ai muốn thành lập mục tiêu thù hận ổn định, vì thế Tô Mộc Tranh chỉ cần một đợt bùng nổ sát thương là lôi boss đi dễ dàng.


Hành động cướp thù hận quá rõ rệt của cô khác hẳn với trò đá bóng của bốn công hội. Boss vừa chạy mất, bốn công hội ngừng ẩu đả ngay tức khắc, không cần bất kỳ mệnh lệnh nào đã cùng nhau xông lên.


Kiếm Sĩ Rồng bỏ chiến trường chạy theo người đẹp, bên Hưng Hân cũng đã nhào ra nhận hàng. Bốn công hội nhập cuộc rất nhanh, đang chuẩn bị dồn hỏa lực, bỗng đám tuyển thủ chuyên nghiệp nhìn thấy vị trí Hưng Hân đang đứng thì giật mồng.


Vị trí này đúng là một pha bố trí siêu điều hướng. Nếu bốn công hội đồng loạt nã đạn, chắc chắn Kiếm Sĩ Rồng sẽ lại đổi mục tiêu đánh. Rõ ràng Hưng Hân lợi dụng tâm lý không muốn ôm thù hận của bốn công hội để lấy Kiếm Sĩ Rồng làm khiên, bốn công hội ném chuột sợ vỡ đồ quý nên sẽ không tấn công họ.


Nhưng làm vậy để làm gì? Trong bốn công hội đều có cao thủ ngồi đồng, nếu chỉ mới thế thôi đã khóc thì đâu gọi là tuyển thủ chuyên nghiệp? Lệnh ngừng bắn được phát ra khắp các công hội kèm theo các chỉ đạo về điều chỉnh đội hình. Nào ngờ ngay vào lúc này, người bên Hưng Hân bỗng tản ra, Kiếm Sĩ Rồng như một con cọp xổng chuồng lao thẳng về phía bốn công hội.


"WTF? Ai lỡ đánh trúng nó à?" Dân tình đều sửng sốt. Sau đó mới có người đau đớn phát hiện Tô Mộc Tranh đã vòng ra sau lưng họ từ khi nào không hay! Lúc nãy Hưng Hân dùng Kiếm Sĩ Rồng làm khiên, giờ đổi lại, dùng bốn công hội làm khiên...


Có không ít tuyển thủ chuyên nghiệp đang hiện diện, nhưng khổ ải suốt một hồi, họ không thể không thừa nhận: Diệp Tu lăn lộn cả một năm rưỡi trong game, phản ứng và ý thức của hắn trên phương diện chỉ huy những thế trận kiểu này đã cho họ hít khói rồi.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK